61. Chương 61: Dạy dỗ bằng lời nói và hành động

Tối Cường Hệ Thống

Chương 61: Dạy dỗ bằng lời nói và hành động

Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dịch & biên
: †Ares†
oOo
"Khai quang: giúp các học trò cảm nhận được chân thiện mỹ từ thầy cô, tẩy sạch những uế tạp trong tâm hồn, giải phóng tâm linh tràn ngập yêu thương."
Lâm Phàm nhìn dòng giới thiệu, mặt ngây ra, không biết liệu có hiệu quả gì chăng.
Nhưng anh cũng không nghĩ ngợi nhiều, thử một lần xem sao.
- Được rồi, các học trò thân yêu của ta, chương trình hôm nay, thầy sẽ khai quang cho các em, để tâm hồn các em được giải phóng hoàn toàn, sau này sẽ tỏa sáng rực rỡ.
- Thưa thầy, khai quang là gì ạ?
Lưu Thủy Thủy nghi hoặc nhìn ân sư, không hiểu ân sư đang nói gì, cảm giác thật mơ hồ.
Lâm Phàm mỉm cười, ánh mắt dịu dàng vẫy vẫy tay:
- Thủy Thủy, thầy khai quang cho em trước.
- Thầy đối với em thật tốt.
Lưu Thủy Thủy vui vẻ gật gật đầu, chạy tới trước mặt Lâm Phàm, theo hắn sắp xếp.
- Ài, ai bảo em là nữ đệ tử thầy thích nhất chứ!
....
Buổi chiều.
Sáng nay, Lâm Phàm cứ mơ mơ màng màng mà khai quang cho tất cả đệ tử lớp mình.
Đến tận đệ tử cuối cùng, Lâm Phàm vẫn không rõ khai quang rốt cuộc là làm gì, cảm giác có chút kỳ lạ.
Tinh khí thần của anh tan tác khắp nơi, xâm nhập vào cơ thể các đệ tử.
Cảm giác này khiến Lâm Phàm không hiểu nổi, nhưng thôi, chắc khai quang là một loại buff.
Với ba đại công năng của chức nghiệp phụ Lão Sư, đủ để các đệ tử của mình trong thời gian ngắn đuổi kịp, thậm chí vượt qua người khác.
Sau đó, Lâm Phàm để lớp tự sinh hoạt, không dạy thêm gì. Điều quan trọng nhất với tụi nhỏ bây giờ là luyện thành tầng ba Thái Cấp Ma Thân.
Lâm Phàm cũng không thể ở học viện quá lâu. Sau khi nghe Yến hoàng cùng hoàng hậu trò chuyện, anh nhất định phải về để thông báo chuyện này cho tông môn.
Thánh Ma Tông dù truyền thừa vạn năm, nhưng Lâm Phàm không cho rằng có thể ngăn cản các tông phái vây công.
....
- Tang Thiên Hạo, đồ phế vật, mau biến khỏi đây đi, xa khỏi Hàn sư muội, nếu không sẽ để người đẹp mặt cho ta.
Lúc này, Lâm Phàm chuẩn bị rời học viện để dạo chơi, chợt nghe cách đó không xa tiếng quát giận dữ. Ban đầu anh không để ý, nhưng khi nghe thấy ba chữ "Tang Thiên Hạo" thì cũng thấy hứng thú.
Đây không phải là thủ lĩnh nhóm người mình gặp trong rừng rậm sao?
Lâm Phàm biết bọn họ ở học viện Thiên Phủ, nhưng cũng không muốn tìm đến. Nếu có duyên thì sẽ gặp lại, cố gắng tìm kiếm cũng chẳng để làm gì, dù sao hiện tại mình vẫn đang trong vòng nguy hiểm.
Lâm Phàm đi tới xem, thấy một nam tử mặt đầy ngạo khí đang nhìn chằm chằm vào Tang Thiên Hạo đang ngã trên mặt đất.
Dựa vào y phục, đây là đệ tử lớp Chữ Giáp.
- Tiêu Trạch, ngươi đừng quá đáng, nơi này là học viện Thiên Phủ, Hàn Tích Vũ ta nguyện ý ở cùng chỗ với ai chứ không đến lượt ngươi quản.
Hàn Tích Vũ mặc áo xanh thanh mát, nhưng giờ vẻ mặt lại giận dữ hét lên với nam tử đối diện.
Tiêu Trạch vung tay áo, bất chấp ánh mắt phẫn nộ của Hàn Tích Vũ:
- Trước kia ta không quản được, nhưng giờ Hàn gia ngươi đã cùng Tiêu gia ta thông gia, ngươi sau sẽ ở cùng ai phải nghĩ thông suốt đi. Thể diện của Tiêu gia cùng Hàn gia không phải để cho người dẫm lên.
....
Lâm Phàm đứng ở một bên, đôi mắt trắng dã, không ngờ gặp được tình tiết đầy máu tanh như thế, cảm thấy bất đắc dĩ.
- Hừ, Tang Thiên Hạo, đồ tiện dân như ngươi cũng dám nhòm ngó vị hôn thê của Tiêu Trạch ta, cũng không biết bới được tư cách từ đống rác rưởi nào. Thế, người muốn cùng ta động thủ không?
Tiêu Trạch khinh thường nói.
Lúc này, Tang Thiên Hạo cầm trọng kiếm, vẻ mặt bất khuất nhìn lên Tiêu Trạch:
- Dù ta có thấp kém hơn Tiêu Trạch ngươi, nhưng dù chết hôm nay, ta cũng phải cùng ngươi phân cao thấp.
- Hừ, đom đóm cũng dám đoán sáng với trăng sao, có giỏi thì cùng ta lên đài tỷ võ, ký vào giấy sinh tử.
Tiêu Trạch khinh thường nói.
- Tang ca, huynh không nên vọng động, ngàn vạn lần không thể trúng quỷ kế của hắn.
Hàn Tích Vũ vội vàng ngăn lại nói.
Tang Thiên Hạo lắc lắc đầu, hôm nay dù chết cũng không lùi bước.
....
Lâm Phàm lắc lắc đầu, cảm thấy Tang Thiên Hạo quá xúc động rồi, đúng là người trẻ tuổi. Chỉ Tiên Thiên cấp hai mà dám đánh trực diện cùng Tiên Thiên cấp sáu, lên đài sau này chết thế nào cũng không biết.
Coi như chỗ quen biết cũ, hôm nay nếu Lâm Phàm không ra mặt, sợ là thật sự sẽ xảy ra chuyện.
Lâm Phàm là người chính nghĩa, gặp chuyện ỷ mạnh hiếp yếu đương nhiên không thể ngồi yên.
- Khụ khụ, ba vị đồng học, ta nghĩ các ngươi cần tỉnh táo một chút. Học viện là nơi giáo dục con người chứ không phải nơi để giải quyết ân oán cá nhân.
Lúc này, Lâm Phàm ho nhẹ một tiếng, khuôn mặt nghiêm nghị, hai tay chắp sau lưng bước tới.
Uy nghiêm của lão sư hiện lên không chút nể nang.
- Tiền bối…
Tang Thiên Hạo cùng Hàn Tích Vũ nhìn thấy người đến, lập tức kinh hô. Hai người không ngờ lại gặp lại tiền bối ở đây.
Trong suy nghĩ của họ, tiền bối là thế ngoại cao nhân, có thể cùng người này kết bạn đi đường đã là phúc khí, ai ngờ trong học viện vẫn có thể gặp được tiền bối.
Lâm Phàm mỉm cười gật gật đầu với hai người, sau đó nhìn về phía Tiêu Trạch:
- Trò thân là đệ tử lớp Chữ Giáp, chính là sư huynh, nhưng sao lòng dạ lại hẹp hòi như thế?
- Ngươi là ai?
Tiêu Trạch hỏi ngược lại, không để Lâm Phàm vào mắt.
- Lão sư lớp Chữ Đinh.
Lâm Phàm mỉm cười, cũng không vì dạy lớp Chữ Đinh mà cảm thấy không ổn.
Nhưng câu này vào tai người khác lại trở thành chuyện cười lớn.
Đám đông xung quanh phá lên cười, đều nghĩ lão sư lớp Chữ Đinh này thần kinh có vấn đề.
Tiêu Trạch chính là đệ tử lớp Chữ Giáp, là lớp có chiến lực cao nhất học viện Thiên Phủ, đừng nói lão sư lớp Chữ Đinh, dù là lão sư lớp Chữ Ất cũng không dám manh động trước mặt Tiêu Trạch.
Bọn họ còn nhớ rõ, từng có một lão sư lớp Chữ Ất, bởi vì đắc tội Tiêu Trạch, cuối cùng bị Tiêu Trạch hung hăng nhục nhã trên đài tỷ võ.
Quả nhiên Tiêu Trạch vừa nghe là lớp Chữ Đinh lại càng khinh thường. Chỉ là một lão sư lớp Chữ Đinh, căn bản là phế vật.
- Phế vật lớp Chữ Đinh mà cũng dám khoa tay múa chân với ta, biến đi.
Tiêu Trạch lạnh giọng nói.
Tang Thiên Hạo cùng Hàn Tích Vũ sửng sốt, lớp Chữ Đinh? Tiền bối sao lại làm lão sư lớp Chữ Đinh? Với thực lực của tiền bối, cho dù dạy lớp Chữ Giáp cũng dư dả.
Quả nhiên tiền bối là tiền bối, không thể lấy ánh mắt thường nhân mà đối đãi.
Lâm Phàm nhìn thấy Tiêu Trạch không coi ai ra gì, cũng chỉ tiếc nuối gật đầu.
- Các trò xem, đó là cái gì?
Lâm Phàm chỉ hướng cổng học viện.
Mọi người nghi hoặc nhìn lại, lại không thấy gì khác thường.
Lâm Phàm thấy đám người không hiểu ý tứ của mình, tiếc hận lắc đầu.
- Thân giáo trọng vu ngôn hành.
Lâm Phàm chỉ vào dòng chữ được khắc trên tấm bia đá đặt ngay cổng học viện.
(*Làm một người dạy dỗ học trò nặng ở lời nói và hành động)
- Ngươi thật sự không biến không?
Giờ phút này Tiêu Trạch nổi giận rồi, khi nào đến phiên một gã lão sư lớp Chữ Đinh dám manh động trước mặt hắn chứ.
Lâm Phàm thở dài một tiếng, trẻ con không dễ dạy. Nhưng giờ ai bảo mình đang làm lão sư chứ, vậy chỉ có thể cố gắng cho học sinh này hối cải.
Lâm Phàm tiến về phía trước một bước. Tiêu Trạch cả kinh, lùi về phía sau vài bước, nhưng Lâm Phàm chẳng nói chẳng rằng tiếp tục tiến theo.
- Đi, theo ta lên đài tỷ võ.
Lâm Phàm nói.
- Được…
Tiêu Trạch cười lạnh một tiếng. Nếu ngươi đã tự mình muốn xấu mặt thì không trách được người khác.
- Tiền bối!
Tang Thiên Hạo cùng Hàn Tích Vũ nhìn bóng lưng tiền bối, không rõ rốt cuộc là vì sao tiền bối làm như vậy.
-----oo0oo-----