Tối Cường Hệ Thống
Chương 64: Báo động khắp nơi
Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Tiêu Trạch rất muốn hét lên bảo tên khốn kiếp này rằng mình không sai, nhưng vì một lý do nào đó, anh lại bị từng đợt cảm giác xấu hổ dày vò.
Giống như khi đứa em gái nhỏ bảo "đừng", nhưng cuối cùng lại nói "đừng dừng lại, hãy mạnh mẽ lên!".
- Ta sai rồi…
Ngay lúc này, Tiêu Phàm khàn giọng nói ra, toàn thân như thể hồn phách lìa khỏi xác.
Dưới đài, đám đông đứng xem ngẩn ngơ, không biết đây là chuyện thật hay chỉ là mộng ảo.
Thiên tài Tiêu Trạch lại bị một lão sư lớp chữ Đinh dạy cho một bài học.
Đây là điều chưa từng xảy ra tại học viện Thiên Phủ.
Thậm chí Tiêu Trạch còn thành thật nhận lỗi. Theo ấn tượng của mọi người, Tiêu Trạch vốn kiêu ngạo, chưa bao giờ chịu khuất phục trước bất kỳ ai.
Chuyện này…
Lâm Phàm lúc này vô cùng vui mừng, gật gật đầu. Dưới tình yêu thương vô bờ bến của mình, đứa đệ tử ngang bướng này cuối cùng cũng nhận ra sai lầm, quả thật là chuyện tốt.
Triêm Hoa Phủ Cúc Chỉ là một công pháp tà môn, có thể khiến người toàn thân tê dại, mất hết sức lực và ngược lại.
Lúc này, Lâm Phàm khẽ búng ngón tay lên người Tiêu Trạch, lập tức nghe thấy loạt tiếng 'rắc rắc' vọng ra. Tiêu Trạch cảm thấy thân thể mình đã hồi phục hoàn toàn, không còn yếu đuối như trước.
Việc đầu tiên anh làm là kéo quần lên.
- Biết sai có thể sửa, sửa sai không bao giờ là muộn. Sau này nhớ đối xử tốt với mọi người.
Lâm Phàm thở dài nói, cảm thấy trách nhiệm của mình thật sự vô cùng nặng nề.
Dẫn dắt một chú dê lạc đường trở về đúng đường là niềm vui sướng đến nhường nào chứ!
Nếu không có việc quan trọng cần làm, hẳn Lâm Phàm muốn làm lão sư suốt đời.
- Tiền bối, cẩn thận!
Đúng lúc đó, Hàn Tích Vũ đột ngột hô to.
Tiêu Trạch đã hồi phục, tức giận sôi sùng sục, khí thế bừng bừng, giơ nắm đấm giáng thẳng vào ngực Lâm Phàm.
Đối với Tiêu Trạch, sự nhục nhã trong lòng đã chất đầy quá lâu, anh cần phải trút giận.
Hám Thiên Kích có thể không gây hại cho người này, nhưng Tiêu Trạch mặc kệ, nhất định phải ra tay.
"Ầm…"
Lâm Phàm vừa còn chìm trong cảm giác thành tựu, bỗng xấu hổ cười trừ mấy tiếng.
"Thật khó chịu khi đối phó với đứa trẻ cứng đầu như vậy."
Lâm Phàm nhíu mày nhìn Tiêu Trạch:
- Xem ra bài học vẫn chưa đủ sâu sắc.
Tiêu Trạch kinh ngạc, vội lùi lại, nghiến răng nhìn Lâm Phàm, cuối cùng quay đi không nhìn lại.
Đám người dưới đài vội tránh ra một lối đi. Họ có thể thoải mái cười đùa khi còn thi đấu, nhưng khi sự việc kết thúc, họ không thể không cẩn thận.
Tiêu Trạch bại dưới tay lão sư lớp chữ Đinh, nhưng đối phó với họ còn chẳng dễ bằng giết chết một con kiến?
- Tiền bối, ngài thật lợi hại.
Hàn Tích Vũ lập tức tiến lên. Mới đây nàng cũng kinh ngạc trước thủ đoạn của tiền bối.
- Chuyện giữa hai người và Tiêu Trạch là thế nào?
Lâm Phàm hỏi.
Hàn Tích Vũ nghe hỏi, có chút bất đắc dĩ, rồi kể lại toàn bộ sự việc.
Lâm Phàm hiểu ra mọi chuyện.
Hàn Tích Vũ thuộc về gia tộc Hàn, còn Tiêu Trạch thuộc gia tộc Tiêu. Hai nhà kết thông gia cũng không phải là chuyện hiếm.
Tuy nhiên, trong giới Huyền Hoàng, việc kết thông gia giữa các gia tộc lớn đều do trưởng bối quyết định, không cho nữ giới tham gia, giống như thánh chỉ không thể vi phạm.
Mấy ngày trước, Tiêu Trạch biết mình đã có hôn thê, xem đó là chuyện bình thường, mọi việc đều nghe theo sự sắp xếp của gia tộc.
Nếu hai gia tộc đã kết thông gia, Tiêu Trạch đương nhiên không thể để hôn thê của mình thân mật với nam tử khác, hơn nữa người đó còn là kẻ bại trận.
Chính vì vậy mới xảy ra chuyện vừa rồi.
Lâm Phàm không muốn can thiệp quá sâu vào chuyện này, vì đây là việc riêng của gia tộc họ.
Hơn nữa, anh còn phải lo cướp đoạt bốn đại gia tộc, không có nhiều tâm sức để lo chuyện này.
- Chuyện này tự các trò giải quyết, ta còn việc khác, cáo từ trước.
Lâm Phàm muốn ra khỏi học viện, khoát tay áo tạm biệt rồi rời đi.
Hàn Tích Vũ cùng Tang Thiên Hạo nhìn theo bóng dáng phía trước, tay siết chặt lại.
Câu chuyện hôm nay đã khiến Tang Thiên Hạo cảm nhận rõ nguy cơ, cũng mang đến cảm giác bất lực sâu sắc khi đối mặt với Tiêu Trạch.
"Trở nên mạnh mẽ, trở nên mạnh mẽ."
Lần đầu tiên, Tang Thiên Hạo cảm thấy khao khát được trở nên mạnh mẽ đến vậy.
- Huynh sẽ đến bái sư lão sư lớp chữ Đinh.
Tang Thiên Hạo như đã quyết tâm.
- Sao cơ?
Hàn Tích Vũ sửng sốt:
- Tang ca, tiền bối là lão sư lớp chữ Đinh, nếu huynh bái sư thì sẽ trở thành đệ tử lớp Đinh, mất hết phúc lợi của lớp Ất.
- Lớp Ất hay lớp Đinh đều tốt, tiền bối là cao nhân thế ngoại, nếu lần này huynh không nắm chắc cơ hội, sợ rằng sau này muội sẽ biến mất không còn cạnh huynh nữa.
Tang Thiên Hạo nói.
....
Lâm Phàm ra khỏi học viện, thong thả dạo phố.
Sau đó, anh mua mười ba khối tinh thiết từ tiệm rèn, chuẩn bị rèn vũ khí cho các đệ tử của mình.
Đối với mười ba đứa đệ tử này, có được một vũ khí tốt luôn là ước mơ, dù chúng vốn chỉ là đệ tử lớp chữ Đinh.
Còn bản thân anh sẽ không ở lại đây lâu, còn có chuyện quan trọng khác cần làm, nên cần nhanh chóng hoàn thành một số việc.
Mua tinh thiết xong, Lâm Phàm lại tản bộ quanh thành.
- Tránh ra, tránh ra!
Lúc này, phía trước vang lên tiếng hét lớn. Lâm Phàm vội nép sang bên như mọi người xung quanh, nhìn đoàn người đi ngang qua.
- Đây là nhân vật lớn nào? Bộ dạng không nhỏ chút nào.
Lâm Phàm có chút nghi hoặc, đám người này trông rất vội vàng, không biết chuyện gì xảy ra.
- Hình như lần này thương hội Thiên Địa sẽ đấu giá một bảo vật trọng yếu!
- Vừa rồi là cờ hiệu của Vân gia!
- Ngày hôm qua, ta còn thấy đại nhân vật của Thánh Ma Tông xuất hiện trong thành, chắc là vì cuộc đấu giá này của thương hội Thiên Địa.
....
Lâm Phàm cẩn thận lắng nghe đám người xung quanh bàn tán, khi nghe đến Thánh Ma Tông thì sửng sốt. Anh không ngờ Thánh Ma Tông cũng phái người đến đây.
Rốt cuộc bảo vật gì mà khiến cả tông môn rung động như vậy?
Lâm Phàm hiện có hai việc cần làm: thứ nhất là báo cho tộc nhân biết Yến hoàng có mưu đồ bí mật; thứ hai là tìm hiểu bảo vật đó, nhân tiện lấy luôn.
- Vị huynh kia, vừa nãy ngươi nói có đại nhân vật Thánh Ma Tông xuất hiện trong thành, không biết giờ họ ở đâu?
Lâm Phàm hỏi.
- Tiểu ca, ngươi hỏi thừa rồi. Hoàng triều Đại Yến chính là chư hầu của Thánh Ma Tông, đại nhân vật Thánh Ma Tông đến đây đương nhiên phải ở hoàng thành.
Một người đàn ông râu quai nón cười chỉ về phía hoàng thành.
Lâm Phàm nhướng mày, khó rồi đây. Làm sao dám vào hoàng thành chứ? Yến hoàng và hoàng hậu đều ở đó, hai người này lợi hại đến thế, không may sơ suất, mạng sống chẳng còn.
Lâm Phàm gật gật đầu, sau đó tách khỏi đám đông. Hiện tại anh chỉ muốn nhanh chóng đến xem thương hội Thiên Địa đấu giá bảo vật gì mà thu hút đông người như vậy.
-----oo0oo-----