98. Chương 98: Nói xong thì phải làm cho được

Tối Cường Hệ Thống

Chương 98: Nói xong thì phải làm cho được

Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Tình hình lúc này khiến Lâm Phàm cảm thấy có điều gì đó bất thường.
Diệp Thiếu Thiên mất đi khả năng tu luyện đã ba năm, chịu đủ mọi khổ sở, lẽ ra Phong Bất Giác nên trở nên ngang ngược, làm đủ mọi chuyện ác để trả thù. Thế nhưng tình hình lại hoàn toàn ngược lại?
Thiếu sự logic, nhưng lại vô cùng logic.
Lâm Phàm vẫn tỉnh bơ quan sát. Hắn muốn xem chuyện này sẽ kết thúc ra sao. Lúc này, hắn cũng cảm thấy tiếc cho Phong Bất Giác. Vị này có trình độ tu luyện Tiên Thiên cao cấp, chỉ cách bước chân vào giai đoạn đại viên mãn còn một bước, trong số những nhân tài ngoại môn cũng thuộc hàng xuất chúng.
Còn Diệp Thiếu Thiên cũng sở hữu trình độ tu luyện Tiên Thiên cao cấp, thế nhưng chỉ với ba chiêu đã đánh bại Phong Bất Giác, rõ ràng không đơn giản chút nào.
- Phong Bất Giác, ngươi nên nhớ lấy lời hứa trước đây của mình. Kẻ thua cuộc hãy rời khỏi Thánh Tông. Diệp Thiếu Thiên ta không thèm động thủ với ngươi, bởi vì ngươi chỉ là con kiến dưới mắt ta mà thôi.
Diệp Thiếu Thiên nhếch môi, giọng điệu đầy khinh thường.
Sắc mặt Phong Bất Giác tái nhợt, khóe miệng vẫn còn vương chút máu, nghe thấy vậy, đôi mắt hắn thoáng chút đờ đẫn.
Rời khỏi Thánh Tông?
Lúc ấy, hắn đã trải qua biết bao cay đắng, khổ sở để gia nhập Thánh Tông. Thế nhưng giờ đây, vì quá kích động trước lời giao ước, lại phải rời khỏi nơi mình từng mong ước. Phong Bất Giác không cam lòng.
Diệp Thiếu Thiên nhìn sắc mặt nhợt nhạt của hắn, cười lạnh:
- Đừng nói chuyện đồng môn xúc phạm nữa. Ta không có hứng thú với ngươi. Nếu ngươi quỳ xuống nhận lỗi, Diệp Thiếu Thiên ta sẽ không truy cứu, để cho kẻ bại trận như ngươi tiếp tục lưu lại ngoại môn. Thế nào?
- Diệp Thiếu Thiên! Ngươi quá coi thường người rồi!
Phong Bất Giác bừng bừng tức giận. Một nam tử hán tử, trượng phu như vậy, lại muốn hắn quỳ xuống, quả thật là chuyện không tưởng.
- Diệp ca ca, nói nhiều làm gì với hắn. Đã để hắn quỳ xuống nhận lỗi đã là mở ân huệ rồi, thế mà vẫn không biết điều, thật phí công ta.
Nhược Mộng Vũ nhẹ nhàng can ngăn.
Đám đệ tử ngoại môn đứng xung quanh chỉ biết im lặng quan sát. Họ không đủ tư cách can dự vào cuộc đấu cấp cao như thế.
Thậm chí có người còn lo sợ Diệp Thiếu Thiên sẽ để mắt tới mình. Dù sao, suốt ba năm qua, họ cũng đã không ít lần trêu chọc hắn. Giờ đây, kẻ này đã khôi phục tu luyện, tỏa sáng trở lại, nếu muốn báo thù thì thật là thảm kịch.
Diệp Thiếu Thiên cười nhạt:
- Thế thì mau rời khỏi Thánh Tông đi.
Khí thế của Diệp Thiếu Thiên thật mạnh mẽ, khóe miệng luôn nở nụ cười, như thể chuyện này chỉ là trò tiêu khiển của hắn.
Trong mắt Diệp Thiếu Thiên, Phong Bất Giác đơn giản chẳng đáng bậc mười đại thiên tài ngoại môn. Chỉ là một con kiến không hơn không kém.
Ngoại môn dù sao cũng chỉ là ngoại môn, nội môn mới chính là trái tim của tông môn.
Phong Bất Giác siết chặt bàn tay, nghiến răng đến phát ra tiếng, thần sắc vô cùng bất mãn:
- Được, ta đi.
Khi buông lời ấy, thân thể hắn run rẩy dữ dội. Bấy nhiêu năm trời nỗ lực, hắn đã trở thành một trong mười đại thiên tài của ngoại môn, thế nhưng giờ đây lại bị coi thường đến như vậy.
Lâm Phàm chứng kiến cảnh tượng ấy, bất giác lắc đầu. Thánh Tông quả không hổ danh là đại tông.
Loại chuyện như thế này thật khó có thể xảy ra ở Thánh Ma Tông.
Lâm Phàm cảm thấy Phong Bất Giác thật đáng thương. Trong thoáng chốc, hắn già đi hẳn, mang một vẻ thê lương khó tả.
- Vậy mau đi đi.
Diệp Thiếu Thiên vẫn thờ ơ cười nhạt.
....
- Ài…
Bỗng có tiếng thở dài vang lên từ trong đám người.
- Là đồng tông, sao lại phải đuổi tận giết tuyệt như thế. Là sư thúc, ta thấy ngươi hơi quá lắm rồi đó.
Lúc này, Lâm Phàm lắc đầu thở dài, tỏ vẻ ‘ta thật đau lòng’.
Diệp Thiếu Thiên nhíu mày nhìn Lâm Phàm, người này là ai? Sao lại xuất hiện ở đây?
Phong Bất Giác vốn định quay người rời đi, giờ nghe thấy lời này cũng dừng bước.
- Ngươi là ai?
Diệp Thiếu Thiên quát lên.
- Ta là sư thúc của ngươi. Người trẻ tuổi, đừng để lửa tình chi phối lý trí. Ví như ngươi có một vị sư muội bên cạnh, nhưng sư muội cũng sẽ có những lúc không vui, cho nên ngươi cũng nên học cách đối xử ôn hòa, nhã nhặn với người khác đi.
Lâm Phàm có chút thất vọng trước thế hệ đệ tử của Thánh Tông hiện nay.
Lửa tình quả thật quá lớn.
- Ngươi…
Diệp Thiếu Thiên làm sao có thể không hiểu dụng ý của đối phương. Còn chuyện sư thúc, hoàn toàn là chuyện nhảm nhí.
Lúc này, Lâm Phàm không nhìn Diệp Thiếu Thiên, ngước mắt nhìn về phía Phong Bất Giác:
- Ngươi muốn rời khỏi Thánh Tông à?
Phong Bất Giác nhìn Lâm Phàm, dù không biết đối phương là ai, nhưng hắn thật sự không muốn rời khỏi Thánh Tông, lắc đầu:
- Không muốn.
- Ừ, nhưng là nam tử hán tử, đã chấp nhận luật lệ của cuộc cá cược thì phải chấp nhận thất bại. Nếu không, chẳng những người khác xem thường ngươi, sợ rằng ngươi cũng sẽ không còn coi trọng bản thân mình.
Lâm Phàm bình thản nói.
Phong Bất Giác sửng sốt, ngẩn người nhìn Lâm Phàm. Theo hắn nghĩ, người này hẳn là đến để hòa giải, thế nhưng không ngờ lại muốn hắn rời khỏi tông môn.
Diệp Thiếu Thiên nghe thấy vậy, hừ lạnh một tiếng, coi như ngươi biết điều.
- Ta sẽ rời khỏi Thánh Tông.
Phong Bất Giác nghẹn ngào nói.
Lâm Phàm mỉm cười:
- Tốt, vậy ngươi có muốn gia nhập tông môn của ta không?
Phong Bất Giác đang chán nản, nghe thấy vậy lập tức sửng sốt, kinh ngạc nhìn Lâm Phàm, không hiểu dụng ý của đối phương.
Lâm Phàm nhìn vẻ mặt nghi hoặc của hắn, cười nói:
- Thánh Ma Tông trên Vô Danh phong, ngươi có muốn gia nhập Thánh Ma Tông không?
Lúc này, mọi người ở đây đều kinh ngạc, thì thầm bàn tán.
- Người này chính là người được tông chủ ban thưởng ngọn núi đó.
- Không ngờ người được thưởng ngọn núi lại là hắn.
- Giờ đây Phong Bất Giác rời khỏi Thánh Tông, rồi lại gia nhập Thánh Ma Tông, coi như vẫn ở lại Thánh Tông vậy.
- Người này lại vì Phong Bất Giác mà lấy lòng Diệp Thiếu Thiên.
....
Diệp Thiếu Thiên gần đây đóng cửa tịnh tâm, không biết chuyện này. Nhược Mộng Vũ nhỏ giọng giải thích, Diệp Thiếu Thiên gật gật đầu.
- Ngươi có muốn gia nhập hay không?
Lâm Phàm hỏi.
Lúc này, Phong Bất Giác cảm thấy đầu óc mình như sắp nổ tung. Hắn không ngờ người trước mặt lại chính là người được tông chủ ban thưởng cả ngọn núi huyền thoại.
Chuyện này trong tông môn không phải là bí mật, hơn nữa tông chủ cũng đã công bố rõ ràng. Đệ tử của Thánh Ma Tông trên Vô Danh phong có thể hưởng đãi ngộ ngang bằng với đệ tử bản tông.
- Đệ tử Phong Bất Giác, xin bái kiến tông chủ.
Phong Bất Giác không chút do dự, quỳ xuống bái nhập Thánh Ma Tông.
Lâm Phàm rất vui mừng, không ngờ đệ tử đầu tiên của tông môn lại có ngộ tính như thế, sau này không lo tông môn không thể vươn xa.
- Tốt lắm, vậy cùng bản tông chủ về tông môn xem một chút. Bản tông chủ cũng có một số việc cần ngươi giải quyết.
Lâm Phàm vui vẻ nói.
Lại có thêm một nhân lực nữa, đại đội cỏ gia tăng thêm một kẻ trâu bò.
- Đứng lại!
Lúc này, Diệp Thiếu Thiên lên tiếng.
Tên này chẳng lẽ không biết sống chết? Người Diệp Thiếu Thiên ta muốn đuổi đi, hắn lại dám thu lại.
Người được tông chủ ban thưởng ngọn núi, thế nhưng chỉ là ân huệ của phân tông, chưa chắc đã quan trọng đến mức nào.
-----oo0oo-----