Nụ cười khinh bạc trên môi ta chợt đông cứng lại. Dòng chữ cảnh báo từ Thiên Đạo hiện ra, và dù ta không hiểu hết ý nghĩa của "Lão công" hay "ngày ngày đêm đêm", cụm từ "Vạn Ma Khuyết" lại khiến ta rợn tóc gáy. Vốn là một kẻ ích kỷ, tham sống sợ chết, ta chỉ mong đẩy Tạ Cận xuống Tru Ma Đài để đổi lấy con đường đại đạo thênh thang. Nhưng dòng cảnh báo ấy lại phơi bày một sự thật kinh hoàng: Nếu làm vậy, ta sẽ không đạt được đại đạo, mà phải chịu cảnh sống không bằng chết sau ba năm! Chuyện này... tuyệt đối không thể chấp nhận!
Nhìn Tạ Cận đang chực ngã xuống vực sâu Tru Ma Đài, ta chợt đưa ra một quyết định "nghịch thiên" – không những không đẩy, mà còn phải bảo vệ, thậm chí cung phụng hắn như tổ tông!
Ngay khoảnh khắc ánh sáng cuối cùng trong mắt Tạ Cận vụt tắt, ngón tay hắn sắp buông thõng giữa không trung, ta lao tới như một cơn gió, siết chặt lấy cổ tay hắn. Móng tay cắm sâu vào da thịt, ta bỏ qua mọi hình tượng, gào lên thảm thiết: "Sư đệ! Nắm chặt lấy ta! Sư huynh chết cũng không buông tay!"
Trong lòng, ta chỉ biết gào thét: "Tổ tông ơi, ngàn vạn lần đừng có hắc hóa đấy!"
Truyện Đề Cử






