Tôi Dựa Vào Diễn Kịch Trở Thành Nhân Vật Chính Trong Trò Chơi Kinh Dị
Chương 15: Suỵt... Không ai thấy gì cả.
Tôi Dựa Vào Diễn Kịch Trở Thành Nhân Vật Chính Trong Trò Chơi Kinh Dị thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiêu Quy An hít hít mũi, cảm thấy cánh tay lại âm ỉ đau. Trong đầu cậu không khỏi hiện lên cảnh tượng cây rìu kia dừng ngay trên người mình. Thịt nát máu me, xương cốt vỡ nát, thậm chí cả hộp sọ cũng bị bật tung tại chỗ. Cuối cùng thì cậu cũng hiểu ý nghĩa thực sự của câu “quỷ thân an toàn phải tự chịu trách nhiệm” mà hệ thống từng nhắc đến. Xin hỏi, đường dây nóng đặt quan tài là số bao nhiêu? Hay là gọi đặt sẵn một hũ tro cốt cho chắc ăn? Vì có khi thi thể còn chẳng còn nguyên vẹn mà chôn nữa cơ…
Tiêu Quy An rơi lệ đầy mặt trong lòng, nghĩ đến nếu lần này mình đóng vai thất bại, cuối cùng còn bị cái hệ thống vô lương tâm kia tổng kết tính sổ, thì tương lai của cậu chẳng có chút gì tươi sáng.
“Sao thế? Vết thương đau lắm à?” – Hứa Tử Thăng đã sớm nhận ra Tiêu Quy An có điều bất ổn, động tác trên tay dừng lại, giọng nói cũng dịu xuống. Hắn khẽ giấu cây rìu còn dính máu ra sau lưng, ánh mắt cuồng loạn và tàn độc khi nãy đã được dìm xuống, giờ chỉ còn lại một đôi mắt yên lặng, dịu dàng.
“Vẫn, vẫn ổn…” – Tiêu Quy An lắp bắp trả lời, để ý thấy Hứa Tử Thăng tựa như đã quay về hình tượng điềm đạm trước kia, như thể từ địa ngục trở về nhân gian.
“Không sao đâu, vết thương cũng không sâu, giờ cũng ngừng chảy máu rồi.” – Hứa Tử Thăng trấn an.
Hắn… đang quan tâm mình!
Tiêu Quy An bị dọa thì nhanh, mà nguôi ngoai cũng nhanh. Cậu xoay đầu cái “cạch”, nhảy ngay sang một dòng suy nghĩ mới.
Tiểu Hứa Tử đúng là người tốt! Đáng tiếc, sau này mình còn phải lén đâm sau lưng hắn… đúng là cặn bã quá rồi!! Bị hắn băm ra cũng là chuyện có thể thông cảm về mặt cảm xúc. Chỉ mong lúc đó hắn ra tay thật nhanh, tốt nhất là một nhát đứt cổ, chết ngay lập tức, đỡ đau.
Pháo hôi thì cũng phải có giác ngộ của pháo hôi.
Tự tẩy não xong, Tiêu Quy An nở nụ cười vô hại:
“Không sao đâu, đừng lo cho tôi. Mau đi tiếp thôi!”
Hứa Tử Thăng khẽ gật đầu, đưa tay luồn vào cánh cửa bị chém toang, lách một cái liền mở ra được. Vì đang đứng trước mặt Tiêu Quy An nên hắn vẫn giữ chút “lễ độ”. Chứ bình thường, hắn đã đá phăng cánh cửa từ lâu rồi.
Trong phòng, quỷ mẫu ôm chặt quỷ đồng, co rúm lại trong góc bếp, run lẩy bẩy.
“Đừng… đừng lại gần đây!” – Người phụ nữ trung niên mặt xanh như tàu lá hét lên. Trong đôi mắt đỏ như máu ánh lên vẻ hoảng sợ, định hét lớn thêm lần nữa để dọa bọn họ, nhưng rõ ràng… khí thế đã yếu đi nhiều.
Hứa Tử Thăng kéo cây rìu lê trên nền gạch, phát ra tiếng kim loại chói tai như móng tay cào lên kính, khiến người ta gai cả người.
Tiêu Quy An đi sát sau lưng hắn, mượn oai hùm, nhướng mày trêu tức thằng nhóc quỷ. Cậu còn đưa tay quệt ngang cổ, ra dáng một tiểu nhân đắc ý, diễn rất đạt.
Thằng nhóc quỷ nhìn thấy biểu cảm của cậu, gầm lên một tiếng giận dữ như bị khiêu khích đến cực độ.
“Hửm?”
Chỉ một ánh mắt từ Hứa Tử Thăng lia sang, đối phương lập tức ngoan ngoãn hẳn xuống.
…..
【Chúc mừng 『Người đi tìm』 Hứa Tử Thăng đã tìm được 4/6 『Người trốn』】
【Chúc mừng 『Người đi tìm』 【Quy Dịch】 đã tìm được 4/6 『Người trốn』】
Đây chẳng phải là cảm giác ôm đùi sau đó nằm không cũng thắng sao?
Tiêu Quy An tỏ vẻ, nếu ở trong trò chơi đời thực hắn cũng có thể gặp được đồng đội đáng tin cậy như vậy thì tốt rồi, cũng không cần bị tức giận đến tắc nghẽn cơ tim, trực tiếp chết ngay tại chỗ.
Hứa Tử Thăng vơ vét trong nhà đối phương một lúc, miễn cưỡng tìm được một mảnh vải không quá bẩn để cắt ra băng bó vết thương cho Tiêu Quy An. Trong khoảng thời gian này, hắn còn tiện thể giáo huấn một chút hai mẹ con quỷ quái định mật báo kia.
Thế nhưng ——
Hứa Tử Thăng khẽ rũ mắt nhìn vết thương của Tiêu Quy An, vốn khép lại nhanh hơn người thường rất nhiều, nhẹ nhàng nhướng mày, lại cũng không nói gì thêm.
Để tìm được nhiều manh mối hơn, Hứa Tử Thăng tuyên bố muốn cùng hai con quỷ quái tiến hành “giao lưu hữu nghị”, hắn cầm cuốn huyết da thư và cây rìu dính máu của mình đi vào một căn phòng khác.
Tiêu Quy An đem cánh cửa rách nát dán lại một chút sau, tự động bịt tai, không muốn nghe tiếng khóc kêu khó chịu vọng ra từ trong phòng.
Hắn nhìn quanh một vòng, cả căn phòng rách nát, khắp nơi là những vết máu đã khô sẫm màu, những búi tóc rối bời nằm ở các góc khuất, còn có chút thịt nát trắng bệch đã thối rữa.
Tiêu Quy An thu ánh mắt lại, chạy ra ban công, ý đồ từ góc nhìn rộng lớn hơn ở trên cao để quan sát, xem có thể tìm được thêm quỷ đồng nào không. Nhưng rõ ràng là hắn đã thất vọng. Không tìm thấy thứ gì.
Hắn hơi ngẩng đầu, tính toán xem từ bên này nhìn sang thì phòng mình sẽ trông như thế nào. Phòng hắn ở lầu sáu của tòa nhà dân cư thứ hai, hiện tại hắn đang ở lầu năm của tòa nhà dân cư thứ nhất. Khoảng cách giữa hai tòa nhà không xa, Tiêu Quy An khẽ nhón chân, thò người ra, nghiêng đầu nhìn sang tòa nhà dân cư bên kia.
Và điều hắn nhận thấy là ban công ở tầng sáu, thuộc về hắn, dường như không hợp với những thứ quỷ dị khác.
Có ban công bị màn đen che kín mít, có ban công thì bẩn thỉu, lộn xộn, chất đầy tạp hóa và rác rưởi, có cái lại treo xương cốt người, phơi phóng huyết nhục. Thế nhưng, giữa một đống ban công quỷ dị đáng sợ đó, ban công của Tiêu Quy An căn bản không thể nhìn rõ bên trong là tình huống như thế nào. Bởi vì ban công nơi hắn ở bị một đoàn sương đen cuồn cuộn bao bọc, loáng thoáng có thể thấy những xúc tu thực vật đang mấp máy vờn quanh bên trong, từng gương mặt người giống như mọc trên hoa ăn thịt người, thống khổ vặn vẹo hiện lên, cùng với từng trận tiếng lẩm bẩm trầm thấp.
Tiêu Quy An: Hả?
Đây là ban công của hắn ư?
『Hệ thống, hệ thống, sao lại để cái thứ đó ở bên ngoài ban công của tôi thế này? Ánh mặt trời đều bị chặn hết, mấy tiểu bảo bối của tôi không thể quang hợp được!』
Hệ thống Linh Hào dường như không có ở đó, đáp lại Tiêu Quy An là một giọng máy móc có phần ngây ngô và lạnh nhạt: 『Đó chính là ‘tiểu bảo bối’ của ký chủ, hệ thống vẫn chưa thực hiện điều chỉnh nào ——』
『Hơn nữa, thực vật đã chết, không cần quang hợp.』
Tiêu Quy An: Hả?
Lời này có ý gì? Chẳng lẽ hắn đã chết rồi, còn kéo theo cả hoa cỏ của hắn đến cái nơi âm phủ này sao?
Hắn cố gắng híp mắt, dường như đã nhận ra những thứ không ngừng vặn vẹo kia rốt cuộc là cái gì. Mãi một lúc sau, hắn mới phát hiện những xúc tu thực vật xấu xí đáng sợ, hoa ăn thịt người gì đó, giống như quả thực là những chậu hoa cây cảnh mà hắn hằng ngày tâm tâm niệm niệm, dốc lòng chăm sóc.
Những xúc tu thực vật mấp máy, mang theo gai nhọn móc câu kia, là mấy chậu lô hội mọc cực tốt của hắn. Bông hoa mang gương mặt người, há cái miệng rộng sắc nhọn kia, là chậu đa nhục đủ màu sắc mà bé cưng hắn yêu thích nhất. Còn có một bên khác…
“Cái bộ lọc âm phủ này, biến mấy bé đáng yêu của ta thành cái dạng gì rồi…” Tiêu Quy An tấm tắc hai tiếng.
Góc nhìn của người chơi 【Quy Dịch】 và góc nhìn của 【Tác giả】 không tránh khỏi khác biệt quá nhiều đi.
“Khát, nước, nước…”
“Muốn nghe hát, muốn nghe hát…”
“Chủ nhân, chủ nhân ở đâu?…”
Hắn mở to tai cẩn thận lắng nghe, những tiếng lẩm bẩm đau đầu kia dường như cũng là những khát cầu nguyên thủy phát ra từ những loài thực vật ngu ngốc này. Chúng nó thật đáng yêu! Sau khi biết được chân thân của chúng, ánh mắt Tiêu Quy An nhìn những xúc tu vặn vẹo quỷ dị kia đều trở nên ôn nhu.
Tiêu Quy An trấn tĩnh lại, thử nội quán tự thân, đem linh hồn của mình phân thành hai nửa, chậm rãi tách rời, rời khỏi thân thể 【Học sinh】 này, sau đó từ từ ngưng tụ ra thân ảnh 【Tác giả】 trên ban công lầu sáu.
“Ưm…”
“Hơi không nhìn rõ…”
Trước mắt hắn, xuất hiện hai cảnh tượng trùng điệp, một bên là 【Tác giả】 nhìn ban công hoa cỏ quen thuộc trước mặt, bên kia là 【Học sinh】 ngẩng đầu trông thấy cảnh tượng những thực vật quỷ dị đáng sợ.
Tiêu Quy An lắc lắc đầu, ý đồ làm mình tỉnh táo một chút, 【Tác giả】 ở tầng 6 cũng làm ra động tác tương tự. Đây là một loại cảm giác rất kỳ diệu, hai góc nhìn khác nhau, nhưng ngươi lại có thể cảm giác mình là một thể. Chỉ là hơi khó chịu một chút, khi ý thức của mình bị cưỡng ép phân tách thành hai nửa, còn phải làm ra các động tác khác nhau, trong lúc nhất thời Tiêu Quy An còn chưa có cách nào nắm giữ được.
Tiêu Quy An ở ban công thao túng hai khối thân thể của mình, trong lúc nhất thời chơi vui vẻ vô cùng.
“Quy Dịch, cậu đang làm gì?”
Một giọng nói bình tĩnh đầy nghi hoặc từ sau lưng Tiêu Quy An truyền đến, bất thình lình dọa hắn giật mình. Trái tim thiếu chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực, Tiêu Quy An giật bắn người, phần lớn ý thức toàn bộ chạy tới chỗ 【Tác giả】.
“Có phát hiện gì không?” Hứa Tử Thăng nói chuyện rồi lại gần, thấy Tiêu Quy An sắc mặt tái nhợt, hai mắt trợn tròn, có chút hoảng sợ thất thần nhìn lên phía trên. Hứa Tử Thăng rùng mình, cũng nhìn lên.
Sau đó, anh đối diện với một đôi con ngươi bình tĩnh như nước, như mây mù dày đặc sau cơn mưa mùa thu, khiến người ta không thể nhìn thấu, không thể chạm vào. Chàng thanh niên tóc đen dài đầy hơi thở văn hóa kia khẽ buông xuống, nhu thuận rủ trên bờ vai hắn. Làn sương đen cuồn cuộn bao phủ không hề ảnh hưởng đến khí chất thanh thoát quanh người hắn, ngược lại còn khiến hắn càng thêm thoát tục. Bên cạnh hắn, những xúc tu thực vật to lớn vặn vẹo quỷ dị kia thân mật ngoan ngoãn vờn quanh bên cánh tay hắn, dường như đang nhẹ nhàng hôn lên đầu ngón tay đối phương, dâng lên sự trung thành và sùng bái điên cuồng nhất.
Hứa Tử Thăng có thể cảm nhận được thần kinh cảnh giác của mình đang điên cuồng kêu gào, cuốn huyết da thư trong không gian phong ấn cũng xao động bất an. Anh xác định lần này mình thực sự đã đối diện với đối phương. Đối phương thực sự đã thấy mình.
【Buff vật tạo tác phẩm của quỷ thần cô độc đang phát tác ——】
Cho dù Tiêu Quy An lúc này nội tâm đã hóa thành tiếng gà thét chói tai, nhưng hắn vẫn cố gắng kiểm soát để giữ nụ cười nhàn nhạt trên mặt. Hắn khẽ rũ mắt nhìn Hứa Tử Thăng dưới lầu, con ngươi sâu thẳm ánh lên vài phần lưu quang. Giống như một vị thần minh đã ngã xuống khẽ cúi người nhìn tín đồ vĩnh hằng của mình.
Khóe miệng 【Tác giả】 Yến Đình Thần khẽ cong lên một độ cung nông cạn, hắn đưa ngón trỏ thon dài có cảm giác xương xẩu lên môi, mang theo vẻ thiếu niên khí dường như bị người khác phát hiện đang nhìn lén, “Suỵt ——”
『Cậu chẳng thấy gì đâu ——』
Chiếc hộp gỗ đàn hương giấu trong không gian phong ấn của Hứa Tử Thăng rung động dữ dội một chút, dường như có thứ gì đó muốn phá hộp mà ra.
【Độ nhập vai của Tác giả hiện tại: 5%】