Chương 24: Quỷ hóa giải cứu

Tôi Dựa Vào Diễn Kịch Trở Thành Nhân Vật Chính Trong Trò Chơi Kinh Dị thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quy Dịch lảo đảo chạy xuống tầng sáu, mồ hôi lạnh túa ra trong lòng bàn tay, nhưng hắn vẫn siết chặt cây rìu. Ngay sau đó, vì chân run bủn rủn, hắn loạng choạng ngã nhào xuống bậc thang, lăn hai vòng mới chịu dừng lại, cây rìu cũng văng ra khỏi tay.
Thân thể hắn run rẩy, hơi cúi đầu, như đang giằng xé nội tâm.
Vài hơi thở trôi qua, Tiêu Quy An mới ngẩng đầu lên. Hắn vẫn còn cảm nhận rõ trái tim đập loạn và nỗi sợ vẫn nghẹn ứ nơi cổ họng.
Đây chính là cảm giác hoàn toàn đắm chìm vào vai diễn.
Tiêu Quy An kiềm chế những ngón tay đang run rẩy không ngừng, bước đến nhặt lại cây rìu.
Hắn thật sự...
Hắn thật sự đã chém xuống!
Nếu không phải trước đó hắn đã hỏi hệ thống và được xác nhận rằng đồ vật của Hứa Tử Thăng không thể gây thương tổn cho bản thể, thì hắn đã không dám chém chuẩn xác đến vậy.
Không rõ tình trạng của đối phương giờ ra sao.
Dù khoảng cách giữa các tầng lầu chỉ vài mét, nhưng mỗi tầng như thể là một không gian độc lập. Ít nhất hiện giờ, đứng ở góc cua ở tầng 4, Tiêu Quy An không nghe được bất kỳ động tĩnh gì từ tầng 6.
Việc tầng sáu có một con quỷ lão thái chặn đường là điều hắn không ngờ tới. Hắn cũng không biết liệu Hứa Tử Thăng có thể tự mình đối phó, hay có thể kịp leo lên tầng cao nhất trước khi hết giờ hay không.
Con quỷ lão thái ấy trông đã đáng sợ, lại còn rất lắm thủ đoạn.
Hứa Tử Thăng không thể xảy ra chuyện! Phải kích hoạt trạng thái quỷ hóa để giải cứu!
Tiêu Quy An bật dậy, cầm rìu, quay người chạy lên tầng trên. Mỗi bước leo lên cầu thang, gương mặt hắn lại bắt đầu biến đổi.
Tử khí dày đặc cuộn quanh người hắn, từng chút một ăn mòn làn da vốn khỏe mạnh. Đôi mắt đen láy dần nhuộm thành màu đỏ sẫm ghê rợn, khuôn mặt bắt đầu rách toạc, để lộ hàm răng nhọn hoắt.
Những đường chỉ khâu màu đen gồ ghề với những vết kim chằng chịt hiện ra hai bên mặt, hủy hoại hoàn toàn gương mặt vốn có. Mái tóc đen xoăn mất hết độ bóng, khô cứng như cỏ chết, rũ xuống lộn xộn.
Quần áo bị máu nhuộm đỏ, thân trên và quần dài rách nát cũ kỹ, chẳng thể nhìn ra hình dáng ban đầu. Như thể đây mới là gương mặt thật của hắn — một thây ma không hồn, đã chết từ rất lâu.
Hắn bước từng bước, dường như thiêu đốt sinh mệnh mình để chạy lên địa ngục.
---
Tầng sáu.
Quỷ lão thái dường như đã quá quen với chuyện bị đồng đội phản bội. Trong cái nơi như địa ngục này, phản bội là điều quá đỗi bình thường.
Nhưng quen thuộc không có nghĩa là không thể châm chọc.
“Xem ra đồng bọn ngươi bỏ mặc ngươi rồi, chạy trước hả? Nhưng không cần lo quá, đám tiểu bảo bối của bà sẽ rất vui vì lại có bạn mới.”
“Muốn lên tầng trên? Trả lại đồ cho bà trước đã, mơ đi!”
Mấy con tiểu người giấy đỏ như máu cười toe toét một cách quỷ dị, từ bốn phương tám hướng bao vây lấy Hứa Tử Thăng.
Hắn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh đến lạnh lẽo. Trên lưng, nơi bị chém lờ mờ hiện rõ một vết rách dài, rỉ máu.
Tiếng cười nhạo bén nhọn vang lên bên tai Hứa Tử Thăng, đến từ con quỷ cấp D mà hắn từng ký khế ước, hiện đang bị giam trong Huyết Sắc Chi Thư.
“Hahaha, không ngờ tiểu tử ngươi cũng có ngày bị chơi xỏ hả? Đúng là nhìn nhầm người rồi!”
Con quỷ đó là một cấp D bị ràng buộc bởi ước thúc của huyết thư. Khi không được triệu hồi, phần lớn thời gian nó ở trạng thái ngủ say.
“Nhưng mà ngươi nên nhớ, giao dịch với bọn ta còn đáng tin cậy hơn là tin tưởng con người ——”
Đúng là châm chọc cay nghiệt. Con người chẳng phải là sinh vật thấp hèn và dối trá nhất sao?
“Câm miệng.” Hứa Tử Thăng lạnh lùng quát.
Vũ khí tối ưu trước đó hiện giờ không còn, trong tay hắn chỉ còn cây roi xương sẽ thiêu đốt huyết nhục khi sử dụng.
“Giờ bỏ chạy cũng không muộn, bà già kia ta không địch nổi đâu.”
Huyết Sắc Chi Thư mở ra, lật đến một trang mô tả quỷ vật cấp D, khí quỷ tuyệt vọng tuôn trào bao quanh thân Hứa Tử Thăng.
“Nhưng mà, nếu ngươi thấy thằng nhãi kia chướng mắt, ta có thể giúp ngươi xử lý—”
Tiếng cười khục khặc ác độc vang lên, một cái bóng người mơ hồ hiện ra, ánh mắt đầy tham lam và tà ác.
“Thêm một đứa nhãi con không biết sợ chết nữa…” Quỷ lão thái hừ lạnh, phất tay ra hiệu, đám tiểu người giấy đỏ như máu lập tức nhào về phía Hứa Tử Thăng.
Cây roi xương vung lên xé gió, từng tiếng "vút" sắc lạnh vang lên. Không ít người giấy bị quét bay tả tơi khắp sàn.
Một số người giấy khác lại bị bóng đen của con quỷ cấp D chắn lại, chúng dính chặt lấy thân thể mờ ảo của nó, những chiếc miệng cong lên, điên cuồng gặm cắn như đang hút máu.
Quỷ cấp D gào lên: “Ghê tởm thật!”
Hứa Tử Thăng không đáp, động tác gọn gàng vung roi xương, tung người bật lên, giẫm phắt lên tay vịn cầu thang, rõ ràng là muốn vượt qua quỷ lão thái, lao thẳng lên tầng bảy.
“Ngươi điên rồi à?! Mấy con quỷ đó đang chờ phía trên đấy, trèo lên kiểu gì?!”
Con quỷ cấp D rít gào trong sự không hiểu nổi logic của hắn. Lại một lần nữa, Hứa Tử Thăng cược cả tính mạng.
Quỷ lão thái không ngờ hắn vẫn còn thủ đoạn, nhưng khi thấy hắn lao tới đoạn tơ hồng chăng đầy cầu thang, mặt bà ta lộ vẻ trào phúng: đúng là không đâm đầu vào tường thì không quay đầu.
Leng keng ——
Chuông bạc treo trên tơ hồng lập tức rung lên khi cảm nhận được hơi thở của hắn, quỷ khí dâng lên gấp bội phần, sợi tơ đỏ như sống lại, khẽ rung động.
Khi Hứa Tử Thăng vung roi xương cố gắng bó chúng lại, chúng lập tức phân nhánh, tuôn ra thêm vô số sợi mới, vây chặt hắn.
Sợi tơ đỏ xẹt qua nhanh chóng và tàn bạo, phá vỡ lớp quỷ khí phòng hộ bên ngoài, lập tức rạch ra những vết thương sâu hoắm trên người hắn.
Nếu cứ xông bừa, hắn sẽ bị tơ đỏ sắc như dây thép xé xác.
Hứa Tử Thăng buộc phải lùi lại. Nhưng ngay lúc đó, một tiểu người giấy đỏ từ chỗ tối nhào tới, túm lấy chân hắn, khiến hắn như sa vào bùn lầy.
Đám tiểu người giấy còn lại cũng lập tức ồ ạt xông lên, khiến hắn khuỵu gối, không trụ vững nổi.
Quỷ lão thái bật cười khẽ, tựa như đã nắm chắc con mồi trong tay.
Không còn cách nào khác… chỉ còn một chiêu cuối.
Trong mắt Hứa Tử Thăng lóe lên tia điên cuồng và tàn độc, ấn ký Hắc Nguyệt trên cổ tay dần dần tách ra.
Ngay khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, một tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ hành lang.
Chỉ khi đến rất gần mới nghe rõ. Trong đầu hắn lóe lên ý nghĩ —
Là… cây rìu kia…
Hứa Tử Thăng ngẩn ra, đồng tử hơi mở rộng, đôi mắt vốn đen kịt cũng dần khôi phục lại, ấn ký nguyền rủa chi tử trên tay cũng mờ đi.
Một người xuất hiện, cầm rìu chém đứt toàn bộ tơ hồng chắn giữa hành lang, chịu đựng nỗi đau từ những chiếc tua gai nhỏ bé, mạnh mẽ kéo tuột hết đám tơ đỏ xuống, cuối cùng bước lên tầng sáu.
Hứa Tử Thăng hơi nghiêng đầu, ánh mắt giao nhau với đôi mắt đẫm máu kia của đối phương — trong đó ẩn chứa thống khổ, giãy giụa, và lằn ranh giữa tỉnh táo và sa đọa đang mơ hồ.
Kẻ ấy há miệng, để lộ những đường chỉ khâu đen rối rắm, hai má bị xé rách đến tận mang tai, chiếc lưỡi cụt rung rung, từ nơi sâu thẳm cổ họng phát ra giọng khàn khàn: “Không được nhúc nhích.”