Tôi Dùng Hệ Thống Khiến Nam Chính Hối Hận Rồi
Chương 19: Ngoại truyện 2
Tôi Dùng Hệ Thống Khiến Nam Chính Hối Hận Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc Bùi Đông Luật ra tù, chính là tiết Thanh Minh.
"Cho tôi bó đó, bó hoa ly mà vợ tôi thích."
Mộ của Thanh Thanh rất sạch sẽ, dường như thường xuyên có người đến thăm.
Bức ảnh cười tươi trên bia mộ khiến lòng anh khẽ nhói đau.
Thanh Thanh vẫn còn rất trẻ, nhưng anh ba năm nay như đã trải qua ba mươi năm, tang thương, tiều tụy.
Vừa định đưa tay vuốt ve bức ảnh thì phía sau vang lên giọng của một cậu bé sáu bảy tuổi.
"Đừng đụng, đừng đụng, không cho phép chú động vào mẹ nuôi của cháu."
Cậu bé chính là đứa trẻ mà Thanh Thanh đã từng cứu.
"Chú đi đi, chú đi đi! Chú cưới vợ mới, hại chết mẹ nuôi của cháu, ở đây không cần chú đến."
Bùi Đông Luật khẽ cười một tiếng đầy cay đắng.
Lúc đầu anh không ngờ Thanh Thanh lại dứt khoát đến thế, ngay cả hậu sự cũng không để anh lo liệu, toàn bộ đều giao cho gia đình của cậu bé.
Bùi Đông Luật thất vọng bước ra khỏi nghĩa trang, ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt, cảm giác như trời sắp khóc.
"Mưa rồi, mau chạy thôi."
Một tiếng sấm vang lên, rồi mưa trút xuống như thác đổ.
Anh như lại quay về mùa hè năm đó.
Anh là học viên cao học, Thanh Thanh vẫn còn là sinh viên đại học.
"Học trưởng, đừng để bị ướt, em có ô này."
Thanh Thanh khẽ cười một tiếng, rồi cứ thế len lỏi vào thế giới cô đơn đã lâu của anh.
Cuối cùng, khi đến dưới lầu ký túc xá, vai của cô đã ướt một mảng lớn, còn anh vẫn khô ráo. Anh rất hổ thẹn, vì chiều cao của mình, đã vô tình bỏ qua cô gái nhỏ bé ấy.
Cô cười, mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm.
"Không sao đâu học trưởng, em khỏe lắm."
Cô ấy lương thiện như vậy, sao anh lại nỡ lòng nào mắng cô, bảo cô phải rộng lượng hơn?
Cảm giác dằn vặt như một mầm xanh, đã mọc thành những dây leo chằng chịt, bám víu lấy tâm can anh.
Một tiếng 'phập' vang lên, Bùi Đông Luật ngã quỵ trong màn mưa.
Máu đỏ tươi hòa cùng dòng nước mưa, loang lổ trên mặt đất.
Nhát dao mà nhiều năm trước Thanh Thanh đã đỡ thay anh, lại một lần nữa tìm đến anh.
Lần này không còn ai thay anh đỡ dao nữa.
Anh nhận ra kẻ đã đâm mình, là người nhà của bệnh nhân trong ca phẫu thuật thất bại cuối cùng do anh thực hiện.
Anh quả thực đáng chết.
Vì anh đã bỏ dở ca phẫu thuật mà chạy ra khỏi phòng mổ, gây ra cái chết cho người thân yêu nhất của người khác.
Kẻ phụ bạc tấm lòng chân thành, đều không có kết cục tốt đẹp, phải không?
Ví dụ như anh, Bùi Đông Luật.
"Thanh Thanh, em có đến đón anh không?"