Chương 22: Đừng sợ, hãy tập trung!

Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Theo lời dẫn dắt đó, Lâm Tự dần thả lỏng tinh thần. Đôi mắt vốn nhắm nghiền vì căng thẳng, sau khi thích nghi, anh mới từ từ mở ra. Nhìn qua ô cửa sổ chính của buồng lái, bên ngoài chỉ là một bức tường trống trong phòng trang bị, nhưng trong ý thức, anh đang tiếp nhận một lượng thông tin khổng lồ do hệ thống cảm biến của cơ giáp truyền về.
Tiếng động cơ kim loại nặng nề vận hành, những khác biệt nhỏ nhất trên bốn vách tường xung quanh, trạng thái trọng lực thay đổi ra sao... Tất cả đều được AI của cơ giáp xử lý, tính toán rồi chuyển thành các ký hiệu, con số dễ hiểu, hiện lên trong não và trên những bảng hiển thị lơ lửng trước mắt anh.
"Trung sĩ, nếu thấy lượng thông tin quá lớn, cậu có thể nâng mức hỗ trợ AI lên. Nó sẽ giúp cậu lọc bớt dữ liệu không cần thiết."
Lâm Tự khẽ lắc đầu, để cơ thể và tinh thần tự thích nghi với dòng thông tin hỗn loạn kia, không đụng vào bất cứ thiết lập hỗ trợ nào.
Hải Ninh Hi có thể chia sẻ tầm nhìn với anh, nhưng không thể "thấy" dòng dữ liệu tuôn trào vào ý thức anh. Thấy sắc mặt Lâm Tự dần ổn định, anh cũng không nói thêm nữa.
Lúc Lâm Tự đưa ra yêu cầu muốn học lái cơ giáp, trong lòng Hải Ninh Hi không khỏi có chút băn khoăn. Điều khiển cơ giáp đòi hỏi tinh thần lực và thể chất đều phải cực kỳ mạnh mẽ, mà Lâm Tự... Ít nhất theo hồ sơ thân phận thì tinh thần lực của anh chỉ ở cấp D. Mức tối thiểu để các học viện quân sự Đế quốc tuyển sinh vào hệ cơ giáp là cấp B, còn những người có thể tốt nghiệp, ra chiến trường thực chiến, về cơ bản đều ở cấp A trở lên.
Nhưng cuối cùng, Hải Ninh Hi vẫn không nỡ từ chối yêu cầu đó. Một là vì Lâm Tự hiếm khi chủ động mở miệng muốn điều gì từ anh; hai là vì chính anh sẽ đích thân kèm cặp dạy từ đầu, nếu thấy có bất cứ sai sót nào là có thể dừng lại bất cứ lúc nào.
Người có tinh thần lực thấp, rất có thể đến thao tác khởi động cơ giáp cũng không làm nổi. Anh lại không muốn để Lâm Tự thất vọng, nên mới không cho anh lên ngay cơ giáp thật. Trong Tinh Hải, bất cứ ai cũng có thể điều khiển được khối kim loại khổng lồ này di chuyển, ít nhất cũng cho Lâm Tự nếm thử cảm giác điều khiển cơ giáp tung hoành giữa vũ trụ.
Anh ấy... sẽ thấy vui chứ? Có cười không?
"Tiếp theo chúng ta đi đâu?" Lâm Tự hỏi.
Hải Ninh Hi kéo suy nghĩ về, bình tĩnh đáp:
"Trong Tinh Hải có quảng trường giao lưu, cũng có phó bản nhiệm vụ cá nhân và đấu đối kháng PVP. Cậu muốn đi đâu?"
Lâm Tự không hề do dự:
"Đấu đối kháng."
Từ một nhân viên hành chính thời mạt thế bị ép vung dao ra tuyến đầu, không ai hiểu rõ hơn anh rằng: muốn luyện kỹ năng nhanh, thực chiến luôn là đường tắt hữu hiệu nhất.
"Được."
Hải Ninh Hi chưa từng trải qua con đường "bài bản chuẩn chỉnh" của hệ thống quân giáo – từ lý thuyết đến thực hành – như bao cơ giáp sư khác. Toàn bộ bản lĩnh của anh đều được mài giũa trong mưa bom bão đạn. Trong mắt anh, chuyện Lâm Tự vừa bước vào game đã đòi PvP... chẳng có gì sai.
Anh gửi yêu cầu ghép trận đấu đôi lên hệ thống.
"Đồ vô dụng, bật cả chế độ tự động ngắm mà còn bắn lệch đại pháo quang năng, nuôi mày để làm cảnh à? Nếu giỏi thì ra đường đừng nhận mình là con trai nhà Pullman nữa!"
Pullman con ôm cái đầu vừa bị ba gõ một cục u, ấm ức cãi lại:
"Ba, bên kia có trang bị gây nhiễu, nên độ chính xác của auto–aim mới bị giảm đó chứ!"
"Vậy sao không biết chỉnh sang ngắm thủ công để bù đắp vào chứ? Tao nói cho mày biết, lên chiến trường thật, tình huống còn phức tạp hơn trong Tinh Hải cả trăm lần!" Hình ảnh Pullman cha trên màn hình 3D khoanh tay, gầm gừ trong buồng lái, "Ba năm học đại học quân sự của mày vứt hết cho chó gặm rồi hả?"
Pullman con thở dài, thoát khỏi phó bản. Nó về nhà nghỉ phép chỉ muốn chơi game cho đỡ stress, ai dè bị ông ba Tướng quân bám như sam, giám sát "huấn luyện tăng ca" ngay trong game.
Đúng lúc này, hệ thống hiển thị một yêu cầu đấu đối kháng. Pullman con còn chưa kịp đưa tay bấm "từ chối" thì đã bị Pullman cha chụp lấy.
Thấy tên người gửi yêu cầu, Pullman cha tròn mắt, lẩm bẩm đọc tên:
"'Hủy Diệt Cự Long' và 'Chưa đặt tên' gửi lời mời đấu đối kháng đôi, có chấp nhận không?"
Pullman con chỉ kịp há hốc mồm ra nhìn, đã thấy ba mình dứt khoát ấn "Đồng ý".
"Ba, đây là đấu đôi đó!"
"Ba thấy," Pullman cha liếc nhìn nó một cái, "Mau mời ba vào tổ đội."
"Con bảo là... hai cha con mình đi thế này có phải bắt nạt người ta quá không?" Pullman con nói.
Suốt ngày bị Pullman cha mắng là phế vật, nhưng tài khoản "Thanh Gươm Nguyệt Bạc" của Pullman con thực ra vẫn luôn nằm trong top của Tinh Hải. Còn Pullman cha tuy lâu lâu mới đăng nhập, song bản thân ông là tướng cao cấp Quân đoàn 3, kinh nghiệm thực chiến cơ giáp thì vô số kể.
Còn cái tên "Hủy Diệt Cự Long"... Pullman con lại chưa từng nghe qua. Khả năng cao chỉ là một người chơi bình thường nào đó. Nếu bị hai cha con nhà Pullman bọn họ lôi vào "ăn hành", có phải sẽ bị đánh cho không kịp thấy mặt trời mọc hay sao? Lương tâm gamer khiến Pullman con muốn từ chối một cách tử tế —— trong Tinh Hải, nạp đạn, sửa giáp đều tốn tiền, nó còn đang lo cho... ví tiền của đối thủ nữa là.
Pullman cha hừ mũi:
"Hồi Hủy Diệt Cự Long càn quét bảng xếp hạng, con còn chưa lọt lòng đâu. Chỉ vì mấy chục năm nay người ta không chơi nữa nên thứ bậc mới tụt xuống. Ba đoán giờ hắn chắc cũng là một trong những nhân vật cộm cán trong quân đội Đế quốc rồi."
"Vậy thì..."
"Chứ con tưởng vì sao ba con năm này qua năm khác cứ đứng hạng nhì tổng bảng Tinh Hải hả? Ba đã mài giũa ba năm trời định vươn lên, thì hắn ta nghỉ game luôn! Không ngờ giờ còn gặp lại được." Pullman cha cảm khái, đồng thời đăng nhập vào cơ giáp của mình. Cảnh tượng trước mắt hai cha con lập tức chuyển thành một sa mạc vô tận.
"Sao ông ấy lại quay lại giờ?" Pullman con hỏi.
"Ai mà biết được. Có lẽ là..." Pullman cha điều khiển cơ giáp của mình phóng to hình ảnh đối phương, quan sát hai cơ giáp đối thủ. Trong đó, chiếc màu bạc chưa sơn, ghi tên "Chưa đặt tên" nổi bật hẳn —— mới đến mức lớp giáp còn chưa tô vẽ gì, chỉ lộ màu kim loại nguyên bản của từng mảng ghép, "Có lẽ là... hắn cũng đang dạy con mình lái cơ giáp."
Giọng điệu xúc động vì "năm tháng vô tình, anh hùng cũng phải già" của Pullman cha, ngay giây sau liền biến thành tràng cười ha hả:
"Thằng nhóc bên cạnh hắn là tân thủ chưa hoàn thành hướng dẫn tân thủ mà dám đòi đấu PVP hả?"
Pullman con nhìn chiếc cơ giáp bạc trắng ở đằng xa, thân pháp loạng choạng, ngay cả bước đi cơ bản còn không vững, im lặng không nói nên lời.
"Được rồi con trai, con qua "chơi" với nhóc kia một lát, ba đi xử lý ông bạn già đây!" Dứt lời, cơ giáp đỏ rực của Pullman cha lập tức khởi động động cơ, phóng thẳng lên bầu trời. Trong không trung, ông không hề giảm tốc, một phát pháo đã bắn thẳng về phía cơ giáp đen trắng của Hủy Diệt Cự Long.
Tiếng pháo nổ cắt ngang lời giải thích dang dở của Hải Ninh Hi về cái ID "nồng mùi tuổi dậy thì" mà anh lười suy nghĩ đặt bừa hồi xưa, giọng nói đang đều đều trong ý thức Lâm Tự chợt khựng lại, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.
"Lâm Tự, trọng lực trong bản đồ 'Sa Hải' lớn gấp 1,5 lần bình thường, cậu sẽ thấy cơ thể mình nặng hẳn đi. Nếu thấy quá khó chịu, bật bộ đẩy phản trọng lực ngoài. Cứ từ từ di chuyển tay chân, cảm nhận từng chuyển động của tứ chi tương ứng với hành động của cơ giáp. Sau khi nối tinh thần lực, cậu có thể dùng ý thức để trực tiếp điều khiển vũ khí."
Trận đấu chính thức bắt đầu.
Pullman cha thấy cơ giáp đen trắng dùng tốc độ còn nhanh hơn trước kia chuyển cánh tay sang dạng khiên chắn, vừa vặn chặn được loạt pháo đầu tiên, lòng liền phấn khích —— rõ ràng đối phương không hề lơi lỏng việc luyện tập cơ giáp suốt mấy chục năm qua. Ông lập tức dồn hỏa lực, nhắm vào khoảng trống giữa cơ giáp đen trắng và bạc trắng, bắn một loạt pháo dày đặc, muốn kéo Hủy Diệt Cự Long tách khỏi "Chưa đặt tên" để mở một trận solo thực sự.
Vài quả pháo lệch hướng rơi trúng cơ giáp bạc trắng, khiến chiếc cơ giáp còn chưa đứng vững ngã ngồi phịch xuống, cát bụi tung bay mù mịt, xung quanh toàn là cát và đá vàng xám, phía trên là bầu trời cháy nắng với bốn mặt trời rực lửa.
"Để tôi xử lý ông ta." Giọng Hải Ninh Hi nghe lạnh đi mấy phần, "Cậu cứ từ từ mà làm quen thao tác."
Cơ giáp đen trắng lập tức khởi động đuôi lửa xanh, bám sát theo quỹ đạo cơ giáp đỏ của Pullman cha.
Pullman con bị ba mình "quẳng" cho nhiệm vụ đi "dạy dỗ tân thủ", điều khiển cơ giáp xanh đậm bước về phía chiếc cơ giáp bạc trắng đang ngồi phịch xuống đất. Nhìn ánh đèn chỉ báo cơ bản trên "mặt" đối phương vẫn hiển thị màu xanh lá, cậu cứ có cảm giác bên trong hẳn là một đứa nhóc tay chân vụng về, lần đầu vào game đã bị người ba vô trách nhiệm kéo thẳng vào PvP. Nghĩ tới đó, lòng nó mềm xuống.
Cơ giáp xanh đậm khom người, vươn tay về phía chiếc bạc trắng, điệu bộ trông chẳng khác nào muốn thân thiện đỡ đối phương đứng lên.
Ngay khoảnh khắc đó, pháo quang năng trước ngực cơ giáp bạc trắng đồng loạt khai hỏa. Cho dù cơ giáp xanh đậm phản ứng cực nhanh, lập tức bật khiên chắn, vẫn bị sóng năng lượng hất văng xa hàng trăm mét, rơi ầm xuống sa mạc, khoét một cái hố khổng lồ. Pullman con choáng váng đến tối tăm mặt mày.
Sau đó, Lâm Tự bình tĩnh điều khiển cơ giáp từ từ đứng dậy, lướt mắt qua màn hình ghi lại thông số cú bắn vừa rồi, ngay cả anh cũng hơi khựng lại.
Vừa rồi anh chỉ chợt nảy ra một ý nghĩ rất đơn giản ——
Đúng là cái kiểu nhóc con ngốc nghếch, lên chiến trường mà còn chìa tay "hữu nghị" với đối thủ, không sợ bị pháo quang năng bắn cho bốc hơi hay sao?
Ngay đúng khoảnh khắc ý nghĩ đó vừa lướt qua, pháo quang năng công suất cao của LH798 lập tức khai hỏa, bắn thẳng tia năng lượng ở mức công suất tối đa về phía cơ giáp kia.
"Đừng sợ, đó là cơ giáp bắt được xu hướng ý thức của cậu." Hải Ninh Hi nói, "Lâm Tự, tập trung chú ý. Cậu mới là người quyết định trạng thái vũ khí, không phải nó."
Trong lúc anh nói, nhịp thở cũng theo đó mà dồn dập hơn. Trên không trung, trận giao chiến đang bước vào giai đoạn kịch liệt, bằng mắt thường chỉ thấy một mảng khói đen lẫn lửa bùng cuồn cuộn, thi thoảng bị xé toạc bởi những vệt sáng rực của vũ khí năng lượng. Nắng nóng như thiêu đốt, từng mảng giáp kim loại của cơ giáp phản chiếu ánh sáng chói lóa.
Lâm Tự chia tinh thần lực của mình ra làm hai. Chỉ phần phụ trách chiến đấu mới kết nối với cơ giáp. Dị năng khống vật của anh vốn là hệ tinh thần, hàng vạn lần luyện tập trước đây đã giúp anh quá quen với việc phân tách tinh thần lực. Việc đó, với anh mà nói, hoàn toàn không khó khăn.
Hải Ninh Hi sở hữu tinh thần lực cấp S cùng thiên phú tác chiến gần như vô song. Anh chưa bao giờ cảm thấy "tập trung chú ý" là vấn đề đáng nói.
Nhưng Pullman con thì không nghĩ vậy.
Vừa thoát khỏi cơn choáng váng do chấn động, việc đầu tiên nó nghĩ tới chính là hiện tượng thao tác tinh thần thất thường do người lái phân tán chú ý: đây là cửa ải mà gần như tân thủ nào cũng phải vượt qua. Ngay cả ở học viện quân sự hàng đầu như Thâm Lam, những học viên xuất sắc nhất cũng phải mất ít nhất một tuần để thích nghi với chế độ điều khiển tinh thần.
— Tất nhiên, nếu gặp phải một "ông thầy" tay hơi nặng như Hủy Diệt Cự Long, có lẽ "tuần lễ thích nghi" này... sẽ được rút gọn đáng kể.