Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Chương 50 – Đẻ con hay đẻ trứng?
Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Tự khẽ cử động, sống mũi cao thẳng của Hải Ninh Hi trượt tới sát đường chân tóc cậu. Cơ bắp trên cánh tay anh căng cứng cả lên, nhưng lực cuối cùng đặt lên lưng Lâm Tự lại nhẹ đến mức chỉ như ôm nhẹ.
Nếu Lâm Tự muốn đẩy anh ra, anh sẽ chỉ lặng lẽ đợi.
Nhưng Lâm Tự chỉ đưa tay đỡ con thỏ-mèo, giữ nó đứng vững để khỏi trượt ngã. Toàn bộ sức nặng của cậu và thỏ-mèo gần như đều dựa vào người Hải Ninh Hi, như thể lấp đầy một khoảng trống nào đó.
Thế nhưng mặt trăng không thuộc về anh, vầng trăng ấy đã rơi vào lòng người khác.
Hải Ninh Hi bỗng nhớ đến đóa hồng Nguyệt Quý đỏ thắm từng bị Lâm Tự khước từ.
Lâm Tự đã dùng thái độ lễ độ và giữ khoảng cách để bày tỏ lập trường, chỉ là anh không chịu từ bỏ. Giờ anh có nên thả cậu ra, gạt bỏ mọi lòng tham và những suy nghĩ không nên có kia?
Nhưng người kia từ đầu đến cuối chưa từng lộ diện. Người đó cũng sẽ không biết chuyện Lâm Tự có một đứa con. Phải chăng Lâm Tự đã hết yêu người đó rồi?
Nếu đúng như vậy... thì Hải Ninh Hi có lẽ có thể giữ vầng trăng ấy ở lại bên mình.
Hơi thở anh run nhẹ:
"Người đó là ai?"
"Gì cơ?" Giọng nói của Lâm Tự vang ngay bên tai anh, trầm ấm, cuốn hút, mềm mại như nhung.
"Anh ấy, hoặc cô ấy, là Alpha hay là Beta?"
Lâm Tự ngẩng đầu, muốn lùi ra một chút để nhìn rõ mặt Hải Ninh Hi, nhưng eo đã bị cánh tay anh nhẹ nhàng siết lấy. Lùi nữa là sẽ trượt khỏi vòng tay ấy, nên cậu thôi không động đậy nữa. Khi ngẩng lên, sống mũi hai người lướt qua nhau, song trong căn phòng tối đen, dù có nhìn thẳng vào mắt nhau cũng chẳng thấy được gì.
Lâm Tự lại nghiêng về phía anh, hơi cúi đầu, tựa má vào bên mặt Hải Ninh Hi, vành tai chạm vào má anh, khẽ cọ xát.
"Không có 'người khác'."
"Không phải 'người'?" Hải Ninh Hi có chút căng thẳng. Nếu đối tượng Lâm Tự để tâm không phải loài người, thì anh gần như không còn cơ hội nào.
"Là người cá? Hay là một sinh vật ngoài hành tinh nào khác?"
Vừa dứt lời, đã nghe Lâm Tự cười khẩy một tiếng, vỗ mạnh một cái lên vai anh.
"Hải Ninh Hi Sở, trong mắt anh tôi là loại người gì vậy?" Sao tự nhiên lại nói đến chuyện lên giường với sinh vật ngoài hành tinh rồi.
Lâm Tự hoàn toàn không có ý kỳ thị các sinh vật ngoài hành tinh.
"... Em có một cái đuôi."
"Anh quan tâm chuyện đó lắm sao?"
"Không, không... Rất đẹp."
Lời khen thẳng thắn, bất ngờ ấy khiến bầu không khí giữa hai người bỗng chốc lắng xuống. Lâm Tự bình tĩnh lại, nói tiếp:
"Nếu, tôi nói là
nếu
, thật sự có một đứa trẻ, có lẽ đứa bé là của tôi, nhưng không phải của ai khác."
"Là sao?"
Vậy là cậu đã dứt tình với cái vị "người yêu không rõ chủng tộc" kia rồi sao?
"Nguyên soái Hải Ninh Hi Sở..."
Cách xưng hô của Lâm Tự lại trở nên khách sáo, nghe vào tai cứ như đang nghiến răng.
"Chỉ cần không có chuyện máu và vảy rồng của anh trao đổi nhiễm sắc thể trong khoang miệng, thì đứa trẻ này sẽ không mang bất kỳ DNA nào của người khác... hay bất kỳ loài nào khác, ngoài trừ tôi."
Má Hải Ninh Hi áp sát tai Lâm Tự. Phải mất một lúc lâu anh mới hiểu rõ ý trong câu nói đó.
Không có "người đó".
Vầng trăng ấy từ đầu tới giờ vẫn treo lơ lửng trên bầu trời đêm, ánh bạc trải khắp sông dài, chưa từng để ai chạm tới.
Hải Ninh Hi run nhẹ, siết chặt vòng tay, ôm ghì Lâm Tự vào lòng. Cảm giác mất mát rồi lại có được – dù vô lý đến vậy – vẫn dấy lên trong lòng anh vô vàn gợn sóng.
Liệu vầng trăng ấy... có thể thuộc về anh được không?
Con thỏ-mèo bị ép đến mức rên rỉ, bèn loạng choạng trèo lên cao. Cuối cùng, hai chân trước chống trên vai Hải Ninh Hi, mông đặt trên vai Lâm Tự, cái đuôi tròn lắc lư, khó hiểu không biết vì sao hai người này lại ôm nhau chặt đến vậy.
Lâm Tự lờ mờ cảm nhận được cảm xúc của Hải Ninh Hi. Bàn tay đặt trên vai anh trượt dần lên sau gáy, mái tóc ngắn được tỉa gọn gàng, nhưng những sợi tóc bạc lại mềm mại, xốp nhẹ, chạm vào không hề thấy đau tay.
"Nhưng... tôi lẽ ra không thể tự sinh sản, cũng không rõ rốt cuộc tình hình bây giờ ra sao. Có lẽ là xét nghiệm nhầm, vẫn cần kiểm tra lại lần nữa."
Đây đã là lần xét nghiệm thứ hai, khả năng sai sót rất nhỏ, chỉ là về mặt logic thì hoàn toàn không thể giải thích nổi.
Hải Ninh Hi nói:
"Chúng ta đi tìm Chu Bình Ba, nhờ ông ấy làm thêm mấy loại kiểm tra khác."
"Ừ."
Lâm Tự vẫn không nhúc nhích.
"Đợi đã." Cậu nói, "Ôm tôi thêm một lát."
Một câu đơn giản vậy mà khiến cổ họng Hải Ninh Hi lập tức nghẹn ứ, căng cứng. Anh mở rộng vòng tay, từ ôm nhẹ sau lưng chuyển thành ôm ghì cả người cậu vào lòng, sức siết mạnh đến mức kéo cậu bước hẳn lên một bước.
Lâm Tự không hề kháng cự. Cánh tay phải vòng qua sau gáy anh, tay trái ôm lấy eo từ phía dưới, đầu cũng vùi vào vai anh, cứ như muốn hòa làm một với anh vậy.
Lớp hương vetiver nhàn nhạt bị mùi ngọt kích thích, hòa quyện vào nhau, đến mức không thể phân biệt rạch ròi.
Cơn bứt rứt vốn chẳng thể xoa dịu chỉ bằng một cái ôm. Lâm Tự chỉ cảm thấy sự bồn chồn sắc nhọn kia đang dần lên men thành một nỗi khát khao nồng nàn, lan ra từng tấc cơ bắp, xương cốt. Máu trong huyết quản tuần hoàn nhanh hơn, mang hơi nóng và hormone đi khắp mọi ngóc ngách cơ thể.
Bên ngoài phòng chứa đồ vọng lại tiếng bước chân và tiếng trò chuyện mơ hồ. Có người vội vã đi ngang qua, hoàn toàn không hay biết trong không gian chật hẹp, tối tăm này đang có một dòng chảy ngầm cuộn trào.
Sống mũi và trán Lâm Tự nóng ran, cả người choáng váng.
"Nguyên soái Sở..."
Hải Ninh Hi khựng lại một chút, nhưng rất nhanh đáp lời:
"Ừ, anh đây."
Lâm Tự hít sâu một hơi, kéo phần lý trí đang sắp rơi tõm xuống biển điên cuồng trở lại:
"Chúng ta nên ra ngoài thôi."
Ở thêm nữa, chắc chắn sẽ có người không kìm chế được.
Cậu ngẩng lên. Chờ đến khi Hải Ninh Hi từ từ buông tay, cậu mới nới lỏng vòng tay, lùi lại, ôm Tiểu Hắc vào lòng, lại bắt đầu xoa xoa móng mèo.
Trong phòng vẫn tối đen, họ chỉ nghe được tiếng thở của nhau, nhìn thì chẳng thấy gì.
Hải Ninh Hi nói:
"Luce, bật đèn."
"Vâng, đã bật đèn cho ngài."
Giọng nói dịu dàng của Luce vừa cất lên, Lâm Tự liền khẽ "À..." một tiếng, đầy ẩn ý:
"Tôi nhớ không nhầm thì Luce có chức năng ghi hình ở chế độ nhìn đêm thì phải."
Hải Ninh Hi mím môi:
"Luce, hãy mã hóa toàn bộ đoạn ghi hình và ghi âm vừa nãy."
"Vâng, Nguyên soái Sở."
Đèn sáng lên, Lâm Tự mới thấy chiếc mũ quân đội của Hải Ninh Hi đã rơi sang một bên lúc anh bị cậu thô bạo đẩy vào đây. Cậu nhặt mũ lên, phủi bụi, rồi bước đến trước mặt anh.
Mái tóc bạc của Hải Ninh Hi hơi rối, vài lọn rủ xuống trước đôi mắt vàng. Lâm Tự đưa tay chỉnh lại mấy sợi tóc đó cho gọn gàng, Hải Ninh Hi ngoan ngoãn cúi đầu, để cậu đội mũ giúp.
Chỉ có đôi môi và gò má ửng đỏ của Lâm Tự là còn sót lại dấu vết của tất cả những chuyện vừa xảy ra.
Lâm Tự lùi lại một bước, ánh mắt từ trên xuống dưới, như đang kiểm tra xem tác phong quân phục của Nguyên soái Sở có đủ sạch sẽ, chỉnh tề không.
"Đi thôi."
Nói xong, cậu đi trước, hé cửa một chút, xác nhận ngoài hành lang không có ai, rồi mới mở hẳn cửa, để cả hai cùng ra ngoài.
Hải Ninh Hi đi sau lưng cậu, trong đôi mắt vàng mang theo chút bối rối: tại sao Lâm Tự vẫn gọi anh là "Nguyên soái Sở"?
"Phụt—" Chu Bình Ba phun cả ngụm đồ uống đang uống dở lên bàn thí nghiệm.
Cánh tay robot trợ lý lập tức nhấp nháy đèn đỏ:
"Cảnh báo, cảnh báo, mẫu thí nghiệm bị nhiễm bẩn di truyền."
Chu Bình Ba vội lùi lại, để cánh tay robot dọn sạch vệt nước rơi lên tiêu bản trùng tộc, rồi quay sang nhìn Hải Ninh Hi và Lâm Tự:
"Nói lại lần nữa xem,
ai
đang mang thai cơ?!"
"Là tôi." Lâm Tự đáp.
"Kết quả xét nghiệm nồng độ hormone cho thấy cậu ấy có thai."
Chu Bình Ba há hốc mồm, đầu óc đầy những câu hỏi:
"Được lắm, Hải Ninh Hi, lúc trước còn lừa tôi rằng..."
Bảo là không biết Lâm Tự có thích mình không, cũng không biết bước tiếp theo nên làm thế nào. Hóa ra sớm đã lên giường với người ta rồi mà còn chưa xác định xong tình cảm? Sao trước giờ không phát hiện Hải Ninh Hi cũng có tiềm năng làm tra nam đến vậy.
Không đúng. Chu Bình Ba cố gắng dùng suy luận để thuyết phục bản thân: Hải Ninh Hi với Lâm Tự mới quen nhau được bao lâu đâu, chuyện này rốt cuộc xảy ra lúc nào...
"Hai người các cậu
giao phối
trên S105 à???"
Chu Bình Ba chuyên nghiên cứu trùng tộc, nên dùng từ ngữ cực kỳ "khoa học".
Lúc ở S105 thì đúng ngay vào kỳ mẫn cảm của Hải Ninh Hi, hóa ra anh làm không chỉ là cắn Lâm Tự một cái thôi sao? Chả trách còn phải nhờ Metz tư vấn pháp luật, chuyện này suýt chút nữa đụng tới phạm tội, cũng may là chỉ có mình Lâm Tự không so đo.
Đường đường là Nguyên soái Hạm đội Vực Sâu, lại gây ra chuyện gì thế này!
"Không." Ánh mắt Hải Ninh Hi trầm xuống. Cách dùng từ của Chu Bình Ba khiến anh có cảm giác mình bị lột trần trước kính X-quang.
"Không phải của tôi."
"Không phải của cậu, vậy là..." là
của ai
?
Chu Bình Ba chớp mắt mấy cái, bỗng thấy tình huống hiện tại còn khó xử hơn lúc nãy, đành quay sang nhìn thẳng vào đương sự là Lâm Tự.
"Tôi chưa từng có quan hệ với ai. Không có người khác." Lâm Tự nói.
Chu Bình Ba đưa tay đẩy kính bảo hộ, nhưng vì mải suy nghĩ quá nhập tâm mà quên mất găng tay vẫn dính dịch thể trùng tộc, thế là quệt đầy lên mũi một vệt nhầy nhụa. Ông ta đành ngồi xuống lại, để cánh tay robot trợ lý lau sạch mớ bẩn trên mặt.
"Không lẽ nào... Có phải là mang thai giả không, bác sĩ trước đó đã làm kiểm tra kỹ hơn chưa?"
"Chưa. Nên chúng tôi mới tới tìm ông."
"Tìm tôi à? Hải Ninh Hi, tôi đâu có biết đỡ đẻ cho người đâu."
"Lâm Tự có một cái đuôi cá."
Chu Bình Ba: "?"
Ông ta cúi đầu nhìn, chỉ thấy hai chân dài thẳng tắp của Lâm Tự được bao bọc trong bộ đồ vũ trụ, đường nét trôi chảy, cực kỳ đẹp, nhưng hoàn toàn không có dấu hiệu nào thuộc về sinh vật biển.
"Tôi có hai dạng hình thái: đuôi cá và chân người." Trước ánh mắt đó, Lâm Tự buộc phải bổ sung.
"Cậu đúng thật là người cá."
Lời cảm thán của Chu Bình Ba lập tức bị Hải Ninh Hi cắt ngang:
"Bác sĩ trước có thể sẽ nhận ra điều bất thường, tôi không yên tâm nên mới đến tìm ông. Chuyện này không được để người thứ tư biết chuyện này."
"Được, được, được thôi mà." Chu Bình Ba nói,
"Để tôi xem... Người cá... tôi cũng chưa từng tiếp xúc qua, không rõ số liệu trạng thái cụ thể. Chúng ta cứ nhìn trực tiếp là rõ nhất."
"Nhìn cái gì?" Hải Ninh Hi hỏi.
"Xem có phôi thai hay không." Chu Bình Ba đứng lên, đảo mắt một vòng quanh đống thiết bị:
"Hoặc là tử cung. Người cá sinh sản cũng dùng tử cung sao?"
"Tôi không biết."
Chu Bình Ba liếc anh một cái:
"Được rồi, không sao."
Lâm Tự có những bí mật không muốn nói ra, ông ta không nên là người gặng hỏi. Nhưng vấn đề kỹ thuật thì vẫn phải làm rõ:
"Thân người, đuôi cá, coi như có hai bộ hệ thống lồng ngực và khoang bụng. Nếu có phôi, phôi nằm ở phần đuôi, hay ở trong bụng?"
Vừa hỏi xong, chính ông ta cũng hơi tự nghi ngờ mình. Chân người và đuôi cá có thể tự do chuyển đổi, nếu nuôi phôi trong đuôi, vậy sau khi biến lại thành hai chân thì phôi sẽ đi đâu? Chắc là đầu ông tạm thời hơi tắc nghẽn rồi.
"Chắc là ở vùng bụng." Chu Bình Ba lẩm bẩm, đảo mắt tìm chỗ thích hợp trong phòng thí nghiệm, "...Mà ở đây đúng là chẳng có chỗ nào đàng hoàng cả."
Ông ta nhìn cái bàn thí nghiệm vẫn dùng để đặt mẫu trùng tộc, mặt kim loại sáng lạnh. Chu Bình Ba chống nạnh, đỡ trán, cảm thấy chỗ này không hợp để người nằm, nhưng lại chẳng có lựa chọn nào khác.
"Ngay đây cũng được." Giọng Lâm Tự hơi lạnh lùng,
"Dùng loại máy nào?"
"Máy siêu âm tạo ảnh, dùng để quan sát tình trạng cơ quan bên trong sinh vật." Chu Bình Ba kéo cánh tay robot đi lục tìm thiết bị phía đối diện:
"Cậu cứ nằm xuống là được, thao tác không phức tạp đâu, đừng căng thẳng."
Lâm Tự bước tới ngồi lên bàn thí nghiệm, cảm giác bị trói buộc và bất lực đã lâu không gặp bỗng theo dòng ký ức dâng trào. Cậu khép mắt lại, tránh nhìn sang mấy con dao phẫu thuật Chu Bình Ba dùng để rọc cắt tiêu bản trùng tộc.
"Đặt lên áo, sẽ không lạnh nữa."
Giọng trầm thấp của Hải Ninh Hi khiến cậu mở mắt, chạm vào ánh nhìn của anh. Đôi mắt vàng vẫn bình tĩnh, nghiêm nghị như cũ. Hải Ninh Hi đã cởi áo khoác quân phục, trải phía sau lưng cậu, để cậu nằm xuống cho đỡ lạnh.
Tiểu Hắc thì ngồi chồm hổm trên một chiếc bàn khác, dùng đôi mắt mèo xanh biếc như ngọc bích yên lặng nhìn đám người.
Bên trong áo khoác quân phục của Hải Ninh Hi là một chiếc sơ mi trắng, cúc áo cài kín đến tận khuy trên cùng, vạt áo sơ vin gọn gàng vào quần quân đội, khiến vòng eo rắn chắc của anh càng lộ rõ.
Ánh mắt Lâm Tự dừng lại ở đó chốc lát rồi mới chậm rãi nằm xuống, tựa lưng lên áo khoác quân phục vẫn còn vương hơi ấm. Hương vetiver mơ hồ, ấm áp bao lấy cậu. Cậu nhấc tay lên, nếu không phải tình huống không phù hợp, cậu thật sự muốn đưa tay chạm vào chiếc sơ mi kia một cái.
Hải Ninh Hi vươn tay nắm lấy tay cậu, vết chai sần nơi lòng bàn tay khẽ xát qua làn da.
Được rồi, nắm tay... cũng rất ổn.
Hai người này trông chẳng khác gì cặp vợ chồng son đến bệnh viện khám thai. Chu Bình Ba vừa thầm lầm bầm trong bụng, vừa đẩy cái máy siêu âm cao hơn cả mình tới. Thứ này bình thường dùng để khảo sát trùng tộc, nên kích thước được thiết kế vô cùng đồ sộ.
Điều chỉnh xong các thông số, ông ta nhìn sang Lâm Tự đang nằm:
"Ờ, cái này... có lẽ cần cởi áo trên ra."
Nói xong, Chu Bình Ba ngẩng đầu liếc nhìn Hải Ninh Hi, quả nhiên bắt gặp ánh mắt lạnh căm của đối phương.
Lâm Tự không nghĩ nhiều, ngồi dậy cởi áo. Khóa kéo của bộ đồ vũ trụ lại nằm kỳ quặc ở phía sau lưng, cậu đưa tay ra sau, nhưng Hải Ninh Hi đã nhanh hơn một nhịp, vén tóc dài của cậu lên, kéo khóa xuống giúp.
Nhưng kéo được nửa chừng anh đã dừng lại, cứng rắn nói:
"Được rồi."
Mức độ này vừa đủ để Lâm Tự có thể tự tay kéo nốt phần còn lại một cách dễ dàng. Cậu cởi áo trên của bộ đồ vũ trụ, nằm lại lên chiếc áo khoác quân phục của Hải Ninh Hi. Làn da trắng bệch trên nền vải đen, dưới ánh đèn cường độ cao của phòng thí nghiệm, trông gần như trong suốt.
Bàn tay Hải Ninh Hi đặt trên mép bàn thí nghiệm, đầu ngón tay chậm rãi dịch về phía trước vài centimet, đủ để cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ làn da Lâm Tự, nhưng không hoàn toàn chạm vào.
Khi nhìn thấy những vết sẹo chi chít trên người Lâm Tự, vẻ mặt Chu Bình Ba khựng lại. Nhưng ông nhanh chóng trở lại dáng vẻ bình tĩnh, chuyên nghiệp, kéo đầu dò hình bán nguyệt áp lên vùng bụng Lâm Tự, xoay quanh để quét. Vì không chắc cơ quan mang thai của người cá nằm ở đâu, phạm vi quét được mở rất rộng.
Trên màn hình máy, hình ảnh đen trắng theo thời gian thực dần hiện lên, các cơ quan đang vận hành theo nhịp riêng của chúng.
Chu Bình Ba dí sát mắt quan sát, lẩm nhẩm:
"Dạ dày, lá lách, thận trái... cái phía dưới này là gì?"
Ông ta xác nhận đi xác nhận lại mấy lần cái vật thể hình bầu dục trên màn hình, rồi với vẻ mặt khó tả quay sang hỏi Lâm Tự:
"Người cá là... đẻ con, hay đẻ trứng?"
Tác giả có lời muốn nói:
Cách đây không lâu, Nguyên soái còn hoang mang không biết Lâm Tự có phải không thích Alpha không.
Giờ thì Nguyên soái lại phải băn khoăn tiếp xem Lâm Tự có phải không thích
loài người
không.
Nguyên soái suýt nữa thì quyết tâm chơi bài "vợ người, ta nuôi hộ" rồi đó.