Chương 7 – Thơm quá, đói rồi

Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Em nghe nói lúc đội hạm Vực Sâu khởi hành thì bị hải tặc tập kích, nên Nguyên soái Chu đích thân lái giáp chiến ra truy kích." Ryan hạ giọng, ghé sát tai Lâm Tự thì thầm, "Đội hạm vẫn đi theo lộ trình ban đầu. Sau khi đánh tan đám hải tặc, giáp chiến của Nguyên soái bị tụt lại khá xa. Tốc độ giáp chiến không theo kịp hạm đội nên anh ấy đáp thẳng về tinh cầu thủ đô, chuẩn bị điều động một chiến hạm khác. Đúng lúc Thái tử điện hạ mở yến tiệc, thế là tiện thể mời luôn Nguyên soái Chu."
"Ừ." Lâm Tự chỉ hờ hững đáp lại một tiếng.
Ryan thấy ánh mắt anh vẫn dừng trên người Heinrich, không khỏi thầm cảm thán: ngay cả kiểu người như thầy Lâm – không thích giao tiếp, chẳng buồn quan tâm ai – cũng bị khí thế của Nguyên soái Chu thu hút.
Cậu kích động kéo nhẹ tay áo anh:
"Thầy Lâm, thầy nhìn đi, cảnh này có giống đoạn 'biển tách làm hai' trong cuốn thần thoại Cổ Trái Đất mà chúng ta từng phục dựng không?"
Có lẽ là giống thật.
Lâm Tự vốn không bận tâm đến lời Ryan nói. Lúc này, trong mắt anh chỉ còn hình bóng Heinrich.
...Anh ta thơm quá.
Trên người người đàn ông đang tiến lại gần mang theo một mùi hương từ năng lượng tinh hạch. Đối với một kẻ đã "khát" năng lượng suốt bảy tám năm như anh, mùi đó gần như có sức mê hoặc khiến toàn thân anh mềm nhũn, đứng không vững.
Đến khi Heinrich đã dừng lại ngay trước mặt, Lâm Tự vẫn còn nhìn chằm chằm, không chớp mắt. Ánh mắt không chút che giấu đảo qua ngực, vai, cổ áo đối phương, như muốn tìm xem trên người anh ta rốt cuộc có giấu tinh hạch ở đâu.
Heinrich đứng yên trước mặt Lâm Tự, nhẹ hé môi, đôi môi mỏng khẽ mở rồi lại khép, bỗng chốc chẳng biết phải mở lời thế nào.
Anh chưa từng thấy Lâm Tự trong bộ dạng này – mà nói đúng hơn, số lần hai người gặp mặt vốn cũng chẳng nhiều nhặn gì.
Bộ lễ phục chỉnh tề đã thay thế cho kiểu ăn mặc tùy tiện thường ngày. Tóc đen dài ngang vai được chải gọn, buộc lại sau gáy, phần đuôi tóc ngoan ngoãn rũ xuống. Vài lọn tóc lòa xòa trước trán được vuốt gọn ra sau, lộ rõ gương mặt và đôi mắt sáng.
Khiến cả con người anh toát lên vẻ đẹp vừa thanh nhã vừa anh tuấn, gần như làm người ta phải giật mình.
Thân hình gầy gò, những đường nét mảnh mai trên gương mặt lại nhuốm một sắc bệnh nhàn nhạt, hàng mi dày và dài khẽ run rẩy, đổ một mảng bóng mờ lên tròng mắt.
Đôi mắt xám vẫn mang màu sương mờ như trước, nhưng sắc xám nhạt đến độ gần như trong veo, khiến người ta có cảm giác khó tả, nhất là khi bị đôi mắt ấy nhìn thẳng, chăm chú.
Trong khoảnh khắc ấy, Heinrich bỗng có cảm giác mình như con mồi bị thợ săn khóa chặt. Mi mắt anh khẽ rung lên.
Ánh mắt của mọi người trong hội trường cũng đồng loạt đổ dồn về phía hai người họ. Có người nhận ra Lâm Tự, lập tức xôn xao bàn tán nhỏ với nhau.
Heinrich nghĩ chắc chắn Lâm Tự không thích bị chú ý kiểu này, nên quay đầu dặn dò sĩ quan phía sau vài câu. Một trong hai người lập tức lĩnh ý, đi vào trong sảnh, khuấy động không khí, mời mọi người cứ tiếp tục tiệc tùng, cố ý chuyển sự chú ý của đám đông đi nơi khác.
Chẳng mấy chốc, hội trường lại râm ran trở lại. Nhưng lần này, chủ đề chính trong các câu chuyện đa phần đều xoay quanh cái tên – Heinrich Chu.
Heinrich cúi đầu, một lần nữa chạm phải ánh mắt của Lâm Tự. Đối phương chỉ thấp hơn anh một chút.
"Xin chào, ngài Lâm Tự. Chúng ta lại gặp mặt rồi."
"Chào buổi tối, Nguyên soái Chu."
Đáp xong câu đó, Lâm Tự đợi một lát vẫn không thấy Heinrich lên tiếng, bèn lần hiếm hoi chủ động hỏi:
"Nguyên soái Chu tìm tôi có việc gì không?"
...
"Chào hỏi."
Không có "người làm dịu không khí" là Arnold, hôm nay theo sau Heinrich chỉ có hai sĩ quan xa lạ. Cả hai đều rất cung kính, nhưng hình như chẳng ai ý thức được cần phải "nói đỡ" cho cấp trên, cứ để mặc Nguyên soái... thốt ra đúng hai chữ.
Heinrich vừa nói xong đã mím môi lại, ngay cả bản thân anh cũng không hài lòng với câu trả lời này. Dưới ánh nhìn thẳng thắn của Lâm Tự, anh gần như muốn dời mắt đi nơi khác.
Nhưng đúng lúc ấy, Lâm Tự bỗng... cười.
Không phải kiểu mỉm cười xã giao lấy lệ, mà là một nụ cười thật sự, khóe mắt cũng cong lên. Kiểu cười mà trước đây anh chỉ dành cho Marianne mà thôi. Giờ được chứng kiến lại, đôi mắt vàng của Heinrich bỗng khựng lại, không kịp dời đi chỗ khác nữa.
Chỉ có Ryan đằng sau là trợn tròn mắt kinh hãi: hóa ra cơ mặt phụ trách nụ cười của thầy Lâm... vẫn còn hoạt động được?!
Cậu vội vàng che miệng, chỉ mong Nguyên soái đại nhân không để ý đến vẻ mặt thất lễ của cậu.
Heinrich quả thật không buồn chú ý xem phía sau còn ai. Anh chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt xám của Lâm Tự, chỉ cảm thấy mình giống như một thiên thể bị hố đen hút trọn, hoàn toàn không tìm thấy lối thoát.
Nhưng anh lại thật sự... không biết nên nói gì tiếp theo.
Heinrich Chu – thanh kiếm bất bại của Đế quốc – từ nhỏ đến lớn dường như chỉ được "huấn luyện" cho hai kiểu giao tiếp:
Một là lạnh lùng nói chuyện về chiến sự với đồng đội và các chính khách.
Hai là ra mệnh lệnh bằng giọng không cho phép nghi ngờ.
Một cuộc trò chuyện bình thường, thuần túy, không kèm mục đích rõ ràng nào, đối với anh mà nói gần như là một thứ xa xỉ.
Anh có mục đích gì với Lâm Tự không?
Muốn cùng đối phương sinh... trứng.
...Không.
Đem cái bản năng nảy sinh trong chớp mắt đó áp đặt lên người đối phương thì quá thất lễ. Heinrich tự bản thân cũng cảm thấy vậy. Nhưng nếu không phải vì lý do đó, tại sao chỉ cần vừa nhận ra ánh mắt của Lâm Tự dừng lại trên người mình, anh đã vô thức bước tới đây?
May là lần này Lâm Tự lại chủ động phá vỡ sự im lặng:
"Cảm ơn Nguyên soái đã hỏi thăm. Ngài mặc quân lễ phục rất hợp."
Anh ngừng một chút, rồi nói tiếp:
"Đặc biệt là chiếc trâm cài này, rất tôn lên mái tóc bạc của ngài."
Heinrich cúi đầu, một lần nữa chạm phải ánh mắt của Lâm Tự. Đối phương chỉ thấp hơn anh một chút.
"Xin chào, ngài Lâm Tự. Chúng ta lại gặp mặt rồi."
"Chào buổi tối, Nguyên soái Chu."
Đáp xong câu đó, Lâm Tự đợi một lát vẫn không thấy Heinrich lên tiếng, bèn lần hiếm hoi chủ động hỏi:
"Nguyên soái Chu tìm tôi có việc gì không?"
...
"Chào hỏi."
Không có "chất bôi trơn" là Arnold, hôm nay theo sau Heinrich chỉ có hai sĩ quan xa lạ. Cả hai đều rất cung kính, nhưng hình như chẳng ai ý thức được cần phải "đu dây" hộ cấp trên, cứ để mặc Nguyên soái... phun ra đúng hai chữ.
Heinrich vừa nói xong đã mím môi lại, ngay cả bản thân anh cũng không hài lòng với câu trả lời này. Dưới ánh nhìn thẳng tắp của Lâm Tự, anh gần như muốn dời mắt đi nơi khác.
Nhưng đúng lúc ấy, Lâm Tự bỗng... cười.
Không phải kiểu mỉm cười xã giao cho có, mà là một nụ cười thật sự, khóe mắt cũng cong lên. Kiểu cười mà trước đây anh chỉ dành cho Marianne. Giờ được chứng kiến lại, đôi mắt vàng của Heinrich bỗng khựng lại, không kịp dời đi nữa.
Chỉ có Ryan đằng sau là trợn tròn mắt kinh hãi: hóa ra cơ mặt phụ trách cười của thầy Lâm... vẫn còn hoạt động được?!
Cậu vội vàng che miệng, chỉ mong Nguyên soái đại nhân không để ý đến biểu cảm thất lễ của mình.
Heinrich quả thật không buồn chú ý xem phía sau còn ai. Anh chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt xám của Lâm Tự, chỉ cảm thấy mình giống như một thiên thể bị hố đen hút trọn, hoàn toàn không tìm được đường lui.
Nhưng anh lại thật sự... không biết nên nói gì tiếp theo.
Heinrich Chu – thanh kiếm bất bại của Đế quốc – từ nhỏ đến lớn dường như chỉ được "huấn luyện" cho hai kiểu mở miệng:
Một là lạnh lùng nói chuyện chiến sự với đồng đội và chính khách.
Hai là hạ mệnh lệnh bằng giọng không cho phép nghi ngờ.
Một cuộc trò chuyện bình thường, thuần túy, không kèm mục đích rõ ràng nào, đối với anh mà nói gần như là thứ xa xỉ.
Anh có mục đích gì với Lâm Tự không?
Muốn cùng đối phương sinh... trứng.
...Không.
Đem cái bản năng nảy sinh trong chớp mắt đó áp trên người ta thì quá thất lễ. Heinrich tự bản thân cũng cảm thấy vậy. Nhưng nếu không phải vì lý do đó, tại sao chỉ cần vừa nhận ra ánh mắt của Lâm Tự dừng trên người mình, anh đã vô thức bước tới đây?
May là lần này Lâm Tự lại chủ động phá vỡ khoảng trống:
"Cảm ơn Nguyên soái đã hỏi thăm. Ngài mặc quân lễ phục rất hợp."
Anh ngừng một chút, rồi nói tiếp:
"Đặc biệt là chiếc trâm cài này, rất tôn mái tóc bạc của ngài."
Heinrich cúi đầu nhìn chiếc trâm cài trên ngực, sau đó đưa tay gỡ xuống.
Đó là một viên bảo thạch ánh bạc nhạt, sáng lấp lánh, được mài thành hình thoi đơn giản, không trang trí rườm rà: lạnh lẽo, giản dị, nhưng lại đẹp đến khó rời mắt.
Trong mắt Heinrich, nó lại càng hợp với đôi mắt xám trước mặt hơn.
Thế là anh chìa tay về phía Lâm Tự, viên trâm cài lặng lẽ nằm trong lòng bàn tay:
"Nếu ngài Lâm Tự thích, xin tặng ngài. Coi như lời xin lỗi... cho lần mạo phạm trước của tôi."
Lần này đến lượt Lâm Tự ngẩn người.
Anh vốn chỉ định nhân cơ hội này hỏi xem chiếc trâm gắn tinh hạch kia là tác phẩm của nhà thiết kế nào, hoàn toàn không ngờ Heinrich lại... tặng thẳng cho anh.
Mạo phạm ư?
Heinrich đã mạo phạm anh chỗ nào?
Là đạp tung cửa nhà anh sao? Hay là câu hỏi quái gở về "ác long với công chúa sinh con"?
Nhưng nếu so ra, câu đáp "con la vô sinh" của anh hôm đó cũng chẳng dễ nghe hơn là bao.
Bên kia, sĩ quan của Heinrich đã kêu gọi đám khách quay lại với ly rượu và cuộc trò chuyện. Nhưng đa phần cũng chỉ "giả vờ" tiếp tục tán chuyện, mắt thì cứ thi thoảng liếc nhìn về phía Nguyên soái.
Mấy phu nhân quý tộc Omega vẫn dùng quạt che nửa mặt, thỉnh thoảng lại nhìn lén sang bóng lưng cao lớn của Heinrich.
Có người ghé sát Marianne, hỏi:
"Marianne, học trò của chị... quen Nguyên soái sao?"
Marianne hừ một tiếng, ngửa cổ uống cạn ly rượu vang trong tay, đưa ly cho người phục vụ đi ngang qua để đổi lấy ly nước trái cây:
"Quen."
Cô hơi bực, thật sự không hiểu vì sao Heinrich cứ hết lần này đến lần khác chủ động tiếp cận Lâm Tự. Cô biết học trò mình không hề có hứng thú với mớ rắc rối chính trị và quyền lực. Marianne vẫn luôn cố gắng giữ anh tránh xa khỏi vòng xoáy đó, trong khi sự xuất hiện liên tục của Nguyên soái chẳng khác nào ném một tảng đá vào mặt hồ yên tĩnh hiếm hoi này của anh.
"Thế... chị có biết Nguyên soái có... ý định lập gia đình không? Nếu có thì gia tộc cũng còn sớm để chuẩn bị."
Marianne vốn đang bực sẵn, suýt nữa buột miệng đáp "không được", nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại, uống thêm một ngụm nước trái cây.
"Đừng cứ bám mãi lấy Nguyên soái Chu. Alpha đến tuổi kết hôn còn nhiều lắm, đừng tự làm khổ mình..."
"Khụ khụ—!"
Cô vừa nói đến nửa câu thì đột nhiên ho sặc sụa, phun ra một ngụm máu tươi. Cơn co rút dữ dội dưới bụng ập đến tức thì, cảm giác căng cứng và đau đớn lan theo mạch máu ra khắp tứ chi cô. Chiếc ly thủy tinh trên tay rơi xuống đất, vỡ tan, mảnh vụn văng tứ phía.
Mấy vị phu nhân quý tộc bị máu bắn trúng đến mức hét toáng lên, hoảng hốt né sang một bên. Cả hội trường trong nháy mắt yên lặng như bị ai bóp nghẹt cổ, rồi rất nhanh sau đó, tiếng xôn xao hoảng loạn lại ầm ĩ nổi lên.
Marianne run rẩy, cả người ngã xuống, được Trần Tĩnh Sơn kịp thời đỡ lấy:
"Marianne! Marianne! Em cố gắng chút nữa! Bác sĩ đâu? Bác sĩ đâu?!"
Lâm Tự lập tức quay phắt lại. Xuyên qua đám đông đang ùa về một phía, anh thấy Marianne ngã quỵ trên nền đá, chiếc váy trắng loang đầy máu, hơi thở yếu ớt.
Trong nháy mắt ấy, đầu óc anh trống rỗng. Bàn tay anh đang giơ lên, còn dang dở, chưa kịp nhận chiếc trâm cài từ tay Heinrich.
Mặt cắt phẳng của viên bảo thạch phản chiếu ánh đèn trong sảnh. Một chấm đen nhỏ từ xa lao đến, càng lúc càng lớn trong tia phản quang ấy, hình dáng sắc nhọn dần hiện rõ.
Gần như đồng thời, Heinrich lao người tới, đè Lâm Tự xuống sàn nhà. Chiếc trâm bảo thạch ánh bạc bị hất văng lên không trung, xoay tròn, rồi dưới lực va chạm của viên đạn vừa lao đến, vỡ vụn thành những mảnh li ti.
Tiếng súng nổ chát chúa xé toạc không khí, kéo lý trí của Lâm Tự trở về, cũng kéo theo cơn hoảng loạn thật sự trong đám đông. Tiếng thét chói tai vang lên khắp hội trường.