Cái chết ập đến trong khoảnh khắc đầu xe tải lao thẳng vào tầm mắt. Thời gian như ngừng đọng, ý thức lạc lõng khỏi thể xác, thực tại vỡ vụn thành những mảnh ảo ảnh, và cả thế giới tan chảy trong vầng sáng chói lòa.
Đau đớn... ư? Tại sao lại có câu hỏi này trong tâm trí cô?
Hạ Nhạc Lịch choàng tỉnh, hơi thở đứt quãng, đôi mắt vô hồn dán chặt lên trần nhà xa lạ. Làn mồ hôi lạnh toát ướt đẫm trán, mang theo cảm giác buốt giá. Giữa không gian mờ ảo, một giọng nói quan tâm vang lên, nhưng lại xa vời như tiếng vọng từ chân trời: "Cô tỉnh rồi sao?"
Thân thể tựa ngàn cân, cô vất vả lắm mới có thể xoay nhẹ nhãn cầu, tìm kiếm chủ nhân giọng nói. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa, vẽ nên những vệt sáng tối rõ rệt trong căn phòng. Trong vệt sáng mờ ảo ấy, một bóng hình cao gầy hiện ra. Gương mặt góc cạnh với sống mũi thẳng tắp, xương mày cao vút tạo nên hốc mắt sâu thẳm. Đôi mắt đào hoa, vừa phảng phất nét dịu dàng lại ẩn chứa vẻ đa tình, hòa quyện với khí chất thoát tục, tạo nên một sức hút khó cưỡng, đầy bí ẩn.
Truyện Đề Cử






