Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này
Chương 12: Vị Trị Liệu Sư Hạng A
Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi cảm thấy tốt hơn nhiều sau một đêm ngon giấc.
Tôi bước vào phòng tắm với tâm trạng thoải mái để tắm rửa, nhưng khi nhìn vào gương, tôi giật mình.
"Điên thật."
Tôi đã đoán trước được điều này, nhưng không ngờ nó lại tệ đến mức như thế.
Khuôn mặt thâm tím đến mức khó coi.
Khiến khuôn mặt của Han Yi-gyeol ra nông nỗi này... tôi cảm thấy có chút tội lỗi.
Nó không đau lắm vì trước đây tôi cũng thường xuyên bị ăn đòn như thế này.
Có lẽ là do cơ thể của Han Yi-gyeol không đủ khỏe, và phải chịu đựng tổn thương lớn hơn nhiều so với cơ thể trước đây của tôi.
Tôi sẽ phải kiềm chế bản thân trong tương lai.
Tắm rửa và mặc quần áo xong xuôi, tôi ngồi trên ghế sofa với vẻ khó xử.
Tôi không biết phải làm gì bây giờ.
Tôi có nên đi chơi không? Tôi đói, tôi nên ăn gì?
Tôi không thể ra ngoài và bị nhốt ở đây trong vòng một tuần.
"....!"
Khi tôi nhớ lại khuôn mặt tươi cười của Cheon Sa-yeon mà tôi đã gặp ngày hôm qua, sự lo lắng ập đến trong tôi.
Tôi... tôi đang bị nhốt đấy à?
Cheon Sa-yeon là một kẻ khá điên rồ, vì thế tôi không chắc chắn về bất cứ điều gì cả.
Cốc cốc.
Đang suy nghĩ miên man, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa.
Dù hiện giờ tâm trí tôi đang rất hỗn loạn nhưng tôi vẫn đi tới và mở cửa.
Ai đến vậy?
"Buổi sáng tốt lành."
"À."
Bên ngoài cánh cửa có một người phụ nữ mà tôi chưa từng thấy trước đây và một trong số cận vệ của Cheon Sa-yeon cũng đang đứng ở đó.
Người phụ nữ mỉm cười rạng rỡ và cúi đầu khi cô ấy giao tiếp bằng mắt với tôi.
"Rất vui được gặp cậu."
"À... Vâng.
Rất vui được gặp cô."
Tôi không biết đó là ai, nhưng tôi vẫn chào đáp lại.
Tôi liếc mắt sang người cận vệ đứng phía sau mong chờ một lời giải thích, nhưng đáng tiếc là anh ta không đáp lại ánh mắt tôi.
"Cậu là Han Yi-gyeol-ssi?"
"Vâng.
Cô là...."
Một người phụ nữ với mái tóc nâu nhạt buộc đuôi ngựa mỉm cười và chìa tay ra.
"Tôi là Trị liệu sư Min Ah-rin.
Rất mong được hợp tác với cậu."
Theo phản xạ tôi nắm lấy tay cô ấy, nhớ lại nội dung cuốn tiểu thuyết.
Min Ah-rin, một trị liệu sư từ Hội Requiem.
Cô là một trong số những nữ chính của cuốn tiểu thuyết!
Min Ah-rin là một trong những cộng sự quan trọng nhất hỗ trợ cho nhân vật chính Ha Tae-heon.
Và cô ấy đã đến gặp tôi.
Min Ah-rin là một trị liệu sư hạng A với năng lực chữa trị tốt nhất trong số các trị liệu sư.
Cô nổi bật trong số những cộng sự xuất hiện với vẻ ngoài trong sáng, ý chí mạnh mẽ và trái tim ấm áp.
Ngay cả Ha Tae-heon, một người luôn cảnh giác, cũng phải thừa nhận Min Ah-rin là một đồng đội đáng tin cậy.
Cảm giác thế nào khi gặp được thần tượng ư? Tôi hoàn toàn không nhận ra đó chính là Min Ah-rin, người đang đứng trước mặt tôi đây.
Thực ra, tôi là một fan hâm mộ của cô ấy.
"Tôi có thể vào không?"
"À, vâng."
Khi tôi lùi lại, Min Ah-rin và người cận vệ phía sau cô bước vào phòng cùng nhau.
Người cận vệ đóng cửa lại và đứng trước nó.
Có lẽ anh ta đi theo Min Ah-rin là để bảo vệ cô ấy.
"Tôi xin lỗi vì đã đến đây đột ngột như vậy."
"Không.
Không sao đâu, chỉ là...."
Min Ah-rin nhìn quanh phòng và cười nhẹ với tôi.
"Hội Trưởng yêu cầu tôi đến."
"Trưởng Hội của cô...!Đó có phải là Cheon Sa-yeon không?"
"Đúng vậy."
Min Ah-rin bày ra vẻ mặt như thể tại sao tôi lại hỏi một câu hiển nhiên như vậy.
Không, Cheon Sa-yeon cử một trị liệu sư đến cho tôi ư?
"Anh ấy chỉ bảo tôi đến đây mà không nói rõ lý do, khiến tôi khá hoang mang. Nhưng khi đến đây, tôi đã hiểu ra. Cậu trông tệ quá."
"À, cái này...!"
Tôi cười ngượng ngạo và chạm vào mặt mình.
Phải nói là trông nó tệ hơn hôm qua thật.
"Không sao đâu.
Mặc dù trông nó thế này nhưng cũng không đau lắm.
Tôi chỉ cần dùng ít thuốc là được....!"
"Cậu không cần phải làm thế vì đã có tôi ở đây rồi."
"Có ổn không nếu...."
"Trông tôi không đủ tốt sao hay cậu không tin tưởng tôi?"
"Không, không phải vậy."
Tôi nhanh chóng lắc đầu trước câu nói bất ngờ.
Thành thật mà nói, tôi nghi ngờ Cheon Sa-yeon hơn là Min Ah-rin.
Trừ khi hắn ta có kế hoạch khác, nếu không Cheon Sa-yeon sẽ không đời nào cử một trị liệu sư tới đây.
Với cái tâm trạng dị thường của hắn ta ngày hôm qua, thật khó để tôi có thể thoải mái tiếp nhận một trị liệu sư như thế này.
"Hãy thành thật trả lời tôi.
Nếu thế, tôi sẽ quay lại sau mà không làm cậu cảm thấy khó chịu."
"Không phải vậy đâu."
Min Ah-rin đưa cho tôi một ánh nhìn buồn bã khi tôi tiếp tục từ chối.
Cô ấy trở nên u sầu và nói chuyện một cách rụt rè, nhưng cái nhìn trực tiếp ấy khiến tôi cảm thấy như bị dồn vào đường cùng.
Tôi có lẽ sẽ thấy thoải mái hơn khi ở giữa cuộc chiến đầy dao và súng đạn.
Sau cùng, tôi cố gắng biện minh.
"Là vì đây là lần đầu tiên tôi gặp một trị liệu sư.
Hơn nữa, tôi không bị thương nặng đến mức cần phải nhận được phước lành chữa trị quý giá của cô."
"Thật không?"
"Vâng."
Điều đó xấu hổ đến nỗi làm tôi toát mồ hôi lạnh.
Min Ah-rin bước lại gần tôi với tiếng thở phào nhẹ nhõm, trong khi tôi vẫn không ngừng xin lỗi.
"Vậy cậu sẽ để tôi chữa trị cho cậu chứ? Hiện giờ tôi thấy cậu không chỉ bị thương ở cánh tay mà còn ở trên mặt nữa....Tôi sẽ chữa cho cậu cùng lúc."
"Ừm."
Cơ hội này đâu dễ có lần thứ hai? Tôi chỉ đành xắn tay áo lên vì lười cởi hẳn áo ra.
Sau đó, tôi được yêu cầu ngồi xuống ghế.
"Tôi sẽ bắt đầu chữa trị."
Min Ah-rin nhẹ nhàng đặt tay lên mặt tôi.
Sau đó, một ánh sáng trắng nhẹ nhàng phát ra từ tay cô và năng lượng mát mẻ của cô tỏa ra.
Khi Min Ah-rin chạm vào vết cắt dài trên cánh tay tôi, vết thương biến mất như nó chưa từng xảy ra.
Có lẽ mặt tôi cũng đã lành lại rồi, tôi không thể kiểm tra nó được vì không có gương ở đây.
"Cảm ơn cô.
Nó thật tuyệt vời."
"Hì hì, nó hữu ích mà, phải không?"
Min Ah-rin nói, khuôn mặt của cô ấy trông có vẻ mệt mỏi hơn trước.
Có thể là do tác dụng phụ của việc sử dụng sức mạnh của cô.
"Những vết thương lớn sẽ mất nhiều thời gian hơn.
Còn những vết thương thế này việc chữa lành nó sẽ nhanh hơn nhiều."
"Tôi nợ cô rồi."
"Không đâu, thưa cậu.
Tôi nghe Hội Trưởng nói rằng cậu cũng sẽ tham gia cuộc phá cổng lần này."
À.
Sau đó, tôi hiểu ra ý của Min Ah-rin và gật đầu.
Có vẻ như cô ấy coi tôi là một thành viên của Hội Requiem.
Chà, cũng phải thôi.
Người tham gia phá cổng đều là thành viên của Hội cả mà.
Hơn nữa, Cheon Sa-yeon hình như đã coi tôi là một thành viên của Hội và đủ quan tâm để gửi một trị liệu sư tới đây.
"Tôi cũng vậy, về cuộc phá cánh cổng ấy.
Cậu là người sẽ bảo hộ tôi mà, nên tôi cần phải làm như thế này."
"Cô định đi vào trong cổng ư? Không phải các trị liệu sư thường ở bên ngoài cổng sao?"
"Thường là vậy.
Nhưng tôi được yêu cầu tham gia vào trong cổng lần này.... Tôi nghe nói đó là một cánh cổng cao cấp, nên tôi đoán đó là lý do."
Đúng là độ khó của cổng này rất cao vì nó là cấp SS, nhưng lý do khiến Cheon Sa-yeon muốn mang theo một trị liệu sư rất có thể là do năng lực của cô.
Hiển nhiên, nếu có một trị liệu sư luôn túc trực ở đó, hắn ta sẽ có thể thoải mái hoàn thành việc phá cổng chỉ trong vài ngày.
"Từ khi cô chữa lành cho khuôn mặt của tôi hẳn là tôi sẽ phải làm việc chăm chỉ để bảo vệ cô rồi."
"Tôi rất vui khi nghe điều đó.
Thật tốt khi thấy khuôn mặt của cậu được chữa khỏi."
Khi tôi cười và nói chuyện một cách vui vẻ, Min Ah-rin cũng cười và chấp nhận trò đùa của tôi.
"Có bao nhiêu người tham gia phá cổng vậy?"
"Họ vẫn đang tuyển chọn, sẽ có khoảng 15 đến 20 người."
Nếu có nhiều người như vậy, sẽ không có gì khác biệt nếu tôi tham gia cùng họ.
Tôi không biết tại sao hắn lại yêu cầu tôi đi cùng.
Tôi thầm nguyền rủa Cheon Sa-yeon và hỏi Min Ah-rin.
"Cô có phải là trị liệu sư duy nhất không?"
"Không, tôi nghĩ có thể sẽ có một hoặc hai người nữa tham gia.
Không có nhiều trị liệu sư lắm, thế nên sẽ có chút khó khăn."
"Vậy là đủ rồi.
Bên trong cổng hẳn sẽ rất khắc nghiệt đối với các trị liệu sư."
"Chà, cô sẽ phải cẩn thận đấy.
Dù sao thì, Hội Trưởng cũng không phải là người sẽ bỏ qua những chuyện như thế này đâu, phải không?"
"Vâng... đúng vậy."
Min Ah-rin vui vẻ nhún vai.
Thậm chí ngay cả một người tốt bụng như Min Ah-rin cũng phải công nhận Cheon Sa-yeon là một chàng trai tuyệt vời trên mọi phương diện.
"Vậy thì tôi giờ phải đi rồi.
Hẹn gặp lại ở cổng nhé."
"Vâng.
Tạm biệt."
Min Ah-rin sau khi xong việc liền điềm nhiên rời đi.
Sự im lặng bao trùm khi người cận vệ canh cửa cũng theo Min Ah-rin rời khỏi phòng.
Khi nhìn thấy khuôn mặt đã trở lại bình thường của mình trong gương phòng tắm, tôi đã rất ngạc nhiên.
Năng lực chữa trị thật tuyệt vời làm sao.
Min Ah-rin.
Đó là Min Ah-rin....!
Tôi không ngờ mình lại gặp cô ấy sớm đến vậy.
Tôi nhớ lại cuốn tiểu thuyết khi chạm vào má, nơi vết thương giờ đã biến mất không một dấu vết.
Min Ah-rin là một trị liệu sư đã chuyển từ Hội Requiem sang Hội Roheon khi cô yêu Ha Tae-heon.
Cô ấy có năng lực chữa trị hiếm có và cũng là hạng A nên Cheon Sa-yeon đã cố gắng giữ cô ở lại.
Nhưng Min Ah-rin kiên quyết từ chối tất cả những lợi ích của việc ở lại và đi theo Ha Tae-heon.
Thời điểm Min Ah-rin gặp Ha Tae-heon và chuyển đến Roheon là ở phần giữa truyện.
Bây giờ cô ấy vẫn chưa biết về Ha Tae-heon.
Trị liệu sư hạng A.
Min Ah-rin.
Tôi nhìn vào gương hồi lâu và trầm ngâm suy nghĩ.