Đồng hành trong lửa điện

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này

Đồng hành trong lửa điện

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Mọi người, lùi lại!"
Tôi vội vàng hét lớn, nhưng làn khói lan quá nhanh. Khói tím bò lan đến mắt cá chân các hội viên, khiến họ bắt đầu rên rỉ, thân thể lảo đảo.
"Gừ... đợi một chút..."
"Ư..."
Cạch.
Các hội viên buông vũ khí khỏi tay, gục đầu xuống với vẻ mặt trống rỗng.
Họ vô lực vẫy tay, rồi bắt đầu bước đi vô định như những kẻ mất hồn.
"Tỉnh lại đi!"
Hai healer đứng cạnh tôi cũng không ngoại lệ. Họ đều mang vẻ sợ sệt cứng nhắc.
Họ chặn tôi, đẩy tôi ra rồi bước về phía trước như bị ma nhập.
"Han Yi-gyeol-ssi."
Woo Seo-hyuk chạy đến chỗ tôi.
May mắn thay, anh ta trông vẫn ổn.
Cheon Sa-yeon lặng lẽ nhìn các hội viên đang lảo đảo di chuyển về phía tiếng gầm của quái vật, rồi quay sang tôi.
"Hừm."
Hắn cười với tôi.
Tình cảnh nghiêm trọng như vậy mà hắn vẫn còn cười được sao?
"Hội trưởng! Làn khói này....!"
"Hừm."
Cheon Sa-yeon rút kiếm, lấy áo khoác ra và đột nhiên kéo mạnh cánh tay tôi.
"Hử, cái gì vậy..."
"Tôi nên làm gì đây, Han Yi-gyeol?"
Hắn nhìn xuống tôi, cười rạng rỡ.
"Thật thú vị."
"Gì cơ?"
"Thật sự rất vui.
Tôi cảm thấy mình sắp phát điên rồi."
Ý hắn là ngay lúc này sao? Tôi trợn tròn mắt, không giấu nổi sự ngạc nhiên.
Woo Seo-hyuk đang theo dõi phía sau cũng bất ngờ không kém.
Kugugung! Kureureung!
Tiếng sỏi đá rơi liên tiếp.
Nó đã đến rất gần rồi.
"Bây giờ hãy mặc nó ngay đi."
Cheon Sa-yeon khoác áo khoác lên vai tôi, cười thích thú.
"Woo Seo-hyuk."
"Vâng."
"Thay đổi kế hoạch.
Tôi không nghĩ chúng ta cần phải lo lắng cho các hội viên nữa đâu."
"Ối— Khoan đã!"
Cheon Sa-yeon giữ chặt tôi trong tay khi tôi vẫn còn ngỡ ngàng.
Tôi túm lấy cổ áo hắn và hỏi.
"Ý anh là sao khi nói chúng ta không cần lo lắng?"
"Đúng theo nghĩa đen."
Cheon Sa-yeon dùng kiếm cứa vào lòng bàn tay mình.
Thanh trường kiếm tuyệt đẹp này, tôi lập tức nhận ra nó là gì.
Đó là thanh kiếm Lilith cấp SS.
"Kỹ năng ma thuật của Banshee.
Cậu biết chứ?"
"Anh đang nói về khả năng kiểm soát tâm trí ư, nhưng cái đó...."
"Khi thứ hạng tăng lên, điều kiện để kích hoạt kỹ năng đó cũng thay đổi theo."
"Anh đang nói Banshee đến theo cách này sao?"
"Cả với đám bóng ma nữa."
Banshee sẽ yểm bùa lên một người và ra lệnh cho họ bảo vệ cơ thể khá mỏng manh của nó.
Khi Banshee, từng là cấp S, giờ trở thành cấp S+, thì phạm vi khuếch đại ma thuật của nó lại rộng đến mức này sao?
"Nếu cậu đang dính yểm bùa, thì không cần phải lo về việc bị quái vật tấn công đâu.
Vậy nên, giờ cứ đi xử lý đám bóng ma trước đã.
Woo Seo-hyuk hãy luôn kiểm tra Banshee để ngăn nó thi triển những ma thuật rắc rối hơn."
"Tôi hiểu rồi ạ."
Woo Seo-hyuk lùi lại.
Khi khoảng cách đủ rộng để không còn nghe thấy cuộc nói chuyện nữa.
Cheon Sa-yeon bắt đầu nói, đồng thời sử dụng năng lực của mình.
"Tôi sẽ nói cậu nghe điều này, vì có vẻ cậu không để ý đến, Han Yi-gyeol."
"....Sao?"
"Tất cả các hạng A, ngoại trừ cậu, đều bị yểm bùa đấy."
Tôi cau mày trước những lời thì thầm bên tai hắn.
Cũng chính là lúc tôi nhận ra tại sao Cheon Sa-yeon lại trông hí hửng đến thế.
Mặc chiếc áo khoác vào và đứng lại gần Cheon Sa-yeon, tôi cố gắng gượng cười.
"Tôi nghĩ nó có gì quan trọng lắm sao."
"Đó không phải chuyện nhỏ đâu."
Kkiiii—
Geugeuk, geugeuk.
Gigik.
Xuyên qua bóng tối, một tia sáng xanh lập lòe khi chúng tôi nghe thấy những tiếng thét của bóng ma.
Chỉ nghe một lần thôi, chúng tôi đã có thể biết chắc rằng đó không phải tiếng của một hay hai con.
Những song sắt còn lại, như một tuyến phòng thủ cuối cùng, đang rung lên như thể chúng sắp gãy tới nơi.
"Vậy thì sao? Anh muốn nghe câu trả lời hay muốn tự mình tìm hiểu? Nếu là vế sau, tôi nghĩ chúng ta nên xem xét lại quan hệ cộng tác này của chúng ta đấy."
"Thôi được, tôi sẽ chờ sau này vậy."
Nghĩ lại, ngay cả lúc ở cổng cấp SS, ngoại trừ tôi và Cheon Sa-yeon, hầu như tất cả mọi người đều bị kéo xuống cát hết.
Đến cả Park Geon-ho cấp S mà còn không làm gì được, và tôi còn bẻ cong được cả kỹ năng của boss Lilith cấp SS nữa.
Thế hẳn là nó không bình thường chút nào.
Kkigigik! Kuung!
Những song sắt bị bóp nát như tờ giấy vụn.
Ngọn lửa cuốn quanh thanh kiếm của Cheon Sa-yeon ngày càng nóng rực.
"Dù sao thì cậu cũng nên cẩn thận.
Hơn nữa, Woo Seo-hyuk là một người rất lanh trí, nên có khả năng hắn cũng đã để ý đến điều đó rồi đấy."
Đúng là như vậy.
Tôi cũng nghĩ Woo Seo-hyuk không phải kiểu người sẽ hấp tấp nói ra điều này đâu.
"Dù có là gì đi nữa, tôi cũng đang rất vui."
Thú vị lắm sao, cả cái chuyện Woo Seo-hyuk có thể sẽ nhận ra ư.
Tôi thở dài và giải phóng năng lực.
Ngay lúc đó, lối vào sập xuống và lũ quái vật bắt đầu chui ra.
Geugeugeuk, geugeuk.
Những bóng ma với cơ thể đục ngầu và tia sáng xanh lóe lên như mắt của chúng.
Các hội viên đã đứng trước cửa lối vào và đi qua đám bóng ma để đến chỗ Banshee.
Banshee bay lơ lửng trên không, mái tóc rối bù xám nhám bay tứ tung, ngoác cái miệng dài cười toe toét với chúng tôi.
Mép của chiếc áo choàng quá khổ bẩn thỉu bay phập phồng, qua cái miệng há rộng của nó có thể thấy những chiếc răng bẩn thỉu đã mục rữa.
Các thành viên trong hội vây quanh Banshee, khiến nó trông hệt như mụ phù thủy trong mấy cuốn truyện cổ tích.
Kihihihi.
Hihihik.
Cả bóng ma và Banshee cộng lại là có tới 16 con cấp S+.
Cơ thể tôi cứng đờ trước cú sốc về số lượng đó.
Tôi hít thở bình tĩnh và nâng Cheon Sa-yeon lên.
Đám bóng ma với cơ thể quăn vẹo như những cỗ máy hỏng, ngay lập tức xuất hiện và lao về phía Cheon Sa-yeon.
Gagagak, geugeuk.
Geuk!
Zzztztzt!
Luồng điện bao quanh toàn thân bóng ma lóe lên khi Cheon Sa-yeon đồng thời lách sang bên phải.
Kwaang!
Tia sét xanh đánh xuống sàn làm nó vỡ tan.
Tôi nuốt khan tiếng hét của mình.
"Hự!"
Cheon Sa-yeon vung mạnh tay kiếm.
Zzzztzztzzt!
Dòng điện lướt qua má, máu bắn lên tung tóe khi hắn chém đôi cơ thể bóng ma đang lao tới gần.
Vì có luồng điện chảy quanh cơ thể quái vật, nên mỗi khi nó bị giết, luồng điện cao thế đó cũng truyền thẳng qua thanh kiếm.
May mắn thay, Cheon Sa-yeon là hạng SS nên khi tấn công trực diện không có thương tích lớn nào.
Cheon Sa-yeon nhìn máu chảy dài trên má tôi qua vết cắt ban nãy.
Tôi lắc đầu.
"Đừng bận tâm."
Chẳng ích gì nếu tôi cứ để tâm đến vết thương, và chắc Cheon Sa-yeon cũng nghĩ như vậy khi hắn chẳng do dự mà thẳng tay vung kiếm.
Kyaaaak!
Một vài tinh thể chứa độc bắn ra cùng với tiếng thét của Banshee xuyên qua tai tôi.
Tôi nhanh tay điều khiển hướng gió quanh mình và nâng Cheon Sa-yeon lên cao.
Các tinh thể độc rơi xuống, cháy xèo xòe làm tan chảy vùng sàn quanh đó.
"Bên phải!"
Trước tiếng hét của tôi, Cheon Sa-yeon cúi người về phía trước, đồng thời thu ngang kiếm lại.
Ngay khi mảnh tinh thể độc lướt qua đầu tôi, một luồng điện nóng rực liền lần nữa chạy xuyên qua cơ thể.
"Hự!"
Geuook! Geugeuk!
Tầm nhìn của tôi nổ tung trong ánh sáng trắng khi tai trái tôi nhói lên cảm giác đau rát.
Driiibble.
Có thứ gì đó chảy qua mắt rồi lăn xuống má tôi.
Kwagwang! Kwang!
Mọi nơi Cheon Sa-yeon đi qua đều có sét đánh tới.
Lại thêm lần nữa, người tôi giật bắn lên.
Tôi nghiến răng chịu đựng cơn đau.
Số lượng bóng ma còn lại là mười hai con.
Giữa đám bóng ma đó, tôi thấy Woo Seo-hyuk đang giao chiến với Banshee.
Trông có vẻ khá khó phản công khi các hội viên cứ ngáng đường anh ta như thế.
Tôi đẩy mạnh dòng năng lượng bao quanh trái tim mình.
Whoooooosh!
Trận gió mạnh dần dần mở rộng phạm vi xung quanh tôi.
Viên ngọc trên chiếc vòng tôi đang đeo bắt đầu sáng lên, từng chút lấp đầy năng lượng cho tôi, nhưng cũng chẳng khá hơn là bao vì số năng lượng thoát ra là rất lớn.
Gagagak, gigik! Geugeuk!
Một cơn lốc đủ mạnh để chặn đám bóng ma lại, đồng thời lướt qua nhóm hội viên.
Nhận ra ý định của tôi, Woo Seo-hyuk ghim cánh tay đã biến đổi của mình xuống sàn và chịu đựng trận gió.
Kkyaaak!
Các hội viên đang bảo vệ Banshee bị năng lực của tôi cuốn đi, đánh văng vào tường rồi gục xuống ngất đi.
Họ không dính chút chấn thương nào, vì đó không phải đòn tấn công mà chỉ là một trận gió mạnh mà thôi.
Khi tất cả hội viên đều bị gió cuốn đi hết, Banshee bắt đầu hoảng sợ.
Gió ngớt dần, Woo Seo-hyuk lao tới chỗ Banshee như thể đã đợi sẵn.
"Không tệ."
Cheon Sa-yeon đã ngừng tấn công bất kỳ bóng ma nào, lại bắt đầu vung kiếm tiếp với ý định muốn xem tôi sẽ làm gì.
"....!"
Bóng ma bị nuốt chửng trong ngọn lửa nóng rực, mang theo một luồng điện.
Tôi chịu đựng cơn đau khi nắm chặt lấy áo của Cheon Sa-yeon.
Vết thương trên vai tôi nhói lên từng cơn, ướt đẫm thứ chất lỏng nóng hổi.
Thậm chí tôi còn biết nó là gì mà chẳng cần kiểm tra.
Vết thương đã bất ngờ mở miệng (chảy máu).
"Cơ thể cậu sẽ không thể xử lý nổi nếu tôi lao vào từng con một."
"Sao cơ? Cứ làm đi..."
Máu chảy quanh thanh kiếm nóng rực như thể nó sẽ thiêu rụi bất cứ thứ gì xung quanh.
Thay vì trả lời, Cheon Sa-yeon ôm chặt lấy tôi và đâm thẳng vào giữa lũ bóng ma.
Nhận ra hắn đang cố làm gì, tôi thốt ra tiếng chửi thề rồi bám chặt lấy hắn.
Geuooo! Geugeuk! Geuo!
Whooosh.
Hắn vung kiếm một lần, ba bóng ma liền bị thiêu cháy cùng lúc.
Cơ thể đục ngầu hóa thành tro kèm theo một dòng điện mạnh chạy xuyên qua đó.
"Hự, uuaaaaah, ack!"
Đây là một cường độ khác so với khi giết một con.
Máu chảy xuống từ vết cắt nhỏ xuất hiện trên tay và bắp đùi tôi.
"Thằng— chó—!"
"Cố gắng lên."
Cheon Sa-yeon nói dứt khoát.
Không như tôi, người đang vật vã trước luồng điện chạy qua thanh kiếm mỗi khi giết chết một bóng ma, Cheon Sa-yeon lại không có bất cứ tổn thương nào mà còn rất tận hưởng trận chiến nữa.
Kureureung! Kureung!
Căn phòng tối lóe lên những tia chớp xanh.
Đám bóng ma túm tụm kéo đến để tóm lấy Cheon Sa-yeon.
Cheon Sa-yeon dang rộng thế đứng và hạ thấp thân trên mình xuống.
Các cơ ở vai và cánh tay hắn căng cứng lại khi cổ tay hơi cong lên.
Từ trái sang phải.
Tôi nhìn chằm chằm vào mũi kiếm của Cheon Sa-yeon.
Geugagak! Geuak!
Cơ thể bóng ma vì đến quá gần ngọn lửa mà bị cháy một chút.
Tia sét lóe lên ở giữa những bóng ma.
Trong khi cùng lúc, thanh kiếm của Cheon Sa-yeon vung nhanh cùng với sức mạnh của gió.
Ngọn lửa đỏ rực và tia sét xanh xung đột với nhau, bùng lên chói lọi.
Những phần cháy xém của bóng ma dính trên thanh kiếm chảy xuống sàn đất.
"Hực, ah...."
Cơ thể tôi đau đớn run lên không thể chịu nổi.
Dòng điện chạy qua người tôi như xé toạc lưng tôi ra vậy.
Tim tôi đập nhanh đến mức không thể kiểm soát được, hô hấp dần trở nên khó khăn.
"Chỉ còn lại ba con thôi."
Khi tránh tia sét đang nhắm vào mình, Cheon Sa-yeon vỗ nhẹ vào tấm lưng đẫm máu của tôi và hỏi.
"Tôi nên làm gì đây, Yi-gyeol-ah? Khó cho cậu quá ư?"
"Câm miệng....!"
Thật ghê tởm khi hắn giả bộ tử tế với người mà hắn đang đùa giỡn.
"Tôi nên giết từng con một, hay giết cả cùng một lúc đây? Hử? Tôi sẽ làm bất cứ điều gì cậu muốn."
Tôi toát mồ hôi lạnh khi trả lời.
"....Một lần."
"Hừm."
Cheon Sa-yeon ôm lấy thân thể rũ rượi của tôi và nói với giọng ý cười.
"Vậy thì cố gắng lên nào."
Huuk.
Ngay khi cơ thể hắn lao về phía trước, cùng ngọn lửa bùng lên dữ dội.
Cơn đau chờ sẵn đó, cùng với tiếng thét cuối cùng của bóng ma truyền tới thắt lưng và cơn nóng hừng hực sau gáy tôi.
"Ugh, uh...!.uugh."
Cheon Sa-yeon băng qua ngọn lửa đang thiêu rụi những bóng ma, ôm chặt cơ thể quặn đau của tôi.