Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này
Chương 48: Cánh Cổng Biến Đổi
Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Còn cánh cổng thì sao rồi?”
Cuối cùng, tôi cũng gác lại chuyện cái thẻ và chuyển sang chủ đề khác.
Tôi không biết đã xảy ra những chuyện gì trong lúc tôi đang đau ốm kia.
[Để sau này rồi nói sẽ tốt hơn.]
“Gì cơ? Tại sao?”
[Gặp mặt trực tiếp đi.
Hai ngày nữa ta sẽ trở lại, nên cậu cứ nghỉ ngơi cho đến lúc đó đi nha.]
Trở lại ư? Tôi vô thức hỏi lại.
“Huynh đang ở đâu sao?”
Cheon Sa-yeon hỏi ngược lại, giọng hắn dường như rất vui vẻ.
[Cậu có vẻ tò mò về ta thật đấy? Ta cảm động lắm.]
“Nói nhảm vừa thôi.”
[Haha.]
Qua điện thoại, tôi loáng thoáng nghe thấy một giọng nói không phải của Cheon Sa-yeon.
Nghe có vẻ là giọng của một tiếp viên.
[Giờ ta phải cúp máy đây.
Trong lúc chờ đợi, nếu cậu vẫn muốn gặp ta, thì cũng hãy cố chịu chút nhé.]
Tên khốn.
Tôi cúp máy ngay lập tức, vẻ mặt đầy chán ghét.
Khoan đã, tôi vẫn chưa biết hắn đang ở đâu.
Chẳng giải quyết được gì cả.
Tôi thở dài.
Cạch—
“Chúng tôi về rồi đây...!Yi-gyeol-ssi, có chuyện gì sao?”
“Không có gì.”
Min Ah-rin và Kim Woo-jin vừa hay trở về sau khi đi mua cà phê.
Khi Kim Woo-jin đưa cà phê cho tôi, tôi nói:
“Hôm nay tôi sẽ trả phòng bệnh và trở lại phòng ở tầng hai mươi ba.”
“Cậu đã ổn chưa? Sao không nghỉ ngơi thêm một, hai ngày nữa đi?”
“Tôi cũng đâu thể nằm lì một chỗ mãi được.”
Tôi đã thấy khá hơn rồi, nên không nhất thiết phải ở lại đây nữa.
Min Ah-rin đảo mắt suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu.
“Được thôi.
Dù sao thì kỳ nghỉ của tôi cũng đã hết rồi, nên tôi có thể sẵn sàng hỗ trợ bất cứ lúc nào nếu Yi-gyeol-ssi cảm thấy không khỏe.”
“Không cần làm quá vậy đâu...!”
“Nếu không thì tôi sẽ lo lắng lắm đấy.”
Min Ah-rin lấy điện thoại từ tay tôi.
Min Ah-rin bấm vào màn hình với tốc độ cực nhanh mà mắt tôi còn không theo kịp, rồi trả lại điện thoại cho tôi.
“Tôi đã lưu số của mình vào rồi đấy.
Cậu có biết việc xin số của một healer khó khăn đến nhường nào không?”
“Haha, đúng vậy ha.”
“Nếu có bất cứ chuyện gì, hãy gọi cho tôi nhé.”
Min Ah-rin nhìn tôi chằm chằm như thể đang trách mắng, nhưng trông cô ấy chẳng đáng sợ chút nào mà còn rất dễ thương.
Tôi cười ngượng ngùng, nhìn vào chiếc điện thoại có số của Min Ah-rin đã được lưu.
Không hiểu sao, dường như số liên lạc lưu trong máy ngày càng nhiều lên thì phải.
Tôi xách hành lý rời khỏi phòng bệnh. Min Ah-rin đề nghị xem một bộ phim, nhưng cô ấy bất chợt nhận được một cuộc gọi trước khi tôi kịp từ chối.
Theo những gì tôi nghe được, có vẻ là có một người bị thương vừa đi phá cổng về.
“Để lần sau nhé— Nhất định đấy!— Rồi chúng ta cùng nhau đi chơi nhé!”
Min Ah-rin rời đi với vẻ mặt buồn bã.
---------------------------------
Tôi cùng Kim Woo-jin trở lại phòng ở tầng hai mươi ba.
Tôi cởi chiếc áo sơ mi bệnh nhân, mặc vào một chiếc áo phông trắng và khoác ngoài bằng một áo khoác màu xanh dương sẫm.
Khi tôi thay đồ xong, Kim Woo-jin hỏi với giọng khó hiểu:
“Gì vậy? Cậu định ra ngoài sao?”
“Có một nơi tôi cần phải đến.”
“Tôi sẽ đi cùng.”
Tôi nghĩ, tại sao lại không nhỉ.
Tôi suy nghĩ một lúc rồi đồng ý.
Kim Woo-jin, người thường không chút kỳ vọng vì lần nào cũng bị tôi từ chối, giờ đây lại hớn hở ra mặt.
“Cậu định đi đâu?”
Sau khi tra địa điểm trên điện thoại, tôi cùng Kim Woo-jin rời khỏi tòa nhà Hội.
Rồi, bắt một chiếc taxi đang chạy ngang qua, lên xe và nói:
“Khu G21.”
-------------------------------
Khi bước xuống taxi, tôi cau mày nhìn đám đông đang tụ tập gần vạch kiểm soát.
Trong tình cảnh này, tôi chẳng thể nhìn thấy gì cả.
“Kim Woo-jin.
Qua đây.”
“Hử?”
Kim Woo-jin tiến lại gần.
Tôi một tay ôm lấy thắt lưng của Kim Woo-jin và kích hoạt năng lực của mình.
Cơ thể Kim Woo-jin ngay lập tức cứng đờ lại.
“Này, đừng có đứng im như thế mà giữ eo tôi chứ.
Tư thế này của cậu rất là....”
“....”
“Kim Woo-jin?”
Tò mò, tôi ngẩng đầu lên và thấy khuôn mặt của Kim Woo-jin đỏ bừng như sắp nổ tung.
Cậu ta bị sao thế?
“Kim Woo-jin, cậu ổn không đấy?”
“Hử? Hừm....”
“Giữ lấy eo tôi đi.”
Tôi cần bay cao hơn nữa, nhưng tôi thấy hơi lo lắng rồi đấy.
Tôi vừa nói vậy, Kim Woo-jin liền rít lên như một cỗ máy chưa được tra dầu và ôm lấy eo tôi.
Tốt hơn rồi.
Tôi bay cao hơn.
“Thế này có ổn không đấy? Tôi đoán nó sẽ tiện cho cả hai chúng ta.”
“...!Nó ổn mà.”
“Trông cậu không ổn chút nào.
Nếu không thích thì cứ ở dưới đó đi.”
Chúng tôi có thể tách ra đi riêng, nhưng tôi hơi quan ngại về mức năng lượng kia nên khá phiền phức.
“Không đâu.
Nó ổn thật mà.”
Kim Woo-jin vội vàng lắc đầu phủ nhận, nhưng sắc mặt cậu ta vẫn chẳng khá hơn là bao.
Cậu ta có sợ độ cao như Ha Tae-heon không thế?
Tôi đoán lần sau tôi sẽ tự đi một mình vậy.
“....Dù sao thì, tại sao lại đến đây vậy?”
“Tôi có thứ cần phải kiểm tra.”
Cheon Sa-yeon nhắn tôi hãy nghỉ ngơi cho đến khi hắn ta quay lại, nhưng tôi không phải người sẽ nghe theo hắn đâu.
Tôi không thể tin vào những thông tin mà Cheon Sa-yeon cung cấp cho tôi được.
Mà đương nhiên tôi cũng sẽ chẳng tìm được gì nhiều đâu.
Tôi chỉ đến Khu G21 thử xem thôi.
“Nó mở rồi!”
“Cánh cổng đã mở!”
Sau đó, đám phóng viên đang nhìn vào cổng đồng loạt rút máy ảnh ra.
Cánh cổng kiên cố đang đóng bỗng mở ra, để lộ vài người đang bước ra ngoài.
“Đứng yên.”
“Giữ khoảng cách an toàn!”
“Cha Soo-yeon-ssi! Xin hãy cho tôi phỏng vấn!”
“Tại sao thời gian đột phá lại bị hoãn lại vậy?”
Các vệ sĩ cố gắng chặn các phóng viên lại, họ trở nên hung hăng hơn vì đã phải chờ đợi quá lâu.
Tôi nhận ra một khuôn mặt quen thuộc trong đội phá cổng kia, ai nấy trên mình đều đầy thương tích.
“Cho tôi mượn chiếc mũ và cậu hãy kích hoạt năng lực của mình đi.”
Tôi nói vậy khi cầm lấy chiếc mũ mà Kim Woo-jin đang đội.
Kim Woo-jin có chút bối rối nhưng cậu ta vẫn kích hoạt năng lực của mình.
Gương mặt cậu chàng ngay lập tức nhòe đi như bị sương mù che phủ.
Trong trạng thái đó, cậu ta thoát khỏi tầm ngắm của mọi người một cách an toàn.
“Cha Soo-yeon-ssi.”
Tôi đến gần Cha Soo-yeon đang chữa trị vết thương.
Cha Soo-yeon quay lại nhìn tôi theo phản xạ, liền mở to mắt.
“Sao cậu lại ở đây....”
“Tôi có một số chuyện cần nói với cô.”
Suy nghĩ một hồi, Cha Soo-yeon nói với healer:
“Giờ tôi ổn rồi, nên hãy xem cho những người khác đi.”
“Tôi hiểu rồi.”
Khi healer đã rời đi, Cha Soo-yeon nhìn quanh rồi kéo tôi đến một nơi tương đối vắng vẻ.
Tôi nhẹ nhàng nhấc chiếc mũ lên đủ thấp để che mắt và mỉm cười với Cha Soo-yeon.
“Cô có bị thương nặng không?”
“Làm gì có chuyện đó.”
Trước câu hỏi của tôi, Cha Soo-yeon khịt mũi, tự hào mỉm cười khi cô trả lời.
Cũng đúng ha, Cha Soo-yeon đâu phải người dễ dàng bị đánh gục như thế.
“Sao cậu biết tôi ở đây vậy?”
“Tôi đến đây xem thử thôi, và may mắn là đã gặp được cô.”
“Ừ hứ.”
Tôi đang nói thật mà, nhưng Cha Soo-yeon có vẻ không tin tôi chút nào.
Cô ấy không còn tin tưởng tôi như trước nữa.
Thật là quá đáng.
“Cậu tới đây làm gì?”
“Tôi muốn hỏi cô đôi điều về cánh cổng.”
Nghe vậy, mắt Cha Soo-yeon sáng rực.
“Hẳn là cậu đến đây không phải để hỏi tôi mấy câu vẩn vơ đâu nhỉ....”
“Cô thật nhạy bén.”
Thực sự, việc hỏi thông tin về cổng của Hội khác là đi ngược lại phép tắc xã giao.
Nhưng trong tình cảnh thế này, tôi chỉ mong Cha Soo-yeon sẽ hiểu cho.
“Vài ngày trước, tôi đã đi vào cổng cùng các thành viên của Hội Requiem.”
“Tôi biết.
Tôi đã thấy cậu trong buổi phỏng vấn đó.”
“....”
Tôi gần như không thể kiểm soát được nét mặt của mình.
Tôi cố gắng thư giãn biểu cảm để tránh nhăn mặt, tiếp tục nói trước khi tôi kịp dừng lại.
“Bên trong cổng đã thay đổi rất nhiều so với trước đây.”
“Không thể nào....”
“Thật đấy, thứ hạng của hầu hết quái vật đều đã tăng lên, và cả số lượng của chúng cũng đã gia tăng.”
Cha Soo-yeon nghe vậy, gật đầu như đã hiểu rõ mọi chuyện.
“Cậu đến đây để hỏi xem cổng bên tôi có giống thế không?”
“Hiện là vậy.”
Cha Soo-yeon chớp mắt suy tư, sau đó khoanh tay thở dài.
“....Phải.
Nó đúng như cậu đã nói.”
“Cô nói chi tiết hơn được không?”
“Khu G21 này là một trong những cổng mà tôi phụ trách từ lâu rồi.
Nó là một cánh cổng rất dễ đột phá vì không có nhiều quái vật cấp B.”
Cánh cổng cấp B, cổng của Khu G21 nơi chủ yếu toàn là quái vật cấp C và cấp B.
Vậy là cánh cổng đã bất ngờ biến đổi.
“Không một tín hiệu báo trước nào, tất cả quái vật đều trở nên mạnh hơn.
Tôi không biết được chính xác vì tôi không mang theo viên định dạng, nhưng tất cả mọi người trong nhóm, kể cả tôi, đều có thể nhận thấy có gì đó không đúng.”
“Cấp C thành cấp B, và B lên thành cấp A.”
“Tôi đoán vậy.
Như cậu đã nói, chúng không chỉ mạnh lên mà số lượng cũng đã tăng lên.”
Đây là lần thứ ba Cha Soo-yeon đi phá cổng ở Khu G21.
Họ đã vào đó hai lần rồi, họ nói rằng họ còn biết chính xác vị trí và phạm vi quái vật xuất hiện nữa mà.
“Hai mươi con quái vật xuất hiện ở nơi đáng ra chỉ có mười con, và một con quái vật trung cấp khác xen vào giữa chúng....”
Cha Soo-yeon nói miên man với giọng mệt mỏi.
“Tôi rất mừng vì đã dẫn theo một healer theo lời của Hội trưởng, bởi vì tôi nghĩ rằng đó chỉ là một cổng cấp B thôi mà suýt chút nữa đã khiến tôi gặp trở ngại đấy.”
“Trưởng Hội của cô...!là Hội trưởng Hong Si-ah sao?”
“Ừm.
Cô ấy không phải kiểu người hay để tâm đến mấy chuyện này lắm, nhưng lần này, cô ấy đã cằn nhằn tôi rất nhiều để chắc chắn rằng tôi sẽ mang một healer theo.”
Cha Soo-yeon nghiêng đầu, vẻ mặt tinh tế.
“Khoan đã.
Có gì đó thật kỳ lạ.
Sao lại....”
“Cô hẳn đã đoán ra rồi nhỉ.”
Đã bốn ngày kể từ khi tôi và Cheon Sa-yeon phá xong cổng và ra khỏi đó.
Nếu Cheon Sa-yeon đã thông báo cho các Trưởng Hội về sự nguy hiểm của cánh cổng trong thời gian tôi đang đau ốm, thì cũng dễ hiểu khi Hội trưởng Hong Si-ah phản ứng như vậy.
“Dĩ nhiên, chúng ta không thể biết cổng có gì kỳ lạ trừ khi vào trong.
Cũng không hẳn tất cả các cánh cổng đều đã biến đổi.
Hội trưởng Hong Si-ah kêu healer đến hẳn là cô ấy lo lắng cho Cha Soo-yeon-ssi đấy.”
“...!Chà, tính tình của cô ấy có vẻ tinh tế đến kinh ngạc nhỉ.”
Cô nói thẳng thừng như vậy, nhưng niềm tự hào về vị Hội trưởng của mình đã in rõ trên mặt cô rồi.
Nhìn thấy thế này, tự nhiên tôi lại nghĩ đến Cheon Sa-yeon.
Không, không, nó không giống nhau.
Tôi là một người độc lập kia mà, vậy tại sao tôi lại nghĩ đến Cheon Sa-yeon được chứ? Đánh bay khuôn mặt của Cheon Sa-yeon ra khỏi tâm trí, tôi vội nói:
“Cảm ơn vì đã nói cho tôi biết.
Giờ tôi đi đây.”
“Gì cơ? Thật sao?”
“Ừ.”
Giờ thì hết chuyện để nói rồi, và Kim Woo-jin, người đang đứng im trong cuộc trò chuyện này, cũng đang nhìn tôi.
Tôi định đi, nhưng Cha Soo-yeon bất ngờ túm lấy tôi.
“Khoan!”
“Cô còn điều gì muốn nói nữa à?”
“Cũng không hẳn là vậy.
Buồn cười thật đấy! Lần trước cũng thế.
Xong việc là cậu cứ thế đi luôn thôi à?”
Khi tôi ngây người ra, không biết phải làm gì, Cha Soo-yeon chìa tay trước mặt tôi với vẻ bực dọc.
“Đưa nó đây.”
“Đưa cô cái gì cơ?”
“Còn gì nữa? Điện thoại của cậu chứ!”
Tôi cũng theo phản xạ mà tự nhiên lấy điện thoại ra trước những lời lẽ hùng hồn của cô, nhưng rồi tôi sực tỉnh lại và lắc đầu.
“Chà, đưa thế này thì hơi....”
“Cậu đang nói là cậu không muốn cho tôi số của cậu chứ gì?”
“Không, không phải thế...!”
“Thế thì là gì?”
Cô bị làm sao thế? Sao đáng sợ vậy chứ.
“Đấy là do hoàn cảnh cả thôi....”
“Hoàn cảnh gì cơ?”
Dù tôi cười khó xử và đang lùi lại trước mặt cô, Cha Soo-yeon vẫn kiên trì.
Ánh mắt ngoan cường khiến tôi toát mồ hôi lạnh, sau lưng truyền đến một giọng nói hà khắc:
“Biến đi.
Cậu ta không muốn đưa cho cô rồi mà.”
Kim Woo-jin, người đã im lặng từ nãy đến giờ, giải trừ năng lực của mình.
Cha Soo-yeon thấy Kim Woo-jin đứng sau tôi liền nhăn mày.
“Và kia là ai vậy?”
“Tôi là—”
Trước câu hỏi của Cha Soo-yeon, Kim Woo-jin liếc nhìn tôi.
“—B-bạn cậu ấy.”
“....”
Nếu cậu định nói điều gì đó, thì hãy mặt dày lên.
Thế sao cậu còn nói lắp nữa chứ?