Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này
Chương 57: Mối quan hệ bất ngờ và lời đề nghị bí ẩn
Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vượt qua màn đêm u tối, chúng tôi nhìn thấy lối thoát rực rỡ ánh sáng.
Chúng tôi bước qua khoảng không đen kịt trong căn phòng số mười bốn, nơi Ha Tae-heon đã rơi xuống ban đầu. Giờ đây, trước mắt tôi là các hội viên, ai nấy đều lộ rõ vẻ kinh ngạc trên mặt.
"Phó Hội!"
"Trời ơi! Hai người đều ổn chứ?"
"Chuyện gì đã xảy ra vậy?"
Khi nhìn thấy tất cả hội viên ùa đến, cảm giác căng thẳng trong tôi cũng vơi đi phần nào.
Đúng lúc đó...!
Rầm rầm!
"Ối!"
"Cánh cửa..."
Khi cánh cửa vốn đang đóng chặt đột nhiên mở ra, các hội viên bước tới với vẻ hoang mang, lần lượt nhìn cánh cửa rồi lại nhìn Ha Tae-heon.
Thấy vậy, Ha Tae-heon thở dài.
"Giờ chúng ta ra ngoài rồi hẵng nói chuyện."
Sau khi rời khỏi phòng, đội thứ hai đi ra từ một căn phòng khác đã đến chào đón chúng tôi.
Dù không biết đã bao lâu trôi qua mà không thấy chúng tôi quay lại, họ đã giải quyết xong các căn phòng còn lại trong khi chờ đợi.
Ha Tae-heon nói chuyện với các hội viên trong khi họ nhìn anh với vẻ bối rối.
"Chúng tôi đã chạm trán một con quái vật cấp S+ ở một khu vực tách biệt."
Đã có quá nhiều người chứng kiến, nên tốt hơn hết là nói ra sự thật thay vì lảng tránh.
Hơn nữa, sau khi tôi và Ha Tae-heon biến mất, việc kể lại toàn bộ sự việc cho đội thứ nhất nghe cũng là lẽ đương nhiên. Chắc hẳn họ đã rất hoảng loạn khi bị nhốt suốt ba tiếng trong căn phòng số mười bốn như vậy.
Sau khi nghe giải thích rõ ràng, rành mạch, các hội viên đều tỏ vẻ đã hiểu.
"Vậy nên, đó là lý do vì sao Phó Hội và Han Yi-gyeol-ssi lại trông như thế này..."
Khi một trong số hội viên khẽ nói vậy, tôi gượng cười, chạm tay lên mặt mình.
Tôi chợt nhận ra mình trông thảm hại đến mức nào sau trận chiến vất vả.
Ha Tae-heon thì trông không khác biệt là mấy, ngoại trừ vài vệt máu trên mặt.
"Do sự dị thường từ cánh cổng đã khiến không gian bị biến dạng, vậy nên tôi đoán là chúng tôi đã chạm trán một con quái vật ẩn mình trong đó."
Nghe Ha Tae-heon giải thích vậy, tôi cũng quay đầu nhìn lại.
Bức tượng nữ thần vẫn đứng nguyên vị trí cũ ở giữa sảnh chính.
Bức tượng nữ thần trong không gian bị bóp méo đó và bức tượng nữ thần ở hiện tại này...
Rõ ràng tôi đã nghe thấy tiếng bức tượng nữ thần di chuyển ngay trong đại sảnh này.
Nếu vậy, có thể bức tượng nữ thần này cũng là một con quái vật chăng?
Dấu ấn mà Ha Tae-heon phát hiện bên trong không gian biến dạng cũng rất đáng ngờ.
Nếu quả thực có một vật phẩm ẩn trong đó, chúng ta có lẽ có thể kỳ vọng nó sẽ có thứ hạng khá cao.
Không hơn, không kém, tôi chỉ ước nó có thể đạt cấp S.
Hiện tại đã có một chiếc áo khoác cấp SS hệ phòng thủ rồi, thế nên nó sẽ phải là một vật phẩm hệ tấn công thì tốt.
Tôi thấy khá tuyệt khi hình dung cảnh Ha Tae-heon chiến đấu với vũ khí cấp S đó.
Khi tôi đang đứng một mình giữa các hội viên nghiêm trang của Hội Roheon.
Một hội viên liếc nhìn tôi rồi hỏi.
"Nhân tiện, Phó Hội này.
Anh có quan hệ gì với Han Yi-gyeol-ssi vậy?"
"..."
Thôi xong.
Ngay sau đó, tôi mới nhớ ra mình đã làm gì khi Ha Tae-heon rơi xuống.
Tôi đã gọi tên rồi nhảy xuống cứu anh ấy.
Đó chắc chắn không phải là điều người ta sẽ làm với một người mới gặp lần đầu.
Tôi nên làm gì bây giờ? Nên viện cớ gì đây? Tôi lo lắng nhìn Ha Tae-heon.
Sẽ rất đáng nghi nếu tôi đứng trước mặt họ và nói rằng giữa chúng tôi chẳng có quan hệ gì.
Ha Tae-heon yên lặng nhìn những khuôn mặt hiếu kỳ đang vây quanh rồi chậm rãi lên tiếng.
"Han Yi-gyeol và tôi."
Ngay lúc đó, tôi chạm mắt với Ha Tae-heon.
Tôi âm thầm cổ vũ anh ấy với bao niềm kỳ vọng.
Anh phải trả lời cho tốt vào, Ha Tae-heon.
Anh ấy sẽ suôn sẻ vượt qua được tình huống này thôi.
Vì anh là người luôn lường trước đủ loại tình huống như thế này mà.
Anh có thể làm được, Ha Tae-heon.
Tôi tin anh.
"Chúng tôi biết nhau từ lâu rồi."
"Gì cơ?"
Tôi kinh ngạc hỏi lại.
Ha Tae-heon chỉ vào tôi, nói thêm.
"Chúng tôi đã biết nhau từ trước khi tôi thức tỉnh."
"..."
"Quan hệ của chúng tôi vẫn rất tốt."
Anh điên à?
Các hội viên đều xôn xao bàn tán nhiệt tình, như thể họ còn không nhận ra vẻ mặt ngu ngơ của tôi lúc này.
"Bảo sao, bầu không khí giữa hai người đó kỳ lạ lắm mà."
"Trước cả khi anh ấy thức tỉnh à!"
"Không phải Han Yi-gyeol-ssi cũng nói cậu ta có quen biết với cả Trưởng Hội Requiem đó sao?"
"Cậu ta không phải là người tầm thường đâu."
Những lời bình phẩm về tôi đã trôi theo chiều hướng vượt ngoài tầm kiểm soát.
Tôi gượng cười, dùng cùi chỏ thúc vào hông Ha Tae-heon.
Ha Tae-heon liếc nhìn tôi, chậm rãi nói lại.
"Tôi nghĩ sẽ chỉ phiền phức hơn nếu tôi tiết lộ điều đó, vậy nên ban đầu tôi đã đề nghị Han Yi-gyeol hãy hành xử như thể chúng tôi mới gặp nhau lần đầu vậy.
Cậu ta chỉ làm theo những gì tôi nói thôi, nên hãy bớt nói lung tung đi."
"Ha. Hahaha."
Các hội viên giờ đã nhìn tôi bằng một ánh mắt khác rồi.
Tôi chỉ muốn khóc thôi.
Tôi điên mất thôi.
--------------------------------
Sau một hồi náo loạn, chúng tôi lập tức rời khỏi cổng.
Ngay khi Ha Tae-heon vừa bước ra, các phóng viên đang đợi sẵn bên ngoài liền lao tới, đẩy micro về phía chúng tôi.
Đáng tiếc là các vệ sĩ đã chắn lại để giữ khoảng cách, nhưng khu vực xung quanh nhanh chóng trở nên hỗn loạn với các phóng viên và người vây xem đang bán sống bán chết để có được một bức ảnh hoặc một cuộc phỏng vấn.
Ngay trong lúc đó, khi tôi chuẩn bị trốn đi, lại bị Kim Soo-hwan giữ lại.
"Yi-gyeol-ssi..."
Kim Soo-hwan gọi tôi lại với vẻ u buồn, cùng giọng điệu đầy hối hận đâm thẳng vào lương tâm tôi.
"Tôi không thể tin được là Yi-gyeol-ssi lại có quen biết với Phó Hội đấy..."
"Tôi— cái đó... Kim Soo-hwan-ssi —Tôi —"
"Thật đáng hổ thẹn khi tôi tự cho mình là biết hết mọi thứ trước mặt Yi-gyeol-ssi như vậy."
"Không đâu.
Tôi cũng không thể nói cho anh biết trước được mà..."
"Không sao đâu.
Nghe bảo Phó Hội đã đề nghị vậy mà.
Cậu cũng đâu thể làm khác được."
Kim Soo-hwan nhún vai, cười tủm tỉm với khuôn mặt tỉnh bơ.
Có vẻ anh ấy giả vờ suy sụp để trêu tôi đây mà.
"Hơn nữa, cho tôi số của cậu đi.
Tôi sẽ gửi thư mời cho cậu sau.
À, cậu vẫn còn muốn tham gia fancafe phải không?"
"Tất nhiên rồi."
Tạ ơn trời.
Tôi nhẹ nhàng cài số của mình vào điện thoại của Kim Soo-hwan.
"Lần tới chúng ta gặp nhau, hãy cùng là một fanboy hâm mộ Phó Hội nhé!"
"Haha, được rồi..."
Tôi không biết phải làm sao để trở thành một người hâm mộ, nhưng cứ gật đầu trước đã.
Tôi nhìn qua Ha Tae-heon đang phỏng vấn, với vẻ vô cảm trên khuôn mặt khi được các phóng viên vây quanh.
Ngay lúc này, đây chính là thời cơ trốn thoát.
"Kim Soo-hwan-ssi, giờ tôi phải đi rồi."
"Hử? Cậu đi à? Sao vậy? Tối nay chúng tôi còn làm một bữa tiệc mà! Nán lại chút rồi hẵng đi."
"Thôi.
Tôi có việc gấp.
Để lần sau tôi đi nhé."
"Nếu vậy, cậu cũng nên nói lại với Phó Hội chứ..."
"Thôi khỏi.
Đến lúc đó anh ấy sẽ hiểu cho thôi."
Tôi dứt khoát từ chối và rời khỏi khu D17 như đang trốn chạy, không thèm ngoảnh mặt lại.
-------------------
Tách, tách.
Tiếng gõ bàn phím vang lên khắp căn phòng.
Vài màn hình lớn tỏa ra ánh sáng chói lóa khắp căn phòng thiếu sáng mập mờ.
Một người đàn ông thấp bé ngồi trước chúng, ngâm nga tiếng hát trong khi những ngón tay không ngừng chuyển động.
Cạch.
Kétt—
Cánh cửa sắt dày mở ra khi có người bước vào.
Vừa bước vào phòng, người đàn ông mặc chiếc áo khoác thể thao, đội mũ lưỡi trai hơi cụp xuống, đá mạnh vào một phần của cỗ máy lớn gần đó.
Bang!
"Á cái đậu mẹ, mày làm tao giật mình đấy.
Gì vậy?"
Người đàn ông đang hát theo nhịp nhạc trong chiếc tai nghe mà không hề hay biết có người đã đi vào, bị giật mình bởi tiếng động đột ngột liền quay ghế ngoảnh nhìn lại.
Mặc chiếc áo hoodie trùm đầu màu xám, với mái tóc rối xù cùng cặp kính gọng dày, hắn nghiêng đầu nhìn lại vị khách của mình.
"Mày là thằng nào? Không ai có thể vào đây được hết..."
"Là tôi đây."
Dù đó là khuôn mặt mới thấy lần đầu, nhưng giọng nói của cậu thì không lẫn đi đâu được.
Ngoài ra, còn cả sự hiện diện mờ nhạt thế này nữa.
Người đàn ông đảo mắt qua lại, suy nghĩ gì đó, rồi ngay lập tức thốt lên với vẻ niềm nở tiếp đón.
"Kim Woo-jin! Là Kim Woo-jin phải không?"
"Ừ."
Cậu bỏ mũ xuống và giải trừ năng lực, để lộ mái tóc đỏ của mình.
Người đàn ông kia bật dậy khỏi chỗ ngồi, từ từ tiến lại gần cậu.
"Gì thế này~ Lâu phết rồi đấy nhỉ.
Đã bao lâu rồi nhỉ?"
"Tôi chịu."
Kim Woo-jin lạnh lùng đáp lại, gạt tay của gã đang khoác vai mình ra.
Trước thái độ đó, người đàn ông chỉ toe toét cười.
"Vẫn như xưa ha.
Thế? Cậu đến đây để gặp tôi đấy à?"
Dù vậy, nhìn vẻ mặt trêu tức của tên kia thì cậu cũng không muốn thừa nhận.
Kim Woo-jin cau mày, tiến bước về phía trước và ngồi xuống chiếc ghế nơi người đàn ông vừa ngồi.
"Hyde."
"Hử?"
"Có thứ tôi cần cậu tìm."
"Quào."
Nghe nói vậy, Hyde vuốt ngược tóc mái lên với vẻ ngạc nhiên trên mặt.
"Cái quái gì vậy? Từ nãy đến giờ cậu còn chẳng thèm nhìn tôi nữa đấy."
"Vì tôi không cần."
"Giờ thì có cần nữa không?"
Gã Hyde lôi một chiếc ghế khác từ trong góc rồi ngồi xuống đối diện với Kim Woo-jin.
"Có."
"Là gì? Nói tôi nghe xem.
Vì tôi quá cao quý mà, thế nên tôi không nhận bất cứ yêu cầu nào từ bên ngoài đâu."
Hắn ngâm nga nhè nhẹ rồi lục lọi trong túi áo hoodie, lấy ra cây kẹo mút.
Hương chanh và hương dâu.
Suy nghĩ một hồi, Hyde đưa cây kẹo hương dâu cho Kim Woo-jin.
Kim Woo-jin cáu gắt nói.
"Vứt đi."
"Tại sao? Ngon mà."
"Cất nó đi."
Nhanh gọn lẹ.
Hyde đút lại cây kẹo hương dâu vào trong túi và cho cây kẹo hương chanh vào miệng.
Hyde ngậm kẹo rồi ngay lập tức mở lời.
"Nếu cậu tới để gặp tôi, đó sẽ không phải là một thứ gì đó bình thường."
"Có rất nhiều tin đồn ồn ào về cánh cổng.
Cậu biết chuyện đó chứ?"
"Đương nhiên rồi, cơ mà... Tự nhiên đi nói về cánh cổng làm gì? Tôi có nghe là cậu đã gia nhập vào công Hội rồi — Bọn họ chỉ thị cậu đi tìm hiểu à?"
Kim Woo-jin lặng thinh không trả lời.
Hyde nheo mắt, gõ ngón tay vào đầu gối.
"Không... Nếu đó là Requiem, bọn họ sẽ không yêu cầu cậu làm việc đó."
Hắn ta như thể ngửi thấy thứ gì đó thú vị.
Đôi mắt của Hyde sáng lên đầy thích thú.
"Là ai vậy? Là ai đã khiến cậu lần đầu tiên đến gặp tôi sau bao năm để đưa ra một yêu cầu như vậy?"
"Cậu không cần biết."
"Úi chà."
Tỏ vẻ khó chịu, Kim Woo-jin không nhân nhượng liền đá vào chiếc ghế của Hyde phía trước mặt cậu.
Bánh xe của chiếc ghế lăn đi làm Hyde quay tròn chong chóng.
"Mẹ nó! Tôi có thể giúp, nhưng cậu chỉ nói với tôi bấy nhiêu đó thôi sao?"
"Tôi biết là cậu sẽ tìm kiếm nhiều hơn những gì tôi muốn cậu tìm.
Vậy thì sao tôi phải làm thế nữa?"
"Đó là tại sao nó rất vui đấy!"
"Mẹ kiếp, đây là lý do vì sao tôi không muốn đến đây đấy..."
Kim Woo-jin trừng mắt nhìn chăm chăm Hyde, có vẻ cậu đã nhận ra điều gì đó, liền khẽ nhếch khóe môi.
"Không, không đâu.
Này.
Tôi sẽ cho cậu biết, thế cậu có muốn nghe trước không?"
"Thật hả? Đương nhiên với tôi thì ổn thôi.
Là gì vậy?"
"Trước tiên, hãy thu thập thông tin về tiến độ hiện tại của các cánh cổng.
Kể cả những cổng ở các khu vực phát hiện điểm dị thường.
Tôi sẽ đến lấy khi tôi cần."
"Chuyện đơn giản."
"Và..."
Kim Woo-jin nói với chất giọng ôn hòa khác hẳn khi nãy.
"Có một năng lực giả tên là Han Yi-gyeol.
Hãy điều tra cả về cậu ta."
"Han Yi-gyeol?"
"Nếu cậu tìm ra được, cậu sẽ tìm thấy thứ gì đó về cả em gái của cậu ta nữa... Phần đó nên điều tra cặn kẽ vào."
"Han Yi-gyeol.
Han Yi-gyeol à..."
Tên này hắn đã nghe thấy ở đâu rồi nhỉ? Vò đầu bứt tóc, Hyde ngay lập tức nhớ lại đoạn tin tức đó.
"Tôi nhớ rồi.
Là cậu lính đánh thuê hạng A đó đúng không? Cậu ta nói rằng mình có quen biết với Trưởng Hội Requiem ấy.
"
"Không có thân gì đâu."
"Mọi người đều nói vậy à, không phải thế sao?"
"Bọn họ không thân thiết gì sất."
Kim Woo-jin kiên quyết lắc đầu.
Cậu ta bị cái quái gì thế?
"Chà, tôi cũng chẳng quan tâm chuyện đó... Tôi chỉ cần vạch trần Han Yi-gyeol thôi là được chứ gì?"
"Vạch... Này.
Sao cậu lại nói như thế?"
"Thế cậu cho đó là kiểu gì về việc đi đào thông tin như thế này?"
"Chỉ là, cậu biết đấy, để làm quen được với ai đó ấy..."
"Cái thứ vớ vẩn gì thế."
Hyde làm ra vẻ mặt mà đến gã còn thấy chính gã cũng không thể hiểu nổi.
Kim Woo-jin, cái thằng khốn kiếp này, mình nghĩ thằng này trong lúc mình không gặp đã ngu đi phần nào rồi.
"A đậu nhà mẹ, dù thế nào — phải tìm ra đấy.
Thật triệt để vào.
Hiểu rồi chứ?"
"Được rồi.
Đừng lo."
Kim Woo-jin thở dài trước câu trả lời đùa cợt đó, đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
"Cậu đi rồi à? Lâu rồi tôi cũng chưa gặp lại cậu mà, sao hai ta không ngồi chơi với nhau chút?"
"Chúng ta sẽ làm gì ở một nơi thế này? Tôi đi đây."
Kim Woo-jin rời đi mà chẳng thèm ngoảnh lại nhìn.
Cạch, bang!
Khi cánh cửa sắt đóng lại kèm theo tiếng động lớn, Hyde ngồi trên ghế bèn tặc lưỡi, xoay ghế lại.
"Vẫn tính tình nóng nảy như vậy."
Thậm chí đã qua mấy năm rồi, thế mà vẫn không thay đổi gì cả.
Càu nhàu một hồi, hắn nhớ lại nội dung yêu cầu của Kim Woo-jin.
"Han Yi-gyeol."
Tách.
Khi gã tìm kiếm tên trên hệ thống, vài cửa sổ liền hiện lên.
Hyde nhìn vào đó mà toe toét cười.