Cổng Cấp SS Đầu Tiên

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này

Cổng Cấp SS Đầu Tiên

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Ừm, Taeheon-ssi... anh ấy thế nào rồi?"
"Vâng?"
Khi tôi vừa khởi động xe, Cha Soo-yeon đã hỏi tôi một câu.
Anh ấy thế nào ư? Tôi chưa từng gặp anh ấy nên làm sao tôi biết được.
Có vẻ như để kiểm tra tôi, Cha Soo-yeon nói thêm.
"Tôi nghe nói trước đó anh ấy đã ghé thăm cổng ở Trung Quốc.
Tôi tự hỏi không biết anh ấy có bị thương ở đâu không."
"À."
...Có chuyện đó xảy ra ư? Ha Tae-heon từ đầu đến cuối tiểu thuyết rất hay ra nước ngoài, vậy nên tôi không thể nhớ chính xác mấy cái lịch trình như thế.
Lý do anh ấy thường xuyên ra nước ngoài là vì Trưởng Hội Roheon luôn dẫn Ha Tae-heon theo mỗi khi đi ra ngoài... Tất nhiên rồi, Trưởng Hội là phụ nữ, và cô ấy cũng là một nhân vật trong cuốn tiểu thuyết nam giới mà.
Tôi cười nhẹ.
"Hiển nhiên rồi, khi trở về anh ấy luôn khỏe mạnh.
Một người có năng lực như tiền bối Ha Tae-heon thì rất khó bị thương."
"Cái đó.
Tôi nghe nói anh ấy đi cùng với Trưởng Hội Roheon."
"À?"
Đó là lúc tôi nhận ra ý tứ ẩn chứa trong câu hỏi của cô ấy.
"Ừm, tôi nghĩ... tiền bối Ha Tae-heon coi Hội Trưởng như một người lãnh đạo tốt thôi.
Cô hiểu ý tôi mà nhỉ?"
"Thật không?"
"Vâng.
Quả thật là để chia sẻ đôi chút cảm nhận cá nhân về sếp của tôi ấy... Thực không dễ dàng tí nào, nhưng nó cũng không tệ lắm đâu.
Với tính cách của tiền bối Ha Tae-heon, có vẻ anh ấy khá khó khăn trong việc chọn một người để hẹn hò."
"Thật sao?"
"Vì anh ấy đang rất nghiêm túc."
Trước lời nói của tôi.
Cha Soo-yeon hơi đỏ mặt mỉm cười.
Vẻ mặt cô ấy tươi tắn hơn trước rất nhiều.
Có vẻ Cha Soo-yeon rất lo lắng về việc Ha Tae-heon đi Trung Quốc với Trưởng Hội Roheon.
Chà, đó là lẽ đương nhiên.
Ngay cả khi nói đó là công việc thì sự thật vẫn là anh ấy đang đi nước ngoài với một người phụ nữ khác.
Như thể cô ấy tin vào những lời tôi nói, Cha Soo-yeon nắm chặt tay, lộ ra vẻ kiên quyết.
Cô định làm gì với nó vậy?
Chiếc xe rời khỏi vùng ngoại ô, tiến vào một con đường vắng vẻ.
Tôi tiếp tục trò chuyện để Cha Soo-yeon không nảy sinh nghi ngờ nào.
Nó thật dễ dàng, nếu là chuyện liên quan đến Ha Tae-heon, cô ấy đều lắng nghe tôi nói với đôi mắt lấp lánh.
Khoảng một giờ sau khi chúng tôi lên xe.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, dò xét xem Cha Soo-yeon có biểu hiện lo lắng không.
Tôi cười gượng gạo, giả vờ xấu hổ.
"Đó là một nhà hàng mới nổi gần đây qua một chương trình truyền hình, nó hơi xa một chút.
Cô có cảm thấy chán không?"
"Không, không sao đâu."
"Vậy thì, chúng ta sẽ đến nơi sớm thôi.
Khoảng mười phút nữa."
Ngay cả khi Cha Soo-yeon có cảm thấy điều gì đó kỳ lạ, cô ấy cũng không thể kết luận vội vàng được.
Nhà hàng đã được đánh dấu trên GPS và tôi cũng đã chia sẻ rất nhiều điều về Ha Tae-heon.
Như biết trước điều đó, Cha Soo-yeon chỉ gật đầu và không hỏi thêm bất kỳ câu nào.
Đến nhà hàng xe dừng lại.
Tôi nói với Cha Soo-yeon khi tắt hệ thống định vị rằng chúng tôi đã đến nơi.
"Xin hãy đợi chút.
Có một bãi đỗ xe phía sau tòa nhà, vậy nên tôi sẽ đậu xe ở đó trước."
Tôi tiếp tục lái xe, nhìn xung quanh, giả vờ tìm một bãi đỗ xe nào đó.
Khi đi ngang qua nhà hàng và cách điểm đến khoảng 50m.
Tôi dừng xe lại.
"Chúng ta đã đến nơi.
Giờ cô có thể xuống xe được rồi."
"Vâng?"
Khi tôi không chút do dự bước ra khỏi xe, Cha Soo-yeon cũng đi theo.
"Tôi không nghĩ đây là nơi để đỗ xe đâu..."
Cha Soo-yeon nhìn quanh và lẩm bẩm.
Đúng vậy, xung quanh chỉ toàn cây cỏ hoa lá, hoàn toàn không giống một bãi đậu xe của nhà hàng.
Thay vì trả lời, tôi thở dài và sử dụng sức mạnh của mình.
Khi tôi nhấc ngón tay lên, cơ thể Cha Soo-yeon lơ lửng trên không trung khoảng mười mét.
Cha Soo-yeon nhìn xuống tôi với vẻ mặt hoang mang, khẽ thốt lên một tiếng "Ách."
"Tự dưng cậu làm gì thế? Thả tôi xuống ngay!"
"Xin lỗi.
Thực ra, tôi được lệnh đến bắt cóc cô."
"Cái gì? Bắt cóc?"
Cha Soo-yeon hỏi với vẻ hoang mang.
Tất nhiên, có lẽ đây là lần đầu tiên cô ấy bị bắt cóc.
"Cô cứ thoải mái mà mắng chửi.
Nếu có thể, tôi mong cô hãy nguyền rủa kẻ đã ra lệnh này thay vì tôi."
"...Đừng có đùa và thả tôi xuống ngay."
"Không thể đâu.
Tuy nhiên, tôi nghĩ kế hoạch của tôi cũng khá tốt cho Cha Soo-yeon-ssi đấy, cô sẽ nghe nó chứ?"
"Thả tôi xuống!"
"Không."
Cha Soo-yeon nhăn mặt.
Tôi im lặng đối diện với ánh mắt giận dữ của cô.
"Tôi đã cảnh báo cậu rồi."
Khi Cha Soo-yeon mở rộng cánh tay, ngọn lửa bùng lên.
Tôi nhanh chóng quấn ngọn lửa bằng gió và ném xuống đất để gỗ không bắt lửa.
"Bình tĩnh đi.
Ở đây mà cháy nổ thì nguy hiểm lắm đó."
"Câm miệng! Tôi không biết mục đích của cậu là gì, nhưng tôi không có ý định để bị bắt.
Nếu tôi mà biết...!"
"Cô đang nói gì vậy? Tôi không có ý định bắt cóc Cha Soo-yeon-ssi."
"Cái gì?"
Cha Soo-yeon ném ra thêm vài ngọn lửa nữa nhưng chúng bị tôi tóm gọn và ném xuống đất như trước đó.
Đây không phải ngọn lửa Cha Soo-yeon dồn hết sức bắn ra nên chúng nhanh chóng bị dập tắt.
"Thật ngớ ngẩn.
Rõ ràng cậu đã nói điều đó bằng chính miệng cậu...!"
"Tôi nói rằng tôi được lệnh bắt cóc, nhưng bản thân tôi không hề có ý định đó.
Bây giờ, hãy làm một giao dịch hấp dẫn thay vì bị bắt cóc được không?"
"Cậu đang nói gì vậy? Đồ khốn điên rồ!"
Khi tôi nói điều đó mà không chút xấu hổ.
Cha Soo-yeon đã mắng tôi nhiều hơn.
Cô ấy cũng biết chửi thề ư? Đây quả là một thông tin hữu ích cho tôi.
"Nó không phải trò đùa, tôi nói thật.
Tôi cũng không muốn làm bất cứ điều ác nghiệt gì.
Trái tim tôi mỏng manh hơn tôi tưởng.
Nếu có thể, tôi chỉ muốn mọi chuyện diễn ra thật suôn sẻ."
"Nếu cậu không bắt cóc tôi, hãy vô hiệu hóa kỹ năng ngay lập tức."
"Nó hơi... Tôi sợ mình sẽ bị tấn công.
Vì tôi rất yếu mà, cô biết đấy."
Khi tôi nhún vai, Cha Soo-yeon tỏ ra khó chịu.
Hơn thế nữa, tôi cảm thấy hơi đau lòng khi bầu không khí bây giờ khác hẳn so với lúc chúng tôi nói chuyện về Ha Tae-heon.
"Vì chúng ta đã đi xa đến mức này rồi, hãy cùng nghe một số đề xuất của nhau nhé.
Với sự hợp tác của cô, cuộc trò chuyện này sẽ sớm kết thúc trong vòng hai giờ tới."
"....Sao tôi có thể tin cậu được?"
"Sao cô không thể tin tôi, trong hoàn cảnh tôi đang đối đầu với một mình cô? Cha Soo-yeon chắc cũng biết là tôi rất khó để thắng nếu cô đánh nghiêm túc mà."
"......"
Một phần là tôi nói dối.
Mặc dù năng lực của Han Yi-gyeol không hề thua kém Cha Soo-yeon, nhưng xét về kinh nghiệm thì quả thực có chút khó khăn.
Nếu tôi dốc hết sức để đánh với Cha Soo-yeon, cả hai chúng tôi đều sẽ bị thương nghiêm trọng.
"Nếu cô sẵn lòng lắng nghe lời đề nghị của tôi thì tôi sẽ vô hiệu hóa kỹ năng của mình."
Cha Soo-yeon cau mày trước lời nói của tôi, suy nghĩ một lúc.
Quả thật, nó không hề dễ dàng chút nào.
"Không cần phải nghĩ nhiều vậy đâu.
Nghe một lời đề nghị thôi cũng không được ư?"
"......"
"Nếu cô lắng nghe đề nghị của tôi và không thích nó, tôi sẽ không níu giữ cô lại thêm nữa.
Nhưng nếu cô hợp tác, tôi sẽ tặng cô một món quà coi như thể hiện lòng cảm kích.
Cô thấy sao?"
"...Ha, được rồi, tôi biết rồi.
Tôi sẽ nghe cậu, vậy nên giờ vô hiệu hóa sức mạnh của cậu đi."
Gió biến mất xung quanh Cha Soo-yeon, cô ấy nhẹ nhàng đáp xuống đất, nhìn tôi với vẻ mặt khó chịu.
"Xin đừng nhìn tôi như vậy.
Nó không phải một vấn đề lớn gì đâu."
"Không phải chuyện lớn, nhưng cậu đã đưa tôi đến đây?"
"Chỉ là tôi hơi thiên về chủ nghĩa hòa bình mà thôi."
Không dễ dàng gì để bắt cóc một người nổi tiếng như Cha Soo-yeon mà không sử dụng vũ lực hay thuốc mê.
Tuy nhiên, lý do tôi làm theo cách này là vì tôi cần sự hợp tác của Cha Soo-yeon cho kế hoạch của tôi.
"Được rồi.
Cho tôi biết đề nghị của cậu là gì."
"Đương nhiên rồi."
Tôi cân nhắc một lúc xem nên bắt đầu từ đâu, rồi nói ra nội dung quan trọng nhất.
"Tôi sẽ dụ Ha Tae-heon đến đây."
"Sao?"
Cha Soo-yeon bị sốc.
Vẻ mặt hạnh phúc của cô ấy trong xe khi nghe về Ha Tae-heon không thể nào sánh được với sự tức giận của cô ấy hiện giờ.
Có phải tôi đã nói sai gì không?
"Cậu làm điều này vì Taeheon-ssi là mục tiêu của cậu? Cậu định làm gì với Taeheon-ssi?"
"Không, không hề."
"Nếu là vậy, tôi sẽ hạ gục cậu ngay tại đây!"
"Không phải như thế đâu.
Hiểu nhầm rồi."
Tôi đã nghĩ nó quá dài dòng để nói về vấn đề chính.
Tôi thở dài rồi xua tay phủ nhận.
"Thực ra mà nói, mục đích của tôi là ngăn Ha Tae-heon đến nơi đó."
"Nói rõ hơn đi."
"Cô có biết rằng chiều nay lúc năm giờ có một cuộc họp liên quan đến cổng tại trụ sở quản lý không?"
"Cậu đang nói về buổi họp chuyển giao cổng mới sao?"
"Chính xác.
Nếu tôi không nhầm, cánh cổng sẽ được chuyển giao cho Hội Roheon.
Đương nhiên, Ha Tae-heon sẽ làm đại diện trong cuộc phá cổng đó, vậy nên anh ấy cũng sẽ tham dự buổi họp."
"...Không thể nào cậu...!"
"Chính xác.
Tôi sẽ gọi Ha Tae-heon đến đây để ngăn anh ấy tham gia buổi họp.
Đó chính là mục đích của tôi."
Nói đúng hơn, đó chính là mục đích của Cheon Sa-yeon.
Hắn ta khao khát có được cánh cổng đó nên đã sử dụng Han Yi-gyeol và Ha Tae-heon để ngăn nó rơi vào tay Hội Roheon.
Có một lý do khiến Cheon Sa-yeon, người vốn không mấy để tâm đến việc Hội nào chiếm được cổng nào, lần này lại rất quan tâm đến cánh cổng này.
Vũ khí cấp SS đầu tiên trên thế giới.
Nó sẽ được lấy ra từ cánh cổng này."
Thông thường, trong cổng sẽ xuất hiện nhiều loại quái vật khác nhau, và cấp độ của một cánh cổng sẽ được phân định dựa trên cấp độ của quái vật. Tuy nhiên, với những cánh cổng có quái vật Boss xuất hiện thì lại khác.
Boss là những quái vật khi chết sẽ rơi ra vũ khí hoặc tài nguyên nâng cấp, và cấp độ cánh cổng tùy thuộc vào cấp độ của Boss.
Nếu cánh cổng có nhiều quái vật cấp B nhưng Boss lại là cấp S, thì nó sẽ được phân loại là cổng cấp S.
Ngoài ra, cấp bậc của vật phẩm có thể được xác định theo cấp bậc của Boss. Cấp độ Boss càng cao thì tài nguyên hay sức tấn công của vũ khí càng lớn.
Cấp độ cổng Boss cao nhất ở Hàn Quốc cho đến nay là năm cổng cấp A và hai cổng cấp S.
Nhưng lần này, cánh cổng cấp SS đầu tiên trên thế giới sẽ xuất hiện.
Cánh cổng có Boss xuất hiện không thể được phân định từ bên ngoài, vì thế ta phải trực tiếp đi vào trong.
Tuy nhiên, Cheon Sa-yeon lại biết cổng mới này là một cổng cấp SS, và hắn ta chắc chắn sẽ chiếm lấy cánh cổng để có được vũ khí cấp SS.