14. Mối quan hệ tan vỡ

Tôi Không Thể Làm Con Chó Ngoan thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Hà Tử Ninh rời đi, Thẩm Hoa tìm một trợ lý khác hóa ra là trợ lý cũ của tôi Lục An Nhiên.
Tôi bận rộn với công việc đến quên cả ăn trưa, cầm một chồng tài liệu đến văn phòng Thẩm Hoa đúng lúc gặp hai người đang cùng nhau ăn trưa.
Chỉ nghe Thẩm Hoa không hài lòng nói: "Đã nói với cô bao nhiêu lần rồi hạt tiêu dùng để chưng phải vớt ra cô xem cô làm tôi ăn đầy miệng thịt cũng phải nhổ ra."
Lục An Nhiên liên tục xin lỗi vội vàng dùng khăn giấy xử lý miếng thịt anh ta vừa nhổ ra.
Thẩm Hoa lại nói: "Đừng vứt vào thùng rác sẽ có mùi."
Lục An Nhiên lại đứng dậy định vứt vào nhà vệ sinh.
Bỗng nhìn thấy tôi đứng ở cửa liền ngẩn ra có chút lúng túng.
Tôi đặt tài liệu xuống giao vài việc rồi rời đi.
Sau đó Lục An Nhiên tìm gặp tôi cô ấy nói: "Chị Chu chị và Thẩm Hoa không còn khả năng nữa đúng không?"
Tôi vừa xem tài liệu vừa đối chiếu với máy tính đáp lời một cách thờ ơ: "Đúng vậy."
Cô ấy vừa lo lắng vừa bướng bỉnh: "Người bỏ thì tôi lấy đâu phải là ăn trộm đúng không?"
Tôi ngẩng đầu nhìn cô ấy: "Tôi từ bỏ là có lý do của chúng ta từng làm việc cùng nhau tôi khuyên cô nên cẩn thận."
"Lý do gì chứ?" Lục An Nhiên không mấy để tâm "Bây giờ Hà Tử Ninh đã rời đi họ cũng không còn liên lạc tôi nghĩ chị Chu đã quá khắt khe Ai mà chẳng có một 'bạch nguyệt quang' trong lòng chị có dám chắc là chị không có không?"
Điều này làm tôi cứng họng.
"Cô vui là được."
Cô gái nhỏ bật dậy rời đi mắt đỏ hoe.
Đúng là một người cứng đầu.
Tôi không ngờ Thẩm Hoa lại bắt đầu công khai theo đuổi tôi.
Mùa xuân đẹp tôi ăn trưa ở công viên gần công ty ngồi bên cạnh bồn hoa.
Anh ta tiến lại gần đưa cho tôi một hộp cơm được đóng gói đẹp mắt. Nhìn vào tem niêm phong tôi nhận ra đây là món cao cấp của một nhà hàng nổi tiếng một hộp này cũng phải mấy chục đồng.
Tôi không ngẩng đầu tiếp tục ăn hộp cơm của mình phải nói là tay nghề của mẹ tôi ngày càng tốt hơn.
Anh ta tự ngồi xuống bên cạnh tôi vừa xé hộp vừa nói: "Giữa chúng ta có quá nhiều hiểu lầm ban đầu anh muốn đợi em bình tĩnh lại rồi mới tìm em ai ngờ hôm đó lại bị em nhìn thấy anh với Tiểu Lục.
"Anh sợ nếu không tìm em ngay thì sẽ muộn mất."
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta một cái ánh mắt lạnh lùng.
Thẩm Hoa thở dài một hơi.
"Mật khẩu máy tính của em khi còn ở công ty cũ tôi đã nói cho Hà Tử Ninh biết. Lúc đó có một tài liệu tài chính cần gấp chúng ta không liên lạc được với em. Anh không biết sau đó cô ấy lại lấy trộm tài liệu của em. Đây là chuyện thứ nhất."