Tôi Là Ảnh Hậu, Cũng Là Thiên Sư
Chương 1
Tôi Là Ảnh Hậu, Cũng Là Thiên Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương trình truyền hình thực tế “Thục nữ va chạm” lần này mời cùng lúc hai nữ ngôi sao.
Một người là tiểu hoa Đường Phi, bỗng chốc nổi đình nổi đám nhờ một bộ phim cổ trang thần tượng[1]. Người còn lại là nữ diễn viên hạng A đang rất có tiếng tăm trong giới giải trí – Ông Hồng.
[1] Phim cổ ngẫu: được hiểu là phim cổ trang thần tượng, trong đó, vai chính thường do các diễn viên có độ nổi tiếng nhất định đảm nhận nhằm tăng rating cho phim.
Tại hậu trường.
Đường Phi ngồi thẳng thớm trước gương trang điểm để stylist chỉnh sửa lại tóc tai, quần áo. Cô phát hiện có người đang nhìn mình chằm chằm, khi nhìn vào gương thì bắt gặp ánh mắt của nữ diễn viên phía sau.
Bốn mắt chạm nhau, Ông Hồng thản nhiên dời tầm nhìn đi, ngẩng đầu nói với trợ lý bên cạnh: “Giới giải trí ngày nay thật dễ sống, loại người nào cũng có thể chen chân vào. Diễn viên không biết diễn, chỉ biết đọc số 1234567 đi cửa sau vào đoàn thì cũng đành, nhưng đến cả diễn viên không quay phim vào ban đêm cũng có thể tồn tại trong giới nghệ sĩ thì đúng là không hiểu nổi!”
Ông Hồng là một diễn viên gạo cội, nói chuyện không hề kiêng nể ai. Sau khi biết phải ghi hình chương trình cùng Đường Phi, trong lòng chị càng thêm khó chịu.
Trong mắt chị xưa nay không chấp nhận được bất cứ điều gì trái mắt, lúc này phải ngồi chung phòng trang điểm với một nữ diễn viên không chuyên nghiệp, chị càng thể hiện rõ sự tức giận và ghét bỏ ra mặt.
Đường Phi nghe xong lời đối phương nói cũng chẳng hề nóng nảy hay buồn bực.
Cô nhìn nốt mụn nổi bên khóe môi, lập tức lấy một hộp sắt nhỏ từ trong túi ra đưa cho stylist: “Chị ơi, làm phiền chị dùng cái này che khuyết điểm giúp em, mấy loại bình thường không thể che được nốt mụn này của em đâu.”
Stylist cầm hộp sắt nhỏ lên quan sát, phát hiện trên nắp hộp khắc đầy hoa văn chằng chịt, phảng phất hơi hướng bùa chú. Cô ấy vặn mở nắp hộp, nhìn thấy kem che khuyết điểm bên trong hộp hình tròn này có hai màu, tạo thành hình Thái Cực.
Stylist chấm một ít rồi bôi nhẹ lên nốt mụn bên khóe môi cô. Điều kỳ diệu là, không cần trộn màu trung tính vẫn có thể dễ dàng che được nốt mụn đó.
Mấy ngày nay, tin tức “Đường Phi không quay phim sau chín giờ tối” tràn lan khắp mạng xã hội. Một cô gái trẻ vốn rất được yêu thích, vì chuyện này mà bị toàn bộ cư dân mạng chửi bới thậm tệ.
Thói ngôi sao, thiếu đạo đức nghề nghiệp, có thế lực chống lưng là những cái mác họ gán lên người cô.
***
Chương trình “Thục nữ va chạm” vừa bắt đầu livestream, phòng phát sóng trực tiếp đã bị antifan lấp đầy bởi những bình luận chạy[2]:
[2] Màn đạn: mưa bình luận dội lên màn hình như đạn bay khi đánh trận (comment chạy trên màn hình)
“Đường Phi đúng là không biết xấu hổ, đến đây để ké fame! Cút ngay đi! Ảnh hậu Ông của chúng tôi hoàn toàn không thèm liếc cô ta một cái nào!”
“Đã từng thấy những diễn viên chỉ biết đọc thoại 1234567, cũng từng thấy những diễn viên diễn xuất cứng đơ, nhưng đây là lần đầu tiên thấy ngôi sao lớn[3] đến mức này đấy! Sau chín giờ không quay phim, cô vội đi bắt quỷ đầu thai hay sao?”
[3] Ngôi sao lớn: ở đây chỉ người nổi tiếng tự đề cao mình, coi thường đối phương, gần nghĩa với tự cao tự đại hoặc cao ngạo. Cũng có thể chỉ những người hay thích dựa vào thân phận của mình đề ra những yêu cầu quá đáng, hoặc là có những hành động quá đáng.
“Chắc là vội về với đại gia nhỉ. [khinh thường].”
“Có thể đứng chung khung hình với Ông Hồng, đỉnh thật đấy, ô dù cũng cứng lắm. Ha hả.”
…
Mặc dù Ông Hồng không ưa Đường Phi nhưng ngoài mặt vẫn phải thể hiện tốt. Dù lúc ở phòng trang điểm đã nói những lời không nể mặt, nhưng trong chương trình, chị vẫn rất hòa nhã với Đường Phi, vì hiệu quả của chương trình livestream, chị vẫn biết giữ chừng mực.
Tiết mục ghi hình xong, Ông Hồng bước ra khỏi đài truyền hình. Đang định lên xe thì bị một giọng nói dịu dàng gọi lại: “Tiền bối, tỷ đợi một lát.”
Ông Hồng đang sánh bước trò chuyện với người đại diện. Nghe thấy tiếng gọi, cả hai cùng quay đầu lại. Họ nhìn thấy người đang đi tới là Đường Phi, trong mắt đều lộ rõ vẻ không hài lòng.
Người đại diện nhỏ giọng nói: “Không phải vì chuyện trong phòng trang điểm mà đến tuyên chiến với tỷ đấy chứ?”
Ông Hồng khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng kiêu ngạo nhìn về phía Đường Phi.
Đến gần hơn, chị mới phát hiện, cô gái này mang một chiếc túi Gucci, trên túi có treo một sợi dây bát quái bằng đồng kiểu cổ xưa. Dù đẹp đấy, nhưng hoa văn không hề ăn khớp với chiếc túi Gucci kinh điển kia.
Đường Phi lấy một thỏi son trong túi ra đưa cho Ông Hồng nói: “Tiền bối, cảm ơn tỷ tối nay đã tham gia chương trình cùng ta. Xin tặng tỷ cái này. Buổi tối lúc ngủ…”
Cô còn chưa nói dứt lời thì đã bị người đại diện của Ông Hồng cắt ngang, liếc xéo nói: “Có bệnh à? Người mới bây giờ đều dùng mấy thứ đồ chơi nhỏ này để ‘hối lộ’ tiền bối sao? Cô nghĩ Ảnh hậu nhà tôi thiếu một cây son của cô chắc?”
Ông Hồng nhướng mày, ánh mắt nhìn cô thêm mấy phần chán ghét, định xoay người lên xe.
Đường Phi kiên quyết nhét thỏi son đó vào trong túi áo của Ông Hồng, rồi nói: “Khi ta làm việc, thích cho người ta một chút lợi lộc trước. Cây son này coi như ta tặng tỷ. Lúc đi ngủ thì bôi lên môi, có thể đề phòng được con oán quỷ đang ở trên giường tỷ. Dương hỏa trên vai phải tỷ đã tắt, nếu dương hỏa bên vai trái cũng tắt nốt, e rằng tỷ sẽ gặp bất trắc.”
Ông Hồng nhíu chặt mày, liếc nhìn cô một cái.
Trong tháng này, chị đã nhiều lần mơ thấy một người đàn ông xa lạ trên giường mình, mấy ngày nay tinh thần giảm sút rõ rệt. Trời đang nắng nóng, chỉ cần ngồi xuống chỗ thoáng mát là không hiểu sao lại thấy rét run.
Người đại diện của Ông Hồng chỉ vào mũi Đường Phi mắng: “Cô có bệnh thì đi chữa đi, nói năng bậy bạ gì vậy? Không tự nhìn lại mình xem mình là cái thá gì, ai cho cô cái sự tự tin đó hả?”
“Nếu cần thì cứ liên hệ với ta, ta thu phí rẻ lắm.” Đường Phi nói dứt lời, ánh mắt di chuyển đến trên mặt người đại diện. Lúc cô cười, lộ ra má lúm đồng tiền nhỏ ngọt ngào, vỗ vai người đại diện một cái, giọng nói dịu dàng: “Dì, tức giận như thế cẩn thận vận may chạy mất đấy.”
Người đại diện bị vỗ vai không hiểu sao rùng mình một cái. Không biết có phải hoa mắt hay không, dường như chị ta vừa thấy Đường Phi dán một lá bùa vàng lên vai mình, nhưng nhìn kỹ lại thì không thấy gì cả.
Bên trong xe, Ông Hồng lấy cây son từ trong túi áo ra. Cảm giác ở đầu ngón tay có hơi khác lạ, đưa đến gần mắt mới nhìn thấy điều đặc biệt.
Dường như vỏ ngoài được dùng thứ gì đó như cây châm khắc một loạt hoa văn chằng chịt, trông giống bùa chú thu nhỏ.
Người đại diện vẫn đang lải nhải bên tai chị: “A Hồng, không biết cô Đường Phi kia giở trò gì, nhất định cây son này có vấn đề, mau vứt nó đi.”
Ông Hồng vốn sẽ không nhận quà bậy bạ, nhất là những mỹ phẩm dưỡng da tiếp xúc trực tiếp với da.
Người đại diện cảm thấy cả người mệt mỏi, chẳng còn sức để nói. Chị ta cầm túi xách lên, tay vừa chạm vào khóa kéo thì ‘rắc’ một tiếng, nó gãy làm đôi. Chị ta lẩm bẩm mắng một tiếng, lại móc điện thoại ra. Nhưng tay chị ta vừa chạm vào điện thoại, không hiểu sao tự dưng màn hình lại bị vỡ.
Người đại diện mắng một câu: “Chậc, chuyện gì thế này?”
Ông Hồng liếc nhìn người đại diện, ngay lập tức nhớ tới thái độ vô lễ và lời Đường Phi nói với người đại diện, theo bản năng cất cây son vào trong túi.
***
Ngay tại nơi Ông Hồng vừa đứng, đột nhiên xuất hiện một con mèo nhỏ màu đen mềm mại, kích cỡ của nó chỉ bằng hai nắm tay. Trong bóng đêm, đôi mắt nó phát ra ánh sáng lập lòe. Nó nhảy lên vai Đường Phi, chiếc lục lạc lớn trên cổ phát ra tiếng ‘leng keng’.
Nó ngồi trên vai Đường Phi, giơ móng trước lên, vỗ miệng ngáp một cái.
Mèo nhỏ trở mình trên đệm thịt màu hồng đáng yêu. Đường Phi duỗi một ngón tay ra chọc chọc vào miếng đệm thịt nhỏ của nó, hỏi: “Thế nào rồi? Có bắt kịp được hơi thở đó không?”
“Ừm, thông qua sự đánh hơi của lỗ mũi ông đây, con quỷ nam kia đã mất trí, muốn mạng của Ông Hồng.”
Âm thanh phát ra từ con mèo đen giống giọng một người đàn ông đứng tuổi, hơi có âm điệu vùng Đông Bắc, hoàn toàn không phù hợp với thân hình mềm mại nhỏ nhắn của nó.
Đường Phi gật đầu “Ừ” một tiếng, nâng cổ tay nhìn đồng hồ, đã chín giờ rồi.
Cô lại lấy kính Bát Quái ra soi mặt một lát, đôi mắt nhỏ lập tức trở nên tủi thân: “Con quỷ hôm trước cũng đâu lợi hại mấy, tại sao hôm nay lại nổi nhiều mụn như vậy chứ?”
Hai hàng râu của mèo đen nhướng lên, giơ móng nâng trán: “Ta cần phải nhắc nhở cô, đó là ác quỷ ba trăm tuổi đấy.”
***
Sâu trong con ngõ nhỏ tiên cảnh, có đặt một hộp đèn, trên đó viết dòng chữ “Khách sạn Hà Tiên Tiên”.
Biển số nhà mờ ảo không rõ số, rèm cửa là những tấm bài phù khắc đầy bùa chú. Đường Phi dẫn mèo đen vén rèm đi vào, những tấm trúc đụng vào nhau phát ra âm thanh ‘đung đinh’ giòn giã.
Bà chủ đang tính sổ sách ở quầy lễ tân. Thấy cô đi vào, bà trực tiếp dẫn cô lên phòng riêng ở tầng hai.
Bên trong trang trí giống như một thẩm mỹ viện, nhìn sơ qua không khác gì thẩm mỹ viện cả. Máy móc làm đẹp cũng rất tân tiến, đầy đủ các loại thiết bị.
Nhìn kỹ lại, bạn sẽ phát hiện, dù là dụng cụ hay chai lọ dưỡng da, đều có nhãn hiệu phù văn.
Đương nhiên, nếu là người ngoài nghề sẽ không hiểu, cho rằng đó là chữ của một nước nào đó.
Đường Phi được y tá dìu nằm lên giường. Bà chủ đích thân xử lý mụn trên mặt cho cô. Khi lấy khẩu trang ra, bà chủ không khỏi giật mình: “Ối dồi ôi, Tiểu Đường, lần này nổi nhiều mụn như vậy, chắc hẳn gần đây nhận được đơn hàng lớn nhỉ?”
Nói đến đây, Đường Phi cảm thấy đau khổ trong lòng.
Không những chẳng kiếm được một đồng nào, còn rước lấy một mặt đầy mụn.
Đường Phi là Thiên sư thế hệ 9x duy nhất trong giới. Cơ địa của cô là cơ địa dễ nổi mụn, mỗi lần đi bắt quỷ sau chín giờ là mụn sẽ nổi đầy mặt.
Thời đại ngày nay khoa học kỹ thuật phát triển, rất nhiều người không còn mê tín dị đoan. Sự cạnh tranh trong giới cũng lớn. Cộng thêm kinh tế sa sút, Thiên sư bây giờ đều phải kiếm thêm một nghề tay trái khác.
Kiểu Thiên sư thế hệ 9x như cô đây áp lực càng lớn hơn. Tuổi càng trẻ thì càng mau hói đầu, nguy cơ rụng tóc khiến cô đau lòng nhức óc. Ra ngoài quay phim, có thể không cần mặt nhưng tóc không thể không có.
Việc làm ăn của cô không bằng những người lớn tuổi, bọn họ dựa vào việc bắt quỷ mà kiếm được không ít tiền.
Thứ nhất, người khác ngại cô còn quá trẻ, cảm thấy năng lực không đủ, không muốn mời cô về bắt quỷ. Thứ hai, cô cao một mét sáu, chiều cao khiêm tốn, nhìn thế nào cũng giống một đứa nhóc, tướng mạo ngoại hình đều không có sức thuyết phục.
Việc làm ăn đều bị những ông già kia cướp đi, Thiên sư xinh đẹp thế hệ 9x như cô luôn bị bỏ xa một trời một vực.
Sư môn chỉ còn lại một mình cô. Nếu cô cũng từ bỏ thì Tổ sư gia trên trời có linh thiêng sẽ giáng lời nguyền cho cô, khiến cô mang mặt mụn sống đến già.
Thảm nhất trong giới Thiên sư, thảm không ai bằng.
Bởi vì bắt quỷ nên mặt cô mới nổi mụn, những phương pháp làm đẹp bình thường hoàn toàn không có hiệu quả. Đường Phi là khách quen của “Khách sạn Hà Tiên Tiên”, trị mụn nơi này rất tốn tiền. Lấy mụn, làm sạch mụn phải hơn hai triệu, cái giá trên trời.
Đắt thì đắt, nhưng có thể đảm bảo chữa khỏi sau một đêm.
Vì muốn kiếm nhiều tiền để trị mụn, cô chỉ có thể gia nhập showbiz.
Cho đến lúc này cô cũng chỉ quay một bộ phim, may mà nhờ bộ phim này mà nổi tiếng sau một đêm. Nhưng trớ trêu thay, lúc quay bộ phim mạng “Tiêu Dao Vương phi” này, nơi đoàn làm phim dựng lều liên tục gặp chuyện ma quỷ, dẫn đến việc sau chín giờ Đường Phi không ngừng nổi mụn, không thể quay phim được.
Ông chủ hiện tại của cô từng là khách hàng của cô, đạo diễn mời cô quay phim cũng từng là khách hàng của cô.
Gần đây Đường Phi đang cố gắng gom góp tiền, cô quyết định tậu nguyên một bộ trị mụn, hoàn toàn chữa khỏi căn bệnh “bắt quỷ nổi mụn” này.
Đường Phi chỉ hy vọng sẽ có một ngày có thể thành công chữa hết mụn! Người không nổi mụn sẽ hoàn toàn không hiểu được sự tự ti và đau khổ của người nổi mụn.
Cô nằm trên giường, vừa chơi điện thoại, vừa hưởng thụ bà chủ trị mụn.
Vì chương trình tối nay, biểu hiện khéo léo của Đường Phi trong tiết mục đã giúp cô lấy lại không ít thiện cảm trong giới.
Nhưng lúc này, có một tài khoản phụ chuyên quảng cáo[4] tiết lộ, gần đây Đường Phi nhận một bộ phim điện ảnh “Cô gái bắt quỷ”. Đây là một dự án lớn, bối cảnh là Hồng Kông thập niên 90. Nữ chính được miêu tả là người mẫu Hồng Kông, che giấu thân phận là truyền nhân duy nhất của Mao Sơn, với làn da trắng, gương mặt xinh đẹp, đôi chân dài, là một cô gái sành điệu trong giới thượng lưu Hồng Kông.
[4] Acc clone đa cấp: tài khoản quảng cáo (sử dụng tài khoản trên Weibo, WeChat, QQ để quảng cáo, bán hàng).
Nhân vật này được xây dựng là nữ thần bạch nguyệt quang trong lòng nhiều độc giả.
Tin nhảm này không biết truyền ra từ đâu, nói y như thật, vừa nhìn là biết đây là tin tức bôi nhọ. Cộng thêm, hồi đó “Tiêu Dao Vương phi” vừa mới khai máy, từng có người trong đoàn làm phim nói về chuyện ma quỷ quấy phá. Sau khi tin tức Đường Phi không quay phim vào buổi tối bị phát tán, cô không ngừng bị bôi nhọ, còn được gắn mác: siêu sợ, siêu nhát.
Fan nguyên tác không thể ngồi yên, chạy tới Weibo của Đường Phi công kích:
“Đồ rác rưởi, người như cô mà cũng có thể diễn cô gái bắt quỷ? Cao 1m6, cô có thể diễn chân dài sao? Sau chín giờ không quay đêm, nói dễ nghe là cô gan bé, sợ tối; nói khó nghe một chút là cô lười, không có đạo đức nghề nghiệp!”
“+1, cô gái bắt quỷ của tôi da trắng mặt đẹp, chân dài tới nách. Cô á hả? Có lẽ chỉ có thể diễn một cái bắp chân thôi. :)”
“Aaaaaa đừng mà, xin đừng phá hủy cô gái của tôi! Nhiều dự án lớn như thế, tại sao lại muốn hủy cô gái của tôi chứ! Một diễn viên nhát gan, không quay ban đêm thì làm sao có thể diễn tả được khí phách bắt quỷ của cô gái ấy chứ! Không cho phép bôi nhọ cô gái của tôi!”
“Một ngôi sao thiếu chiều cao mà cũng có thể diễn cô gái của tôi? Đoàn làm phim điên rồi hay tác giả nguyên tác điên rồi? Mà cũng đúng, có thể tham gia chương trình cùng Ông Hồng, không cần nói cũng biết ô dù cứng cỡ nào. :)”
“Ôm Phi của tôi đi, đợi thông báo! Fan nguyên tác mau cút về ôm nguyên tác của mấy người đi, thành thật đợi thông báo, đừng tới đây quấy phá nữa!”
“Đúng đấy, vẫn chưa có thông báo, fan nguyên tác làm ầm ĩ lên làm gì thế hả?”
…
Chiều ngày hôm sau, Đường Phi vừa chụp xong một quảng cáo nhỏ, đang trên đường về nhà.
Trợ lý Giản Tú nhận một cuộc điện thoại. Sau khi nghe xong mục đích của đối phương, cô quay đầu lại nhìn Đường Phi nói: “Chị Phi, vừa rồi trợ lý của Ảnh hậu Ông gọi tới, nói Ảnh hậu Ông bị tai nạn, hiện đang ở bệnh viện, bảo chị qua đó một chuyến.”
Đường Phi lập tức bảo tài xế lái xe đến bệnh viện.
Lúc họ đến nơi đã là tám giờ tối.
Sau khi xuống xe, Đường Phi liếc nhìn khí đen dày đặc quanh quẩn tầng mười bảy của tòa lầu. Sau khi vươn vai giãn gân cốt, cô dặn dò trợ lý: “Tú Tú, em ra phía sau cốp xe lấy váy ngắn và giày cao gót ra đây, lấy đôi mười phân ấy. Còn có cái hộp đàn nhị của chị nữa.”
Khóe môi Giản Tú giật giật, nhưng nghĩ lại thì cô ấy đã bình tĩnh hơn.
Dù sao thì nghệ sĩ nhà cô ấy, có đến nghĩa địa hay nhà xác vào buổi tối, cũng đều phải thay váy ngắn và giày cao gót tinh xảo như vậy.
Người không biết thì cho rằng cô muốn đến nghĩa địa nhảy disco, đến nhà xác kéo đàn nhị ấy chứ đùa.