Tôi Là Ảnh Hậu, Cũng Là Thiên Sư
Chương 6
Tôi Là Ảnh Hậu, Cũng Là Thiên Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên mạng xã hội, Đường Phi liên tục trở thành chủ đề bàn tán. Mặc dù hiện tại cô đã bị cả mạng xã hội chỉ trích, nhưng cũng nhờ vậy mà cô trở thành ngôi sao hot nhất năm.
Đường Phi đã chi sáu triệu để trị mụn, mua biệt thự ngoại ô, đổi siêu xe màu đỏ. Giờ đây, số dư trong tài khoản ngân hàng của cô chỉ còn lại năm trăm ngàn. Tiêu tiền thì vui, nhưng kiếm tiền thì cực khổ vô cùng.
Cũng may, cát-xê tham gia chương trình “Thôn đảo cô đơn” không hề thấp. Chương trình yêu cầu ghi hình sáu cốt truyện và sáu bối cảnh khác biệt. Đạo diễn Lưu Vân Phi quả thực là một người tài tình, không rõ anh đã dùng thủ thuật gì mà tạo ra hiệu ứng ma quái chân thực đến mức y như thật trong phim trường.
Hiệu ứng đặc biệt, hiệu ứng âm thanh và phản ứng chân thực của khách mời trong suốt quá trình livestream khiến khán giả vừa sợ hãi la hét, vừa không thể rời mắt khỏi màn hình vì cảm giác k*ch th*ch này.
Mùa này có sáu diễn viên, ngoại trừ Ảnh hậu Ông Hồng, còn có nữ vận động viên Trương Viên Viên sinh năm 1995, cựu vô địch quyền anh Tiêu Phong, ca sĩ Trần Nghị, cùng với Thái Húc, “em trai quốc dân” mới mười tám tuổi.
Ông Hồng là người có thâm niên nhất, Thái Húc thì có độ nổi tiếng cao nhất, Trần Nghị nổi tiếng từ nhỏ và rất ổn định, còn hai vận động viên Trương Viên Viên và Tiêu Phong được tổ sản xuất bố trí đảm nhận vai trò gây cười và tinh thần can đảm.
Về phần Đường Phi, cô được đưa vào giữa chừng và đã bị tổ sản xuất cùng khán giả gắn mác “sợ đến tè ra quần”. Vì khán giả muốn thấy Đường Phi sợ hãi đến mức đó, nên tất nhiên đạo diễn phải chiều lòng khán giả và yêu cầu biên kịch thay đổi kịch bản, dành cho Đường Phi một cốt truyện đáng sợ nhất ngay trong đêm.
Địa điểm ghi hình của “Thôn đảo cô đơn” nằm trên một hòn đảo biệt lập ở Bắc Hải, được ê-kíp chương trình thuê từ một năm trước để cải tạo. Sau một năm chuẩn bị, nơi đây đã trở thành một trong những phim trường lớn nhất Trung Quốc.
Đường Phi được nhân viên trong đoàn đưa thuyền ra đảo để hội ngộ cùng Ông Hồng và các khách mời khác. Khi cô đặt chân đến, những khách mời khác cũng đã có mặt.
Người đầu tiên chào Đường Phi là vận động viên Trương Viên Viên hai mươi ba tuổi, dáng vẻ cô bé cao ráo, tính cách đáng yêu. Cô bé trở nên nổi tiếng trên mạng vì đã giành huy chương vàng bơi lội cho Trung Quốc tại Olympic Tokyo cách đây vài năm.
Trương Viên Viên chủ động chào hỏi: “Chào chị Đường Phi, em là Trương Viên Viên, em rất thích bộ phim “Tiêu Dao Vương Phi” của chị!” Sau đó, cô bé tạo hình trái tim, bắt tay Đường Phi, rồi khoe bắp tay săn chắc và nói: “Chị yên tâm, em sẽ dùng thân thể cường tráng này để bảo vệ chị và Ảnh hậu Ông!”
Đường Phi và Ông Hồng nhìn nhau cười, rồi nói lời cảm ơn. Ông Hồng cũng rất quý mến cô gái này, vẫy tay gọi cô bé đến bên cạnh và nói: “Em lại đây, ba chị em chúng ta cùng đi.”
Trần Nghị mở lời hỏi: “Nếu các chị em lập thành một nhóm ba người, vậy ba người đàn ông còn lại cũng phải lập thành một nhóm. Ba cô gái các chị không sợ sao? Hay là chúng tôi nhường đại hiệp Tiêu Phong quán quân quyền anh cho các chị em nhé?”
Mặc dù là “em trai quốc dân” nhỏ tuổi nhất, nhưng Thái Húc lại nổi tiếng trong giới là người thông minh và hiểu chuyện. Cậu ấy nói: “Anh Trần Nghị nói rất đúng, mặc dù chị Trương Viên Viên lợi hại, nhưng vẫn là con gái. Để anh Tiêu Phong và hai chị gái cùng một nhóm nhé, nếu thế chúng ta có thể an tâm hơn khi đi làm nhiệm vụ.”
Khi bọn họ đến đảo thì livestream cũng bắt đầu, camera dừng lại trước khuôn mặt của Thái Húc. Dòng bình luận liên tục lướt qua màn hình:
“Aaa con trai mẹ ngoan quá!! Con trai mẹ thật hiểu chuyện! Fan mẹ lộ ra nụ cười mãn nguyện.”
“Con trai Húc mới mười tám tuổi thôi, cứ ở lại bên cạnh đại hiệp Tiêu Phong đi, đừng để mình bị sợ!”
“Tại sao con trai tôi không cùng nhóm với Ông Hồng và Tiêu Phong? Tại sao lại để Ông Hồng, Đường Phi, Tiêu Phong cùng một nhóm? Đường Phi yếu đuối đến vậy sao? Cứ muốn độc chiếm Tiêu Phong à? Cô ta dựa vào đâu chứ?”
“+1, cô ta dựa vào đâu? Là dựa vào đại gia chống lưng của mình sao? Cô ta già rồi, lại không phải là ngôi sao lớn, vậy mà còn dám để mọi người chăm sóc mình, haha.”
…
Đường Phi biết đây là đang livestream, cô cũng biết Thái Húc nổi tiếng đến mức nào, và khán giả bảo vệ cậu ấy ra sao, hơn nữa cậu ấy còn là người nhỏ tuổi nhất. Nếu để cậu ấy chịu thiệt thòi, chắc chắn fan hâm mộ của cậu ấy sẽ không chấp nhận.
Cô vốn là người mới gia nhập đoàn không được ai coi trọng. Nếu lúc này cô mặt dày đòi chiếm lấy “lá bùa hộ mệnh” Tiêu Phong mà mọi người đều mong muốn, chắc chắn sẽ khiến khán giả càng thêm chán ghét.
Không ai trong chương trình này coi trọng cô, nhưng cô phải dựa vào chương trình này để thu hút thêm người hâm mộ.
Sẽ không thực tế nếu muốn hoàn toàn lấy lại danh tiếng thông qua các chương trình truyền hình thực tế, nhưng đây là một lựa chọn tốt để cô giành lại thiện cảm từ khán giả.
Khi mọi người đang tranh cãi, Đường Phi nói: “Thế này nhé, tuổi Thái Húc nhỏ nhất nên cần phải được bảo vệ. Chị Ông Hồng là tiền bối và cũng là người chị lớn của chúng ta, cần được chăm sóc nhất. Hay là, để Thái Húc, chị Ông Hồng và Tiêu Phong một nhóm, tôi và Viên Viên, Trần Nghị một nhóm.”
Thế nhưng, trước khi đề xuất của cô được chấp thuận, đạo diễn bên ngoài máy quay đã nói: “Mùa này có quy tắc mới, sáu người phải chia thành ba nhóm: nhóm ba người, nhóm hai người và nhóm một người. Tập này có ba cốt truyện, sau đó sẽ gộp lại thành một. Nếu mọi người chỉ chia thành hai nhóm, e rằng sẽ ảnh hưởng đến tiến độ quay phim.”
Mọi người: “…”
Mặc dù Trương Viên Viên là vận động viên, nhìn thì có vẻ khỏe mạnh nhưng dù sao cũng chỉ là cô gái mới hai mươi ba tuổi chưa từng trải sự đời. Cô bé có thể đảm nhận vai trò bảo vệ, nhưng để cô bé đi một mình thì có chút quá đáng.
Trần Nghị thấy tất cả mọi người nhìn mình chằm chằm thì vội nói: “Mọi người có biết vì sao đạo diễn lại bảo tôi tham gia chương trình này không?”
Mọi người đều tỏ vẻ bối rối.
Trần Nghị xanh cả mặt: “Bởi vì tôi sợ ma. Mặc dù đã được rèn luyện tố chất tâm lý một thời gian ngắn, nhưng bản tính của tôi vẫn không thể thay đổi, cho nên… xin đừng bỏ rơi tôi.”
Một người đàn ông cao to như thế đã nói như vậy, Đường Phi, vốn là người mới gia nhập, làm sao còn có thể để anh ta đi một mình? Cô ho nhẹ một tiếng, nói: “Vậy tôi đi một mình.”
Vẻ mặt Thái Húc khiếp sợ nhìn cô: “Chị ơi, chị nghiêm túc đấy à? Chị có biết quy tắc của chương trình này không? Nếu chị c.h.ế.t ở tập đầu tiên, sau này sẽ không có cơ hội tham gia ghi hình nữa.”
Nghệ sĩ bị chỉ trích là điều không thể tránh khỏi. Thái Húc biết Đường Phi không phải là người xấu, nhưng công ty cũ của cô không đủ tốt. Hơn nữa, Thái Húc cũng là diễn viên của Mạn Thành, thế nên đương nhiên cậu ấy phải chăm sóc chị em cùng công ty rồi.
Đến mức này, chắc chắn Đường Phi cảm thấy đạo diễn đang nhắm vào mình, cô cũng đoán được là do Tần Lê làm.
Trước chương trình livestream, cô vẫn phải giữ vững phong thái của mình, nếu không thì làm sao có thể tiếp tục làm người bắt quỷ được?
Đường Phi nói: “Ừm, tôi có thể đi một mình. Nhưng mà đạo diễn này, một mình tôi một nhóm nên có thể mang theo một ít đạo cụ được đúng không?”
Đạo diễn ở ngoài máy quay hỏi: “Cô muốn đạo cụ gì?”
“Điện thoại di động của tôi, tôi muốn mang nó theo.” Đường Phi nói thêm: “Một thanh kiếm gỗ đào, một hộp chu sa và một ít giấy bùa.”
Mặc dù Đường Phi có kiếm Tru Tà, nhưng dù sao lưỡi của nó sắc bén cũng không an toàn lắm, cô lo mình sẽ làm nhân viên trong tổ quay phim bị thương. Nhưng hòn đảo này tràn ngập âm khí, nhất định là có quỷ, cộng thêm chủ đề của chương trình, thu hút mấy thứ đó cũng rất bình thường.
Bởi vậy, kiếm gỗ đào, chu sa, giấy bùa chắc chắn phải có.
Đạo diễn nói: “Điện thoại thì không thành vấn đề, chu sa, kiếm gỗ đào, giấy bùa cũng được luôn.”
Đạo diễn ngoài camera cười khẩy.
Trên đảo không có sóng, cho dù cô có điện thoại di động cũng không thể sử dụng được. Mấy thứ như kiếm gỗ đào, chu sa là đoàn làm phim cung cấp không giới hạn để tiếp thêm dũng khí cho khách mời.
Nhưng điều mà đạo diễn không ngờ đến là Đường Phi lại chọn giấy bùa trắng, mà không phải là giấy bùa có vẽ họa tiết gì đó. Mặc dù anh ta không biết Đường Phi muốn làm gì, nhưng vẫn yêu cầu tổ đạo cụ đưa cho cô những thứ này.
Khán giả xem livestream:
“… 666666, đạo diễn là người sói, rõ ràng là nhắm vào người mới gia nhập nào đó.”
“Đạo diễn ơi, tôi yêu anh! Hãy hành Đường Phi thật dữ dội vào!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đạo diễn trâu bò, online hành hạ đứa cặn bã này, ha ha ha ha ha.”
“Cười chết mất, rõ ràng là Đường Phi bị bỏ lại một mình, con trai Húc của tôi tốt bụng quá đi! Con trai Húc đối xử với ai cũng tốt bụng thật đấy, nhưng đừng hiền lành quá, cẩn thận bị người ta lợi dụng đó.”
“Đường Phi thật sự muốn hóa thân thành chị gái bắt quỷ sao? Ha ha ha, buồn cười quá, bắt chước người khác trông thật lố bịch.”
“Không ai để ý Đường Phi mặc váy ngắn, đi giày cao gót sao? Cô ta không sợ chân vướng vào cành cây trên đảo à. Tôi chấm cô ta điểm tối đa cho bộ trang phục này!”
“…”
Vì không được phép mang mèo vào trong chương trình nên Đường Phi chỉ có thể mang theo điện thoại di động. Nếu chương trình không đủ đáng sợ, vào thời điểm quan trọng, cô có thể để quỷ đói, quỷ nước, quỷ rượu và nhóc quỷ mập ra ngoài để làm cho không khí thêm phần “sống động”.
Địa điểm ghi hình của “Thôn đảo cô đơn” là một hòn đảo biệt lập ở Bắc Hải, được ê-kíp chương trình thuê từ một năm trước để cải tạo, dự kiến sau khi phát sóng sẽ được phát triển thành điểm du lịch thu hút khách tham quan.
Mỗi một khách mời sẽ có một cameraman đi theo, nhưng bởi vì cameraman không thể nói chuyện nên cảm giác tồn tại rất thấp.
Tấm bia đá ở lối vào thôn đã đổ nát, trên bia đá có ghi “Thôn Hoàng Tuyền”. Bên cạnh bia đá có một chiếc loa phóng thanh hiện đại.
Đường Phi tách ra khỏi các khách mời khác ở cửa thôn. Ông Hồng không quá lo lắng cho cô, nhưng vẫn có chút không nỡ rời xa. Nhưng dù sao chị cũng là người đã gặp qua quỷ thật, cũng đã trải qua một thời gian rèn luyện tố chất tâm lý. Trong số các khách mời, ngoài Đường Phi ra, chị ấy là người can đảm nhất.
Khi mọi người đang muốn chia nhau ra thì Đường Phi gọi bọn họ lại, nói: “Đợi một chút.”
Đường Phi lấy ra năm tờ giấy bùa trắng từ trong túi vải đeo chéo, nhúng vào chu sa rồi vẽ năm lá bùa, đưa cho bọn họ rồi nói: “Mặc dù nơi này là căn cứ ghi hình cho gameshow thực tế kinh dị do tổ chương trình tạo ra, nhưng âm khí nơi đây rất nặng. Mấy lá bùa này được tôi thêm hai loại bùa chú. Nếu thật sự gặp phải tình huống gì thì hãy lấy ra.”
Thái Húc, vốn là người vô thần, cho rằng đây chỉ là một phần của hiệu ứng chương trình, nên nhận lấy lá bùa, cười toe toét khoe hai chiếc răng nanh nhỏ và nói: “Cảm ơn chị ạ.”
Ông Hồng cũng nói lời cảm ơn. Những người khác cũng nghĩ như Thái Húc, cho rằng đây là hiệu ứng của chương trình, cho nên cũng nhận và nói lời cảm ơn.
Trương Viên Viên, với vẻ ngoài ngọt ngào, cầm lấy lá bùa và nói: “Chị thật lợi hại, mới tạm thời tham gia đoàn mà đã có thể vẽ ra lá bùa đẹp như vậy trong thời gian ngắn! Trông nó y hệt những lá bùa em thấy trên Taobao vậy.”
Đường Phi ho một tiếng, vung thanh kiếm gỗ đào trong tay tạo thành một đóa hoa kiếm tuyệt đẹp, rồi ấn vào sau lưng và nói với mọi người: “Mọi người phải chú ý an toàn.”
Tiêu Phong – người đảm nhận vị trí can đảm nhất trong đội nói: “Em mới là người nên cẩn thận mới phải, em chỉ có một mình. Nếu không chống đỡ nổi thì bỏ cuộc đi, đừng cố ép buộc bản thân!”
Trần Nghị sợ quỷ cảm thấy rất ái ngại bèn nói: “Tiểu Đường, nếu thật sự không chịu đựng được thì hãy vào nhóm của chúng tôi, cùng lắm thì chúng ta cùng nhau đi thương lượng với đạo diễn.”
Đạo diễn thông qua màn hình, nhìn thấy Đường Phi thuần thục vẽ bùa, dùng kiếm gỗ đào tạo ra một đóa hoa kiếm tuyệt đẹp trên không trung, trông giống như thật vậy.
Anh ta sờ mũi nói: “Có phải trước khi Đường Phi vào đoàn từng lén học không? Tôi thực sự đã đánh giá thấp cô ấy, trông có vẻ rất chuyên nghiệp đấy chứ.”
Người phụ trách đạo cụ thì thầm với đạo diễn: “Vẽ bùa không khó, luyện tập cả trăm lần là thành thạo. Cô ta đã dám tham gia chương trình, tất nhiên sẽ học được cách diễn sao cho thật ngầu.”
Một trong những biên kịch cũng đi đến nói: “Cốt truyện dành cho Đường Phi thực sự hơi kinh khủng, chuẩn bị sẵn một bác sĩ đi, tôi sợ cô ấy sẽ bị dọa đến mức đau tim mất. Hơn nữa mùa này chúng tôi đã mời đội ngũ sản xuất hiệu ứng đặc biệt và tạo dựng không khí từ Hollywood về.”
Là tổng phụ trách chương trình, đạo diễn đương nhiên không thích người mới gia nhập như Đường Phi, anh ta hy vọng có thể loại bỏ cô càng sớm càng tốt.
…
Sau khi Đường Phi vào thôn thì gặp một du khách trẻ tuổi mang ba lô. Du khách nhìn thấy cách ăn mặc của cô không giống thôn dân ở đây thì lập tức tiến lại hỏi cô: “Chị gái ơi, chị cũng đến đây du lịch sao?”
Đường Phi nhìn cậu ta, ừm một tiếng rồi hỏi: “Cậu cũng vậy à?”
Vẻ mặt du khách vô cùng sốt ruột gật đầu: “Đúng vậy, tôi và bạn bè đến đây du lịch, sau đó chúng tôi đã lạc nhau. Thôn dân nơi này rất ít, nhưng đằng trước có một khách sạn tư nhân, đó cũng là nơi tôi muốn ở lại đêm nay. Chúng ta cùng đi đến đó nhé.”
Đường Phi quan sát cậu ta một lượt: “Làm sao tôi biết cậu không phải kẻ lừa đảo hay buôn người?”
Chàng trai sửng sốt trước lời nói của cô, không biết phải trả lời thế nào. Nhưng chàng trai phản ứng rất nhanh, chỉ gãi gãi đầu và nói: “Tôi đến đây để du lịch. Tôi là sinh viên trường Đại học A,” nói xong cậu ta lấy thẻ sinh viên ra cho cô xem: “Nhìn này, là thật đó.”
Đường Phi: “Được rồi, vậy chúng ta cùng đến khách sạn thôi. Trời tối rồi, bên ngoài không an toàn đâu.”
Chàng trai cười nói: “Chị gái, sao chị lại mang theo kiếm gỗ thế? Trông độc đáo ghê.”
Đường Phi: “À, tôi mua nó khi đi ngang qua cửa hàng lưu niệm ở khu thắng cảnh. Tôi định mang về làm quà cho cháu trai.”
Chàng trai: “Chị tốt bụng ghê. Khách sạn ở ngay phía trước, chúng ta đến rồi! Không biết các bạn của tôi đã đến chưa, tôi thật sự lo cho họ quá.”
Sau khi vào khách sạn, chàng trai và Đường Phi đến hỏi bà chủ khách sạn về tung tích của những người bạn kia.
Kết quả cũng không nhìn thấy những người bạn đó.
Đường Phi ngồi xuống quầy bar, gọi một ly đồ uống rồi hỏi chàng trai: “Sao cậu lại lạc với bạn bè thế?”
Chàng trai kích động nói: “Tôi và các bạn học đã đi đến nhiều nơi để thám hiểm, bao gồm cả rừng rậm nguyên thủy, trường học ma ám ở Nhật Bản và Anh… Chúng tôi ngồi thuyền từ Nhật Bản trở về đây, sau đó thuyền đi ngang qua hòn đảo này thì gặp sự cố, chúng tôi và những du khách khác buộc phải cập bến ở đây, nhưng khi tôi đi vệ sinh thì bị lạc mất bạn bè.”
Đường Phi phát hiện mặc dù thôn trên đảo này vắng vẻ, nhưng lại có tivi, máy tính và báo chí.
Cô tiện tay cầm một tờ báo lên xem, hóa ra là vài vụ án mạng, còn rất khủng bố nữa.
Một quân nhân xuất ngũ nào đó bị chặt đầu ở Nhật Bản, một lớp học trẻ em ở trường học tại Anh bị giết…
Đường Phi đang ngạc nhiên vì sự chân thực của tờ báo này thì nghe thấy chàng trai nói: “Chị gái chị không biết đâu, cuộc thám hiểm lần này của chúng tôi thú vị lắm, chúng tôi còn suýt mất mạng nữa đó. Chúng tôi đi thám hiểm một trại lính bỏ hoang ở Nhật và bị rất nhiều hồn ma lính Nhật đuổi giết, cũng may tôi và các bạn học khá gan dạ, trực tiếp băm đầu chúng nó ra, lúc này mới thoát chết được. Còn có trường học ma ám ở Anh, cũng cực kỳ dọa người! Một đám quỷ nhỏ hung dữ lao về phía chúng tôi, muốn ăn thịt chúng tôi! May mắn thay, tôi và các bạn học đủ mạnh mẽ nên đã giết hết đám quỷ nhỏ trong lớp học đó!”
Đường Phi nghiêng đầu nhìn chàng trai, thấy khuôn mặt cậu ta tràn đầy vẻ kích động, dường như thật sự đã trải qua những cuộc thám hiểm đầy k*ch th*ch đó.
Đường Phi vô thức cất tờ báo đi, rồi hỏi: “Mấy cậu giết quỷ có sảng khoái không?”
Hiển nhiên chàng trai bị vấn đề này của cô làm cho nghẹn lại, vỗ ngực nói: “Sao có thể sảng khoái được chứ? Tôi sắp bị hù chết rồi đó. Chị không biết đâu, lúc tôi chặt đầu lính Nhật và mấy đứa bé kia, tôi có thể cảm nhận rõ lưỡi dao sắc nhọn găm vào xương, giờ nhớ lại vẫn còn sợ hãi.”
Bà chủ kiểm tra các phòng xong rồi nói với họ: “Này hai vị, chỉ còn lại một phòng tiêu chuẩn thôi, có hai giường một mét năm. Hai người ở được không?”
“Khi ra ngoài, tôi và các bạn đều ở cùng nhau, không phân biệt nam nữ.” Mặt chàng trai đỏ lên, nhìn về phía Đường Phi: “Tôi không sao, không biết chị đây…”
Đường Phi lộ ra một nụ cười: “Không thành vấn đề.”
Lúc bọn họ lên lầu, bà chủ âm trầm ngẩng đầu lên nhìn họ và nói: “Buổi tối tuyệt đối đừng mở mắt, nghe thấy tiếng động cũng đừng ra ngoài, nếu không, xảy ra chuyện gì khách sạn chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm đâu.”