Thanh mai trúc mã của tôi từng không thể sống xa tôi quá ba bước — một khoảng cách quá gần, lại quá mong manh. Anh mắc chứng rối loạn lo âu, và tôi là liều thuốc duy nhất giữ anh bình yên. Tôi từng nghĩ, tình yêu thanh mai trúc mã này sẽ kéo dài mãi mãi. Cho đến khi Nghiêm Mạn Mạn xuất hiện. Cô ta tự xưng là "nữ chính của câu chuyện cứu rỗi", vừa bước vào, liền khiến thế giới của anh rung chuyển. Anh — người chưa từng đánh nhau, chưa từng trốn học, chưa từng đụng đến giọt rượu nào — vì cô ta mà thay đổi hoàn toàn. Đánh nhau, bỏ học, uống rượu… tất cả chỉ để che chở cho một người không phải tôi. Rồi cha mẹ ép tôi kết hôn — với một ông trùm xã hội đen lạnh lùng, tàn nhẫn, sống ở bến cảng tối tăm. Không cam lòng, tôi đứng trên tầng thượng, dọa sẽ nhảy xuống để buộc anh phải lựa chọn tôi. Anh chỉ cười, giọng chua chát: "Muốn nhảy thì cứ nhảy. Tôi còn nể phục cô hơn nếu cô dám làm." "Đừng diễn nữa. Tôi mệt rồi." Tim tôi vỡ vụn… nhưng ngay lúc đó, trước mắt tôi, hàng loạt dòng chữ kỳ lạ hiện lên như thể từ một thế giới khác: ["Cô gái ngốc! Hôn phu của cô là phản diện bệnh hoạn — đại lão bá đạo nhất truyện này đấy!"] ["Hắn yêu cô điên cuồng. Thấy cô đau, hắn ghen đến phát điên, muốn nhốt cô trong phòng, cấm không ai được nhìn, rồi mỗi ngày 'chơi' cô đủ tư thế…"] Tôi — một kẻ cuồng nhiệt với đủ kiểu "play" — lập tức rụt chân vào, mặt tỉnh bơ hỏi: "Tôi đổi ý rồi. Anh ấy bao giờ mới cưới tôi?"