Trong vũ trụ bao la, có một thực thể đặc biệt mang tên Vân Thăng – một Tinh Cầu Ý Thức. Từ chính bản thể của mình, cậu đã ươm mầm và nuôi dưỡng nên một chủng tộc độc đáo. Những "nhãi con" này không chỉ đáng yêu mà còn sở hữu ý chí kiên cường, sự dũng cảm và khả năng tự phục hồi phi thường.
Dưới sự dẫn dắt của Vân Thăng, họ đã cùng nhau vượt qua vô vàn thử thách: đương đầu với bão năng lượng hủy diệt, đẩy lùi quân đoàn ngoại xâm hung tợn, và quyết chiến sinh tử với Trùng Tộc gớm ghiếc. Từng bước, họ vươn mình trở thành một trong những nền văn minh hùng mạnh nhất thiên hà.
Thế nhưng, cái giá phải trả quá đắt. Sau bao phen chiến đấu và biến động thăng trầm, bản thể của Vân Thăng dần tan rã, kiệt quệ, rồi chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng kéo dài ngàn năm. Cậu ra đi không một chút lo âu, bởi niềm tin mãnh liệt rằng những đứa con tinh thần của mình sẽ vươn xa, không ngừng kế thừa và phát triển văn minh rực rỡ.
Cho đến một ngày, giữa muôn vàn vì sao, Vân Thăng bỗng mơ màng tỉnh giấc từ một góc khuất trong tinh hệ. Cậu vừa chậm rãi thưởng thức bắp rang giòn tan, vừa say sưa lắng nghe các Thợ Săn Vũ Trụ kể về những kỳ tích... và cả những tai tiếng của một "chủng tộc điên rồ" mang tên Gabel.
Khi câu chuyện chạm đến những tình tiết éo le và bi thương nhất, Vân Thăng đột ngột rơi lệ lã chã. Chẳng kịp để ai an ủi, chàng thanh niên với vẻ ngoài tinh xảo ấy đã ôm chặt bắp, nghẹn ngào thốt lên: "Tội nghiệp quá, thật sự là quá tội nghiệp mà... Bị chế giễu, bị chèn ép, bị cô lập, sao họ lại có thể đáng thương đến mức này cơ chứ?"
Trái tim của vị Tinh Cầu ấy đau thắt.
Mọi người xung quanh ngơ ngác nhìn nhau: "... Hả? Ai đáng thương cơ?"
Truyện Đề Cử






