Trong thế giới tiểu thuyết tổng tài bá đạo, nếu đã có quản gia chuyên thốt lên câu cửa miệng "Lâu lắm rồi mới thấy cậu chủ vui như thế", thì ắt hẳn cũng phải có một nhân vật không thể thiếu khác: bác sĩ gia đình.
Và tôi đây, bác sĩ Thẩm, chính là người "may mắn" được đảm nhận vai trò đó. Công việc của tôi không chỉ là chữa bệnh thể xác, mà còn là giải quyết đủ mọi loại "bệnh khó nói" của giới tổng tài. Hiện tại, tôi đang phục vụ cho bốn gia đình chủ đầy màu sắc – mỗi nhà một vẻ, mười phân vẹn mười trong sự "khó đỡ" của họ:
**Gia đình chủ thứ nhất:** Luôn khiến tôi đau đầu nhất. Tổng tài yêu thích kiểu "không lối thoát", còn thụ quân thì đẹp tựa băng sương, nhưng lại thường xuyên "mang thương tích đầy mình" sau những màn ân ái cuồng nhiệt. Đáng nói hơn, sau mỗi "trận chiến", tổng tài còn trỗi dậy máu chiếm hữu, nhất quyết không cho tôi kiểm tra vết thương cho người yêu hắn.
**Gia đình chủ thứ hai:** Đến nay vẫn là một ẩn số đối với tôi. Hôm nọ tôi vừa đặt chân đến, đã thấy hai người đàn ông đứng trong sân: một là em trai ruột của ông chủ, người còn lại là... mẹ kế nam trẻ tuổi của ông chủ. Tôi nghe loáng thoáng em trai ruột của ông chủ gào lên: "Anh hẹn hò với anh trai của em sao? Rõ ràng đã hứa sau khi ba mất sẽ cạnh tranh công bằng, vậy mà hai người lại...!" Trời đất quỷ thần ơi, rốt cuộc đây là loại gia đình gì vậy?!
**Gia đình chủ thứ ba:** Là tổng tài tộc Hoa thị, tưởng chừng là gia đình bình thường nhất của tôi. Cặp đôi ân ái, gia đình hòa thuận, tôi còn vui vẻ khám thai định kỳ cho bạn đời của tổng tài. Vâng, bạn không nghe lầm đâu: một người đàn ông mang thai! Đến tháng thứ tư, ông chủ kéo tôi sang một bên, nhỏ giọng hỏi: "Anh Thẩm này, hiện tại bọn tôi có thể 'sinh hoạt vợ chồng' được không? À, anh xem, tư thế này @#$% có ảnh hưởng đến thai nhi không?" Tôi: "..." Xin lỗi, cho phép tôi rút lại lời nhận xét "gia đình bình thường nhất" vừa rồi.
**Gia đình chủ thứ tư:** Vừa điển trai, mạnh mẽ, lại vừa mang vẻ đáng thương khó tả. Hắn mồ côi cha mẹ, chỉ có người quản gia già tận tụy bên cạnh. Ông quản gia luôn niềm nở, tặng quà và trò chuyện thân tình với tôi về đủ thứ chuyện đời. Mọi thứ đều hoàn hảo, trừ một điều: mỗi khi tôi chuẩn bị ra về, ông lại lẩm bẩm điều gì đó mà tôi không thể nghe rõ. Cho đến một ngày, sự tò mò lên đến đỉnh điểm, tôi cố tình nán lại. Và rồi, tôi nghe thấy giọng ông thì thầm: "Lâu lắm rồi mới thấy cậu chủ vui như thế..." Tôi lảo đảo, suýt nữa thì ngã ngửa!
---
Chào mừng đến với cuộc đời của bác sĩ Thẩm – một người chính trực, nội tâm phong phú, và cũng là "món dưa" ngon lành cho vị tổng tài "trà xanh" thứ tư kia!
Hãy cùng tôi khám phá thế giới đầy rẫy bất ngờ này, nơi mà:
– Hôm nay lại có dưa ăn, vui quá!
– Tôi nhảy nhót trong vườn dưa, cầm dao xiên "tra"!
– Để xem hôm nay ông chủ lại giở trò gì nữa đây!
Truyện Đề Cử






