108. Chương 108

Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế thuộc thể loại Linh Dị, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Lần này chúng tôi đi lấy vật liệu xây dựng, phát hiện người mà chúng tôi giao dịch có chút kỳ lạ. Quả nhiên người này cứ tối đến là biến thành linh hồn, ban ngày lại nhập vào thân xác người khác, lợi dụng thân xác đó để làm điều xấu, kiếm lợi. Sau khi tôi giết hắn, tôi đã có được dị năng của hắn ta, đây cũng là lý do tại sao cô cảm thấy tôi âm u như oan hồn."
"Nhưng không sao, mấy ngày nữa tác dụng phụ này sẽ hết."
Tô Đào nuốt nước miếng: "Anh nói thì dễ vậy nhưng chắc hẳn người này không dễ giết. Trạng thái oan hồn... không dễ nhìn thấy cũng không thể chạm vào, còn có thể tùy ý bỏ thân xác này mà nhập vào người khác bất cứ lúc nào."
Thời Tử Tấn im lặng một lúc: "Đúng vậy, Tiểu Giản chính là bị hắn ta nhập vào. Hắn ta điều khiển thân xác Tiểu Giản tự làm hại bản thân, ngay trước mắt tôi."
Trời ơi.
Tô Đào không dám tiếp tục nhắc đến chuyện này nữa.
Hai người cùng nhau chìm vào im lặng dưới ánh trăng, chỉ còn nghe thấy tiếng gió khẽ lay động.
Một lúc lâu sau Tô Đào mới hỏi: "Vậy nhiệm vụ tiếp theo của mọi người khi nào thì khởi hành?"
Nghĩ đến chuyện này Thời Tử Tấn liền xoa xoa trán: "Còn một tháng nữa."
Tô Đào dịch người lại gần anh, còn ghé sát đầu về phía anh:
"Muốn bàn bạc với anh một chút, xem anh có thể dẫn tôi theo không?"
Thời Tử Tấn nghiêng đầu nhìn cô:
"Cô rảnh rỗi quá sao? Đào Dương và Đông Dương cô đều đã chán rồi à? Muốn đi du lịch?"
Tô Đào đá vào ghế của anh một cái:
"Anh có thể đừng châm chọc tôi không? Tôi là loại người rảnh rỗi đến mức không có gì để làm sao? Nếu không phải có chuyện cực kỳ quan trọng, tôi sẽ không muốn bước chân ra khỏi Đào Dương nửa bước."
Nói xong còn muốn đá anh thêm một cái nữa, cảm thấy anh ta thật chẳng ra gì.
Thời Tử Tấn giữ lấy mắt cá chân của cô: "Đừng có động tay động chân, ở đây cạnh hồ đấy, cô mà đá tôi xuống nước là tôi kéo cô xuống cùng."
Tô Đào chỉ cảm thấy mắt cá chân như bị cùm sắt khóa chặt, không thể cử động chút nào.
Cô nổi máu lì, chân kia liền đá giày ra, đạp thẳng vào người anh.
Nhưng trò trẻ con này chẳng bõ bèn gì với Thời Tử Tấn, anh một tay nhấc bổng hai chân cô lên.
Tô Đào kêu lên một tiếng, ôm chặt lấy cổ anh vì sợ mình ngã.
"Không cho đi thì thôi, anh bắt nạt người ta làm gì chứ?"
"Vậy cô nói cho tôi biết, cô đi làm gì? Bên ngoài rất nguy hiểm, bây giờ không chỉ có nguy hiểm từ zombie tiến hóa, mà còn có nguy hiểm nắng nóng khô hạn, thiếu nước do mùa hè đến sớm."
Tô Đào nhìn anh một cách nghiêm túc: "Tôi không thể giải thích với anh là tôi đi làm gì, nhưng tôi nhất định phải đi, chuyện này rất quan trọng đối với tôi."
"Tôi phải suy nghĩ đã, nếu dẫn cô đi, cô chính là người của tôi, tôi phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về sự an toàn của cô."
Tâm Thiên Kiêu vừa bước ra thì đúng lúc nghe được nửa câu "cô chính là người của tôi".
Lại nhìn thấy hai người đang ôm nhau không quá xa không quá gần, anh ta giật mình.
Anh ta lập tức giả vờ như không nghe thấy, quay người lại, ôm cổ Đảng Hưng Ngôn không cho anh ta nhìn ra phía sau, còn nói:
"Lão Đảng à, cậu còn lớn tuổi hơn đội trưởng nhà chúng ta, cũng nên cân nhắc chuyện cá nhân rồi đấy..."
Đảng Hưng Ngôn: "..."
Tô Đào siết chặt cổ anh không buông ra: "Anh nhất định phải dẫn tôi theo, anh mà dẫn tôi theo chắc chắn sẽ có rất nhiều lợi ích. Đào Dương có gì, tôi sẽ có cái đó, dẫn tôi theo, ăn uống gì cũng có, dọc đường sẽ thuận buồm xuôi gió."
Thời Tử Tấn gỡ tay cô ra: "Vậy cô tính toán sai rồi, không ăn không uống chúng tôi cũng có thể tiếp tục đi."
Tô Đào ôm chặt hơn, bắt đầu dùng đạo đức để ép buộc anh:
"Anh không nghĩ đến anh em của anh sao, đi theo anh mà chịu đói chịu khát anh không xót à?"
Thời Tử Tấn bắt đầu bẻ từng ngón tay cô: "Không xót, bọn họ da dày thịt béo cả."