222. Chương 222

Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế thuộc thể loại Linh Dị, chương 222 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày cuối cùng của tháng sáu, cũng là ngày chốt sổ tính lương cho nhân viên, Tiền Dung Dung sáng sớm đã lấy bảng lương ra cho Tô Đào xem.
Hiện tại Đào Dương có 13 nhân viên chính thức, trừ ông cụ Mai, những người khác đều phải trả lương, tổng cộng 104000 liên bang tệ.
Tuy không phải là số tiền nhỏ, nhưng Tô Đào cũng không tiếc khoản này, vui vẻ chuyển tiền qua.
Tiền Dung Dung lần đầu tiên nhận được một khoản tiền lớn như vậy, cẩn thận kiểm tra lại bảng lương một lần nữa, sau đó lần lượt chuyển khoản cho nhân viên và gửi email đính kèm bảng lương chi tiết.
Tô Đào nhìn ở bên cạnh gật gật đầu, không kìm được khen ngợi: "Dung Dung của chúng ta làm việc thật cẩn thận."
Tiền Dung Dung ngượng ngùng, đỏ mặt và nghiêm túc nói: "Đây là việc tôi nên làm."
Tô Đào rất quý mến cô ấy, trong lòng cô đã có tính toán, quyết định đợi Bàn Liễu Sơn khai trương sẽ giao việc quản lý tiền lương nhân viên bên đó cho cô ấy, đồng thời sẽ tăng lương cho cô.
Tô Đào dự định tuyển tám người ở Bàn Liễu Sơn, một quản lý, hai lễ tân, hai bảo vệ, một đầu bếp, hai nhân viên vệ sinh, nhưng chắc sẽ không dễ tìm.
Chỉ cần tuyển được một bảo vệ, một nhân viên vệ sinh, một lễ tân là cô sẽ chính thức khai trương, những người còn lại sẽ từ từ tuyển sau.
Đang nghĩ đến chuyện này, Mã Đại Pháo liền gọi điện thoại đến cho cô.
"Bà chủ Tô à, tôi có chuyện này muốn nói với cô, hiện tại chúng ta tuyển người chỉ có vị trí đầu bếp là khó chọn, tôi đã chọn nửa tháng rồi, mới tìm được một người phù hợp, trước tận thế là bếp trưởng của một khách sạn lớn đó, cách cư xử cũng rất tốt, là người hiếm có khó tìm."
"Nhưng vị bếp trưởng này, haiz, có một người vợ tàn tật, vừa câm vừa điếc, trí tuệ cũng có chút vấn đề, anh ấy nói với tôi, muốn đưa vợ đi cùng, nếu không thì không ai chăm sóc, vợ anh ấy chắc chắn không thể sống sót được, ôi, chuyện này tôi cũng không thể tự quyết định, nên đến hỏi cô."
Tô Đào suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Anh ấy có yêu cầu gì về lương hoặc những thứ khác không?"
Mã Đại Pháo cảm thán nói: "Không có gì cả, chỉ mong có thể đưa vợ đi cùng, có một căn phòng để ở là được. Vợ chồng anh ấy thật không dễ dàng gì, sau tận thế thì còn khách sạn lớn nào nữa, tay nghề của anh ấy không được ai coi trọng, vẫn luôn làm công việc khuân vác ở trạm tiếp tế, ban ngày còn dắt vợ đến nơi làm việc để tiện trông nom, ngày đêm vất vả mới kiếm được miếng ăn."
Tô Đào cười nói: "Là người thật thà, được rồi, đến lúc đó để vợ chồng anh ấy ở ký túc xá nhân viên phía bên phải tầng một, bên trong có giường đôi và phòng vệ sinh riêng. Ngoài ra, vì đã bao ăn ở và bữa trưa, lương tháng chỉ có 4000. Chuyện này anh nói rõ với anh ấy, nếu không có vấn đề gì thì sớm đi làm."
Mã Đại Pháo liên tục cảm ơn: "Anh ấy chắc chắn sẽ đồng ý, tối nay tôi sẽ đưa anh ấy đến. Đúng rồi sếp, mấy vị trí khác có khá nhiều ứng cử viên, cơ bản đều vượt quá số lượng, lễ tân có bốn người tôi đều thấy không tệ, nhân viên dọn dẹp có ba người, bảo vệ có sáu người."
"Tối nay tôi sẽ thuê một chiếc xe đưa họ đến đây, cô xem xét chọn lựa được không?"
Tô Đào ngạc nhiên với hiệu suất làm việc của anh ta: "Anh tìm được nhiều người như vậy ở đâu? Trạm tiếp tế không có nhiều người để chọn đến vậy chứ?"
Mã Đại Pháo gãi đầu cười hề hề: "Lần trước khi đi tôi đã chụp ảnh môi trường làm việc và ký túc xá nhân viên rồi mà, sau đó cô cho tôi một ít vốn, hì, tôi đã đưa chút quà cho nhân viên liên lạc của mấy căn cứ nhỏ và nơi trú ẩn xung quanh, nhờ họ lan truyền ảnh và thông tin tuyển dụng ra ngoài."
"Hiệu quả rất lý tưởng, rất nhiều người gọi điện cho tôi, có người thậm chí bất chấp nguy hiểm tang thi tấn công gần đây, lũ lượt kéo đến trạm tiếp tế tìm tôi, đến mức mấy nơi xung quanh đều biết Bàn Liễu Sơn đã mở nhà nghỉ, mở trạm tiếp tế rồi, coi như là quảng bá trước khi khai trương cho chúng ta."
Tô Đào không tiếc lời khen ngợi: "Mạng lưới quan hệ của anh khá rộng đấy, nhân viên liên lạc ở những nơi khác anh đều có thể liên lạc được. Trước đây làm công việc cò mồi, đúng là đã lãng phí nhân tài rồi."