Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế
Chương 285
Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế thuộc thể loại Linh Dị, chương 285 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người chăm sóc nói: "Hôm qua cậu ấy vừa gọi, hỏi thăm tình hình sinh hoạt và sức khỏe của cụ ông, cậu ấy nghe xong cũng rất vui, nhờ tôi cảm ơn cô hộ."
Tô Đào nghe vậy cũng không hỏi thêm gì nữa, chắc Cố Minh Trì sẽ chẳng bao giờ kể hành tung của mình cho một người chăm sóc nghe đâu.
Thôi kệ, cậu ta muốn làm gì thì làm.
Nhân tiện cô cũng có chút việc cần gặp ông Mai, nên cô xuống lầu đến nhà ông Mai. Vừa bước vào cửa, cô đã nghe thấy giọng ông Cố sang sảng:
"Chiếu tướng!"
Liễu Phán Phán cười tươi rói đón Tô Đào vào và chào hỏi hai cụ ông.
Ông Cố lại không nhận ra Tô Đào.
Quân cờ vẫn còn trên tay cụ, cụ nhìn Tô Đào, cố gắng nhớ lại một lúc, rồi đột nhiên nói với ông Mai:
"Ha ha, cháu gái ông đấy à! Trí nhớ của tôi vẫn tốt chứ?"
Ông Mai vừa cười vừa gật đầu.
Ông Cố vừa dứt lời đã bắt đầu cằn nhằn:
"Tôi cũng có cháu trai, nhưng thằng nhóc khốn nạn đó cả năm chẳng thèm về thăm tôi lấy một lần, điện thoại cũng chưa hề gọi. Ông xem, có phải là quá bất hiếu không chứ? Tôi nuôi nó bao nhiêu năm như vậy, hồi nhỏ nó đi học, mùa đông đường có tuyết, tôi sợ nó ngã, xuống xe là bế nó đi."
Nói đoạn, cụ lại đỏ hoe mắt, đau lòng nói:
"Lão Mai à, ông thật là có phúc, cháu gái thỉnh thoảng lại đến thăm nom, chăm sóc, không như tôi, một mình cô độc. Chắc phải đợi đến khi tôi chết, thằng nhóc khốn nạn đó mới chịu về nhìn mặt tôi một lần, lo hậu sự cho tôi."
Mọi người nhìn nhau, trong lòng đều thở dài.
Ông Mai càng thương thay cho người bạn già của mình.
Rõ ràng đứa cháu trai mà cụ thương yêu nhất hôm qua vừa gọi điện hỏi han ân cần, vậy mà cụ lại mắng chửi xối xả qua điện thoại. Cụ mắng suốt nửa tiếng đồng hồ, đầu dây bên kia cứ im lặng lắng nghe cho đến khi cụ mắng mệt thì thôi.
Thấy không khí trở nên nặng nề, Tô Đào vội vàng đánh trống lảng, đưa bản đồ khu vực màu đỏ quanh Đào Dương cho ông Mai, nhờ ông giúp cô lên kế hoạch mở rộng Đào Dương trong tương lai.
Ngoài ra còn hỏi thêm một số vấn đề về quản lý.
Ông Cố vốn đang ủ rũ buồn bã, nghe Tô Đào nói xong, đột nhiên như biến thành người khác, nói đầy khí thế:
"Không đúng, cháu không nên học theo mô hình quản lý doanh nghiệp, mà nên học theo mô hình quản lý quốc gia, thành lập các bộ phận chức năng khác nhau. Bây giờ người của cháu còn ít, trước tiên cứ thành lập bộ phận nhân sự và an sinh xã hội, sau đó là chức năng chính phủ, cũng chính là bộ phận hành chính mà doanh nghiệp thường nói..."
Tô Đào nghe mà ngây người ra, những điều mơ hồ trong đầu cô lập tức tìm được lời giải đáp.
Cô lập tức tìm một cuốn sổ nhỏ ngồi xuống nghe ông giảng bài.
Nghe đến tận tối mịt, ông Cố nói mệt thật mới dừng lại.
Người chăm sóc nghe nói ông Cố giảng về quản lý cả buổi chiều, liền nói với Tô Đào:
"Trước tận thế, cụ ông là một doanh nhân rất thành công, thường xuyên đi khắp cả nước diễn thuyết về lý thuyết quản lý. Dù có bệnh thì phần kiến thức này cũng không mất đi đâu. Sếp Tô cứ nghe một chút, có lẽ sẽ có thu hoạch lớn đấy."
Tô Đào gật đầu lia lịa: "Đúng là có thu hoạch lớn thật, cảm ơn ông rất nhiều."
Cô định sau này sẽ thường xuyên đến thăm ông Cố hơn, thật sự không có ai hiểu rõ những điều này hơn cụ.
Ông Mai thì am hiểu về thiết kế và quản lý trường học hơn, chứ không giỏi về phương diện này.
Tô Đào như miếng bọt biển hút kiến thức cả buổi chiều vừa về đến phòng, đang định sắp xếp lại những điểm chính mà ông Cố đã giảng hôm nay, thì nhận được điện thoại của cháu trai ông.