304. Bảo Bối Của Hắc Chi Ma

Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế thuộc thể loại Linh Dị, chương 304 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Đào hơi khó hiểu.
Thời Tử Tấn bảo tài xế dừng xe, anh xuống xe mở cửa cho Tô Đào:
"Xuống xe đi, chắc là nó muốn dẫn em đi xem bảo bối nó chôn."
Lúc này Tô Đào mới nhớ ra, dị năng giả quay ngược thời gian từng nói Hắc Chi Ma chôn đồ rồi còn tè lên trên. ... Chết thật, đầu óc cô cứ mãi nghĩ đến chuyện tìm mèo mà quên béng mất chuyện này.
Cả nhóm người đi vòng vèo đến chỗ nó chôn đồ.
Hắc Chi Ma ngửi trái ngửi phải, tìm được vị trí chính xác, bốn móng vuốt nhỏ nhanh chóng bới đất.
Nó chôn khá sâu, mất rất nhiều công sức, cuối cùng Tô Đào cũng thấy một viên tinh hạch trong suốt trong đống đất.
Cô ngẩn người, nhặt lên phủi đất, quả nhiên là tinh hạch.
Thẩm Vấn Trình không đeo kính phải nheo mắt mãi mới nhìn rõ, kinh ngạc nói:
"Con mèo này cũng tinh ranh thật, vậy mà lại giấu đồ ở chỗ này."
Viên tinh hạch này chắc hẳn là của anh ta đưa cho Hùng Thái.
Sau đó không biết sao lại bị con mèo này tha đi giấu mất.
Nói xong, anh ta quay đầu xin lỗi Tô Đào:
"Tô tiểu thư, nói đến chuyện này tôi cũng phải chịu một phần trách nhiệm. Tôi từng sống chung với Hùng Thái một thời gian. Tối hai ba ngày trước, Hùng Thái mang con mèo đen nhỏ bắt được về nhà. Lúc đó tôi đã khuyên Hùng Thái rằng con mèo này có chủ, nhưng hắn ta không nghe. Khi đó tôi cũng tự thân khó bảo toàn, nên cũng không khuyên nhiều. Nào ngờ con mèo lại là của cô, thật sự xin lỗi."
Tô Đào xua tay: "Không sao đâu, không cần xin lỗi đâu."
Khoảnh khắc tìm được Hắc Chi Ma, cô không còn trách ai nữa.
Đang nói chuyện, Hắc Chi Ma lại bới ra một chiếc hộp trang sức tinh xảo.
Cái này nhìn là biết đồ của phụ nữ dùng, hơn nữa hẳn là của một người phụ nữ giàu có.
Hộp được làm bằng vải nhung và da lộn, khóa cài đều được mạ vàng.
Tô Đào xoa trán: "Tiểu tổ tông, con lấy trộm của nhà ai vậy?"
Bây giờ phải làm sao đây, có phải trả lại không?
Thời Tử Tấn bình tĩnh mở khóa hộp ra, bên trong lộ ra năm viên tinh hạch phản chiếu ánh sáng. Anh nheo mắt, rồi ném cho Tô Đào:
"Em cứ cất đi. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì đây hẳn là của Đàm Dũng, hoặc là của một người cấp cao nào đó bên cạnh hắn ta. Một nơi nhỏ bé như trạm cũ, cũng chỉ có mấy người bọn họ mới có thể kiếm được nhiều đến vậy."
Tô Đào vừa nghe là của Đàm Dũng, lập tức không còn gánh nặng tâm lý nữa, nhưng vẫn hỏi tiểu chủ nhân Hắc Chi Ma một câu:
"Có thể cho tôi không?"
Hắc Chi Ma lăn lộn dưới chân cô, hiếm khi lộ ra vẻ mè nheo giống Bạch Chi Ma.
Tô Đào hiểu rồi, đây là nó đồng ý, còn muốn cô khen ngợi.
Cô cười híp mắt, cũng không để ý Hắc Chi Ma toàn thân dính đất, ôm nó lên hôn mấy cái:
"Con ngoan của mẹ, mèo chiêu tài."
Hắc Chi Ma bị hôn đến mức đạp mặt cô.
Tô Đào vui không tả xiết, lập tức bảo Lâm Phương Tri cất năm viên tinh hạch cùng chiếc hộp trang sức vào không gian.
Lâm Phương Tri run rẩy nhận lấy, nhắm mắt lại định ném chúng vào không gian.
Nhưng, khát khao trong lòng cậu như dâng trào đến đỉnh điểm.
Những viên tinh hạch như mọc rễ trong tay cậu, khiến cậu căn bản không thể ném đi được.
Cậu cứng đờ người tại chỗ, run rẩy.
Tô Đào không chú ý đến sự khác thường của cậu, đang cầm một viên tinh hạch duy nhất trên tay và nói:
"Viên này hẳn là không phải cùng một chỗ, lấy từ đâu ra vậy?"
Thẩm Vấn Trình ngượng ngùng đứng ra nói:
"Là tôi tặng cho Hùng Thái, đã tặng rồi thì không còn là của tôi nữa. Tô tiểu thư, cô cứ cất đi."
Tô Đào khá ngại, đang định từ chối thì Thẩm Vấn Trình nhanh tay lẹ mắt giật lấy viên tinh hạch trong tay cô, nhét vào tay Lâm Phương Tri:
"Lâm tiểu huynh đệ, cất giúp Tô tiểu thư đi. Coi như là tôi báo đáp ân cứu mạng của Thiếu tướng Thời, nếu không tôi còn phải chịu khổ ở cái nơi quỷ quái này mấy tháng nữa..."