Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế
Cái chết được báo trước
Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế thuộc thể loại Linh Dị, chương 421 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Đào bỗng nhiên nhớ ra, Vũ Đài là một trong năm căn cứ lớn của Thanh Bành, phát triển khá hơn Đông Dương, năm ngoái còn được bình chọn là căn cứ ưu tú, chỉ đứng sau căn cứ Nam Chính phát triển tốt nhất.
Tuy nhiên, sự phát triển vượt trội này cũng có lý do là Vũ Đài trước mạt thế vốn là thủ phủ của tỉnh, là trung tâm kinh tế văn hóa, dân số đông, mức độ quan trọng cũng cao.
Lúc mạt thế vừa bùng phát đã nhận được không ít sự hỗ trợ từ cấp trên, có nền tảng vững chắc, không giống như Đông Dương, hoàn toàn là do lão thủ trưởng tự mình gây dựng đội ngũ từ hai bàn tay trắng.
Mặc dù thành phố Vũ Đài đã không còn tồn tại nữa, nhưng thị trưởng và phó thị trưởng cũ vẫn giữ chức vụ cho đến bây giờ, mọi người đã quen miệng gọi như vậy nên cũng không thay đổi cách xưng hô.
Tô Đào lịch sự gật đầu, nhưng ít nhiệt tình hơn so với lúc giới thiệu ban đầu.
Đinh phó thị trưởng thì cô không biết rõ, nhưng người đứng đầu căn cứ Vũ Đài, Nhậm thị trưởng, cô lại có chút ấn tượng.
Cô nghe Bùi Đông nhắc đến một lần, Nhậm thị trưởng dường như có phần xem thường Đông Dương, cảm thấy đội ngũ mà lão thủ trưởng gây dựng đều là một đám ô hợp, những năm qua cũng luôn chèn ép Đông Dương.
Đinh phó thị trưởng còn khá trẻ, không biết có phải do chăm sóc bản thân tốt hay không, trông chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi, nho nhã lịch sự, đối với Tô Đào cũng tỏ ra khách sáo, còn chủ động bắt tay để bày tỏ thiện chí.
Tô Đào xưa nay không chấp nhặt người đang tươi cười, cũng lịch sự đưa tay ra bắt.
Không ngờ, ngay khi hai bàn tay vừa chạm vào nhau, trong đầu cô bỗng nhiên hiện lên một hình ảnh đáng sợ.
Đinh phó thị trưởng sẽ chết trong miệng con quái vật bò sát kia không lâu nữa, hơn nữa còn bị cắn đứt ngang eo khi còn sống, giãy giụa trong đau đớn một hồi lâu mới chết, đôi mắt vẫn trợn trừng không nhắm lại được.
Tô Đào như bị điện giật mạnh mà rụt tay lại.
Dị năng của cô dường như ngày càng rõ ràng hơn, giống như lớp màn sương trước mắt dần dần tan biến, chỉ còn thiếu một chút nữa là có thể nhìn thấy toàn bộ sự việc...
Đinh Hòa Dụ ngẩn người ra, áy náy nói: "Xin lỗi, là tôi đã vô tình đắc tội với Bà chủ Tô ở điểm nào sao?"
Tô Đào không kìm được mà dò xét nhìn Đinh Hòa Dụ thêm mấy lần nữa, không biết có thể nhìn rõ được địa điểm cụ thể mà ông ta sẽ chết hay không.
Nhưng dù cô có nhìn ngó tứ phía thế nào đi chăng nữa, cũng không thể khiến dị năng của mình phát huy tác dụng thêm lần nào nữa.
Chẳng lẽ nhất định phải có tiếp xúc vật lý sao?
Vừa bắt tay xong cô nhất thời cũng không tìm được cơ hội để tiếp xúc lại, thôi đành chịu.
Đinh Hòa Dụ bị cô nhìn đến mức nụ cười trên môi cứng lại.
Ông ta không khỏi nhớ đến những lời đồn bên ngoài, nói nữ chủ nhân của Đào Dương có vẻ thích nhìn đàn ông... cướp vị hôn phu của người khác, chủ động chen chân làm kẻ thứ ba...
Ban đầu ông ta không tin, nhưng ánh mắt của cô bây giờ lại khiến ông ta không thể không suy nghĩ lung tung.
Nếu ông ta độc thân thì không nói làm gì... vấn đề là ông ta đã có vợ, không muốn dính vào những mối đào hoa phức tạp bên ngoài.
Tô Đào nhận ra thần sắc ông ta có vẻ không ổn, cũng nhận ra việc tiếp tục nhìn chằm chằm sẽ là bất lịch sự, vì vậy liền thu hồi ánh mắt, mỉm cười bịa đại một lý do:
"Vừa rồi thấy Đinh phó thị trưởng có phần quen mặt, có lẽ là tôi nhớ nhầm, không kìm được mà nhìn kỹ mấy lần, xin đừng bận tâm."
Nói xong còn đưa súng của mình cho Đinh Hòa Dụ: "Nếu Đinh phó thị trưởng có nhã hứng, có thể ra ngoài bắn thử."
Đinh Hòa Dụ nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm, thì ra là vậy, không có gì đáng ngại. Sau đó liền hứng thú cầm lấy súng, chạy ra cửa và thử bắn một phát lên bầu trời Đào Dương.