Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế
Người Bảo Vệ Mới
Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghĩ đến đây, Tô Đào chợt nảy ra một ý tưởng.
Trong lãnh địa của mình, cô chẳng có gì là không làm được, nhiệm vụ ẩn kia vốn dĩ không cần thiết phải giao cho cô.
Vậy có nghĩa là, cô phải rời khỏi Đào Dương mới có thể kích hoạt nhiệm vụ ẩn?
Tô Đào vắt óc suy nghĩ, dạo này cô đúng là không hề ra khỏi cửa, nên việc không có bất kỳ dấu hiệu kích hoạt nào cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng cô là một người yếu ớt, rời khỏi Đào Dương chẳng khác nào cừu non chờ bị thịt, cô cảm thấy sợ hãi.
“Sao vậy?” Thời Tử Tấn thấy vẻ mặt đau khổ và rối bời của cô.
Tô Đào liền không chút khách khí hỏi: “Bên anh có ai thích hợp làm vệ sĩ cho tôi không? Tôi có thể trả thù lao, sau này, người của anh thuê nhà ở đây tôi sẽ miễn hết tiền thuê, muốn ở bao lâu tùy thích.”
Như vậy cô mới dám ra ngoài.
Thời Tử Tấn nhướng mày: “Thù lao này của cô quả là hậu hĩnh đấy, cô thấy tôi có thích hợp không?”
Tô Đào vội vàng xua tay: “Thiếu tướng, anh quá xuất sắc rồi, tìm cho tôi một người có dị năng phòng thủ đi, không cần quá giỏi chiến đấu, tôi chỉ cần đảm bảo an toàn cá nhân là được.”
Với dị năng gia cấp cao của Đông Dương, chưa kể thực lực thật sự của Thời Tử Tấn, cô làm sao mà mời nổi.
“Muốn nam hay nữ?”
“Nữ!” Dù sao cũng là bảo vệ kề cận, khác giới thì không tiện chút nào.
“Ngày mai tôi sẽ cử cô ấy đến gặp cô.”
Tô Đào lập tức cười tít mắt: “Vậy anh đi làm nhiệm vụ nhớ chú ý an toàn nhé.”
Thời Tử Tấn nhìn gương mặt nhỏ nhắn ngẩng lên nhìn mình của cô, khẽ cười, nghiêm túc gật đầu: “Nhất định sẽ trở về an toàn.”
Buổi chiều sau khi ăn cơm xong, Trang Uyển với vẻ mặt khó chịu đến tìm Tô Đào.
“Hạng Bân lại đến tìm tôi, nói kiểu gì cũng đòi gặp cô, may mà mấy ngày nay cô đều ru rú trong nhà, nếu không chắc chắn sẽ bị anh ta chặn đường.”
Vừa dứt lời, chuông cửa liền vang lên.
Trang Uyển đứng phắt dậy: “Chắc chắn là Hạng Bân rồi, chắc là anh ta thấy tôi vào đây, tôi đi đuổi anh ta.”
Tô Đào giữ cô lại: “Để tôi đi đi, giải quyết sớm cho xong chuyện.”
Kéo cửa ra, Hạng Bân nhìn thấy cô, vui mừng ra mặt, lập tức mở miệng nói: “Tô...”
Tô Đào ngắt lời anh ta: “Đừng giở trò tình cảm với tôi, có mục đích gì thì nói thẳng.”
Hạng Bân nuốt xuống những lời tốt đẹp định nói giùm Tô Kiến Minh: “Ba cô muốn gặp cô và muốn xin lỗi cô.”
“Gặp ở đâu?”
Hạng Bân ngẩn người ra, cứ tưởng phải tốn bao nhiêu công sức để thuyết phục, không ngờ cô lại dễ dàng đồng ý như vậy.
“Ở nhà cô đi, mẹ cô cũng nhớ cô.”
“Vậy thì chiều mai bốn giờ, anh đi báo cho họ biết đi.”
Nói xong, Tô Đào liền đóng sầm cửa lại.
Cô chán rồi, ba mẹ gì mà phiền phức, cô chỉ muốn nhanh chóng đuổi hết lũ ruồi bám dai này đi.
Trang Uyển khéo léo chào tạm biệt rồi đóng cửa giúp cô.
Ngày hôm sau, vệ sĩ mà Thời Tử Tấn tìm cho cô đã đến.
Theo tài liệu Thời Tử Tấn đưa cho cô, người đến tên là Quan Tử Ninh, sở hữu dị năng tên là “Xâm Thực”, thuộc loại dị năng hệ tinh thần.
Có thể xâm nhập vào cơ thể và não bộ của kẻ địch, gây ra sự hỗn loạn trong tư tưởng và làm chậm hành động trong thời gian ngắn, nhờ đó tăng thời gian để đồng đội rút lui và cứu viện.
Thậm chí khi đối mặt với con zombie biến dị kỳ quái kia, Quan Tử Ninh cũng có thể tranh thủ được vài giây.
Đúng là một nhân tài hỗ trợ điển hình.
Đặc biệt phù hợp với yêu cầu của Tô Đào: đánh không lại thì chạy, tuyệt đối không liều mạng, chỉ cần tranh thủ đủ thời gian cho cô, sau đó lợi dụng chức năng dịch chuyển của hệ thống, hoàn toàn có thể bình an vô sự trốn về Đào Dương.
Mặc dù bản thân cô rất hài lòng, nhưng Quan Tử Ninh dường như lại không hài lòng với người chủ thuê mới này.
Lần đầu tiên gặp mặt, Quan Tử Ninh liền dằn mặt Tô Đào: “Mặc dù là Thiếu tướng Thời đã sắp xếp tôi đến đây, tôi không thể không tuân theo, nhưng tôi nói trước, tôi nhiều nhất chỉ bảo vệ cô ba tháng thôi. Ba tháng sau tôi phải quay về đội, tôi không muốn năng lực của mình bị mai một ở chỗ này.”