Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trang Uyển cười khúc khích, vừa cười vừa đẩy ông lão vào trong, vừa nói vừa dỗ dành: "Ông ơi, cô chủ Tô nhà chúng tôi không thiếu một hai căn nhà đâu, ông cứ ở thoải mái, vui vẻ thì mới có thể thiết kế cho chúng tôi một ngôi nhà đẹp được chứ. Hơn nữa, cô chủ Tô nhà chúng tôi không có lý nào lại để mọi người đều được ở tốt, riêng ông, người đã có công lớn với Đào Dương, lại phải ở phòng chứa đồ cả."
"Ông đừng làm khó cô ấy nữa mà, cứ ở thật thoải mái đi, một thời gian nữa chúng tôi sẽ tìm một người chăm sóc sinh hoạt hằng ngày cho ông..."
Quan Tử Ninh bĩu môi sau lưng Tô Đào, nhỏ giọng nói: "Trang Uyển trước đây vốn là người hiền lành nhút nhát, giờ bị cô ảnh hưởng mà trở nên khéo léo ăn nói như thế này, chậc."
Tô Đào vờ như đá cô một cái.
Quan Tử Ninh lách người né tránh, hừ một tiếng rồi nhanh chóng chuồn đi...
Nhiệt huyết làm việc của Mai Hồng Ý dâng cao, chỉ sau ba ngày đã giao cho Tô Đào bản phác thảo thiết kế quy hoạch khu dân cư.
"Đào à, ba nghìn mét vuông vẫn là quá nhỏ. Trước tận thế, một khu dân cư thường chiếm diện tích đến 10 vạn mét vuông, với ba nghìn mét vuông này của cháu, chỉ có thể xây được một siêu thị cỡ trung bình mà thôi."
"Để đảm bảo khu dân cư không bị chật chội, thì phải giảm bớt các công trình công cộng. Công viên mà cháu mong muốn thì tạm thời đừng nghĩ đến nữa, muốn tản bộ thì cứ đi dạo trong mảng xanh dưới các tòa nhà đi."
Tô Đào và Trang Uyển đồng loạt lộ rõ vẻ mặt tiếc nuối.
Trước đây cứ ngỡ ba nghìn mét vuông đã là rất lớn rồi, hóa ra theo tiêu chuẩn trước tận thế, nó chỉ đủ để xây một siêu thị thôi sao.
Còn về việc 10 vạn mét vuông chỉ để xây một khu dân cư, Tô Đào lại càng khó mà tưởng tượng nổi.
"Tạm thời ta chỉ mới quy hoạch xong hình dáng tổng thể của khu dân cư, ta sẽ nói sơ qua cho cháu hiểu."
"Ba loại phòng phải xây riêng thành các tòa nhà khác nhau. Phòng đơn sẽ xây thành từng dãy, mỗi tầng sẽ có một hành lang xuyên suốt ở giữa, hai bên trái phải sẽ phân bố theo dạng cánh quạt, như vậy mỗi phòng đều sẽ có cửa sổ. Mỗi tầng tốt nhất nên có một phòng giặt và một ban công chung riêng biệt, để thuận tiện cho sinh hoạt hằng ngày."
"Phòng đôi cũng tương tự phòng đơn, có thể bỏ ban công chung của mỗi tầng, chỉ giữ lại phòng giặt."
"Với căn hộ độc lập, ba căn một tầng, phải đảm bảo mỗi căn hộ ít nhất có hai phòng hướng Nam."
"Mỗi tòa nhà phải quay mặt về phía Bắc, giữa hai tòa nhà phải giữ khoảng cách hợp lý để đảm bảo ánh sáng. Những khoảng trống có thể dùng để trồng cây xanh hoặc xây dựng các công trình công cộng nhỏ khác. Hơn nữa, để đạt được số lượng dân cư mà cháu yêu cầu thì phải xây nhà cao tầng, vấn đề này cháu tự mình giải quyết nhé."
Mai Hồng Ý cuối cùng cũng trình bày xong, nhìn Tô Đào hỏi: "Cháu đã hiểu hết chưa?"
Tô Đào gục đầu xuống: "Cháu hiểu rồi ạ, nhưng khối lượng công việc hơi lớn."
Chắc phải thức trắng mấy đêm liền để sắp xếp lại các phòng hiện có mất.
Mai Hồng Ý ngỡ cô đang lo lắng về việc tìm kiếm kỹ sư và đội thi công: "Khối lượng công việc thực sự rất lớn, cần rất nhiều nhân lực lẫn vật lực, cháu phải chuẩn bị tâm lý thật tốt."
Thực ra chỉ tốn nhân lực của một mình cô thôi.
Mai Hồng Ý lại lấy ra một xấp bản vẽ phác thảo bằng tay: "Mặc dù diện tích của chúng ta nhỏ nên không thể xây dựng các công trình công cộng lớn, nhưng chúng ta vẫn có thể thử làm những thứ nhỏ mà tinh tế. Giữa các tòa nhà còn có thể lát đường bằng đá hoặc sỏi, nếu cháu chịu chi, thậm chí còn có thể làm những con đường gỗ nhỏ, bên dưới có suối nhân tạo chảy qua..."
Trời dần về tối.
Tô Đào cuối cùng cũng nghe ông Mai giảng giải xong, ôm một chồng bản vẽ về phòng mình, còn chưa kịp ăn cơm tối đã mệt mỏi thiếp đi.
Mặc dù mệt, nhưng lại hết sức mãn nguyện và hạnh phúc. Cô còn mơ thấy khu dân cư Đào Dương được xây dựng xong, ngăn nắp, trật tự, còn có cả một công viên rộng lớn. Thần Hi và Thần Dương đang chơi đùa bên đài phun nước, cây xanh xung quanh nở rộ đầy hoa.
Không có zombie, không có những con đường bẩn thỉu, chật chội, không có những tòa nhà đồ sộ nhưng lại treo đầy quần áo vá víu.
Một khung cảnh yên bình, hệt như những gì ông Mai đã vẽ.
Trang Uyển áp tai vào cửa nghe ngóng tình hình, quay đầu nhỏ giọng nói với mọi người: "Cô ấy mệt quá thiếp đi rồi, không có động tĩnh gì nữa."
Thời Tử Nguyệt thương xót nói: "Bận rộn quá, đến bữa cơm cũng chưa kịp ăn. Ban nãy còn định đợi cô ấy ăn cơm rồi đưa cho cô ấy nữa chứ."
Mọi người ra hiệu im lặng: "Nhỏ tiếng thôi nào, đợi mai cô ấy tỉnh rồi đưa cũng chưa muộn mà."
Vừa dứt lời, từ trong một chiếc hộp quà không xa bỗng truyền đến tiếng kêu meo meo.