Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thấy một đêm nữa lại trôi qua, trời sắp sáng, Tô Đào quyết định hôm nay tạm gác lại, tối mai sẽ tiếp tục.
Vừa nằm xuống, Mè Trắng và Mè Đen liền nhẹ nhàng nhảy lên giường, ngoan ngoãn nằm cuộn tròn bên gối, ngủ say sưa.
Tỉnh dậy đã thấy trời chiều, Tô Đào đói bụng nên dậy tìm đồ ăn, lấy một hộp cơm ở nhà ăn. Ăn xong, cô đột nhiên cảm thấy hơi nhạt nhẽo, nói thẳng ra là đã ngán.
Mấy bé thú cưng cũng sắp đến tuổi cai sữa, Tô Đào vẫn đang lo không biết nên cho chúng ăn gì.
Trước tận thế, mọi người thường cho mèo ăn thức ăn chuyên dụng hoặc xương thịt sống. Nhưng bây giờ, chắc chắn không có nơi nào sản xuất thức ăn cho mèo, mà xương thịt sống cũng khá khó kiếm, phải dùng điểm cống hiến để mua ở trang trại chăn nuôi của căn cứ.
Tháng sau, đợi chúng cai sữa hẳn rồi hãy tính tiếp.
Ăn cơm xong, Tô Đào theo thường lệ đến văn phòng kiểm tra, thấy ông cụ Mai lại đang cúi gằm mặt trên bàn trà ở phòng khách tầng một, vừa viết vừa vẽ.
Cô thở dài, cuối cùng cũng không ngăn cản nữa, dù sao con người cũng cần có việc gì đó để làm.
Cô lại đi dạo quanh hai tòa nhà chung cư, thấy các dì dọn vệ sinh mới đến rất nhiệt tình với công việc của mình, lau lan can cầu thang sạch bóng loáng.
Tô Đào mỉm cười hỏi dì: "Đến Đào Dương đã quen chưa ạ?"
Kỳ Vân Lan chưa từng gặp Tô Đào, tưởng cô là người thuê trọ ở đây, sảng khoái đáp:
"Quen rồi! Cô đừng cười khi nghe tôi nói, trước đây tôi làm việc đổ thức ăn thừa ở trang trại chăn nuôi. Môi trường đó tôi không muốn miêu tả nữa, một cô gái nhỏ sạch sẽ như cô chắc chắn không thể nghe nổi đâu. Đến Đào Dương này, tôi còn tưởng tận thế đã kết thúc rồi ấy chứ, haha. Cảm giác không phải đến làm việc, mà là đến hưởng phúc, haha. Mọi người ở đây đều rất thích sạch sẽ, tôi còn cảm thấy mình chẳng có việc gì để làm, cho nên, thấy gì là lau cái đó, nếu không tôi cầm lương mà không yên tâm."
"Mấy chị em cũ của tôi ở trang trại chăn nuôi đều ghen tị vì tôi may mắn. Bà chủ Đào Dương thì hào phóng, không chỉ lương cao hơn trước, còn bao luôn bữa trưa. Cơm hộp trong tủ lạnh ở nhà ăn vừa rẻ vừa ngon nữa chứ."
Tô Đào nhìn hộp cơm còn thừa hơn nửa trên bệ cửa sổ, nhướng mày, ý như đang trêu: Ngon mà còn thừa?
Kỳ Vân Lan ngại ngùng giải thích: "Tôi không nỡ ăn, để dành nửa hộp mang về cho người nhà nếm thử xem sao. Sau khi tận thế đến, gia đình tôi đã lâu rồi không được ăn cơm như vậy. Cơm Đào Dương tuy ngon, nhưng tôi ăn thêm một miếng liền thấy xót chồng con còn đang chịu khổ bên ngoài. Để tiết kiệm tiền, bữa trưa không ăn, chịu đựng đến tối về nhà ăn tạm bợ."
Tô Đào lập tức mềm lòng, quay lại nhà ăn đóng thêm hai suất cơm, lại mua hai chai sữa ở máy bán nước tự động, rồi quay lại đưa cho dì.
Kỳ Vân Lan lại từ chối: "Không được, như vậy là lợi dụng cô rồi, tôi không thể nhận. Tôi có làm gì đâu, cầm không yên tâm chút nào."
Tô Đào không ngờ dì lại kiên quyết như vậy, rất quý mến dì, liền nói:
"Vậy phiền dì lau chậu rửa chung ở nhà ăn một lần, như vậy được không?"
Không ngờ dì vẫn từ chối: "Đây là công việc của tôi, vốn dĩ là việc tôi phải làm. Nếu không cô nói cho tôi biết phòng của cô ở đâu, hôm nay tan làm tôi sẽ đến dọn dẹp cho cô. Nhưng tôi chỉ lấy một chai sữa thôi, còn lại thì nhiều quá, tôi chỉ dọn dẹp một căn phòng thì không đáng giá nhiều như vậy đâu."
Tô Đào rất quý mến dì, không nhịn được cười: "Dì tên gì ạ?"
Kỳ Vân Lan sững người một lát rồi vẫn nói tên mình.
Tô Đào cười cười: "Vâng, vậy coi như đây là phúc lợi của nhân viên, hợp lý chứ ạ?"
Kỳ Vân Lan có chút khó hiểu, nhưng ngay giây tiếp theo liền nghe thấy cô gái nhỏ gọi điện thoại:
"Uyển Uyển, sau này việc quản lý dọn dẹp của Đào Dương chúng ta sẽ giao cho dì Kỳ Vân Lan phụ trách tổng thể nhé. Tăng lương của dì ấy lên tám nghìn đồng liên bang, bao thêm một bữa ăn nữa. Ngoài ra, sau tháng Tư hàng năm, mỗi ngày đều cung cấp đồ uống cho các dì coi như trợ cấp nóng bức."
Khoản trợ cấp nóng bức này là do ông cụ Mai nói cho cô biết khi trò chuyện. Trước tận thế, một số đơn vị, doanh nghiệp có phúc lợi tốt đều sẽ trợ cấp tiền hoặc đồ uống lạnh cho nhân viên vào mùa hè.
Kỳ Vân Lan sững sờ.