Món quà, lời hứa và bữa tiệc

Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã

Món quà, lời hứa và bữa tiệc

Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kỷ Quân Chương vừa về sau hơn mười tiếng bay, cần nghỉ ngơi, nên Cảnh Lê không nán lại nhà anh lâu. Sau khi tham quan ban công lớn cuối hành lang, cậu liền xin phép ra về.
Kỷ Quân Chương không giữ cậu lại, chỉ "ừ" một tiếng rồi nói: "Em đợi chút, tôi có quà cho em."
Anh nói xong, vào phòng một lát rồi trở ra với một túi quà trên tay, đưa cho Cảnh Lê: "Quà cho em."
Cảnh Lê hơi bất ngờ, nhận lấy túi quà và hỏi: "Em mở ra xem được không?"
"Đương nhiên."
Thế là Cảnh Lê mở quà trước mặt anh.
Món quà là một chiếc trâm cài áo của thương hiệu A, được khảm viên sapphire xanh lam ở giữa, hai bên đính hai con bướm như sắp cất cánh, bề mặt trâm được đính những viên kim cương vụn màu xanh lam. Dưới ánh đèn, cả chiếc trâm lấp lánh rực rỡ, vô cùng tinh xảo và đẹp mắt.
Đối với Kỷ Quân Chương mà nói, giá trị của nó chẳng đáng là bao. Anh thản nhiên nói: "Lần đầu tiên nhìn thấy, tôi đã cảm thấy nó rất hợp với em."
Vật đẹp ai cũng thích, Cảnh Lê cũng không ngoại lệ.
Cậu cười nói: "Em sẽ đeo cẩn thận."
Cậu cất món quà, nhìn Kỷ Quân Chương: "Vậy em về trước nhé, anh nghỉ ngơi cho tốt."
"Về đến nhà thì nhắn cho tôi một tiếng nhé."
"Dạ."
***
Hai ngày sau, Cảnh Lê lại gặp Kỷ Quân Chương.
Bốn giờ chiều tan học, khi từ nhà Triệu Vân Tĩnh bước ra, Cảnh Lê nhìn thấy chiếc xe đậu ở cửa, hơi ngẩn người một chút rồi bước tới gõ cửa kính.
Giây tiếp theo, cửa kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú của Kỷ Quân Chương. Anh mặc một bộ vest cắt may vừa vặn, cà vạt thắt ngay ngắn ở cổ áo, trông anh chỉnh tề như sắp đi dự tiệc.
Kỷ Quân Chương dịu giọng nói: "Lên xe đi."
Cảnh Lê nghe lời lên xe rồi hỏi: "Đi đâu vậy?"
"Tiệc cuối năm của Tân Túc." Kỷ Quân Chương thấy Cảnh Lê có vẻ nghi hoặc, liền giải thích: "Tiệc cuối năm của Tân Túc, những đạo diễn, biên kịch, minh tinh, nhà sản xuất, nhà đầu tư có tiếng tăm trong giới đều sẽ tham gia, sẽ rất náo nhiệt. Nhân tiện, tôi muốn giới thiệu cho em vài người bạn."
Những người bạn trong giới của Kỷ Quân Chương như Chu Túc Dã, Tạ Tuấn, Đinh Nhất Hướng, Hứa Hạ, Cố Vũ Lâm, đều có thân phận và địa vị cao. Bất kỳ ai trong số họ cũng là người mà hiện tại Cảnh Lê khó lòng tiếp cận được.
Cảnh Lê hiểu rằng Kỷ Quân Chương đang cố ý mở đường cho cậu.
Mặc dù Kỷ Quân Chương đã hứa sẽ nâng đỡ cậu nổi tiếng, nhưng cái "nổi tiếng" này chủ yếu dựa vào danh tiếng và tác phẩm, chứ không nhất thiết phải giới thiệu bạn bè, giúp cậu mở rộng mối quan hệ như thế này.
Cả người cậu như được bao bọc trong hơi ấm, tim cậu mềm nhũn. Lời cảm kích muốn bật ra khỏi miệng, nhưng lại ngại Kỷ Quân Chương không thích cậu nói lời "cảm ơn", nên cậu không nói ra, đành chuyển sang suy nghĩ xem nên cảm ơn anh bằng cách nào.
Nhận thấy vẻ mặt của cậu, Kỷ Quân Chương hỏi: "Đang nghĩ gì thế?"
"Em đang nghĩ xem nên cảm ơn anh thế nào."
Giọng Kỷ Quân Chương mang theo ý cười: "Nghĩ ra chưa?"
Cảnh Lê thở dài: "Vẫn chưa."
Đột nhiên nghĩ ra gì đó, cậu chống khuỷu tay lên bệ điều khiển trung tâm, nghiêng người về phía Kỷ Quân Chương, ngẩng đầu nhìn anh: "Thầy Kỷ, anh có muốn gì không?"
Tư thế này của Cảnh Lê khiến chiếc cổ trắng ngần thon dài càng thêm nổi bật, tựa cổ thiên nga, cả khuôn mặt xinh đẹp của cậu đều thu trọn vào mắt Kỷ Quân Chương. Anh rũ mắt xuống, ánh mắt lướt nhẹ trên khuôn mặt Cảnh Lê vài giây, ý cười dịu dàng lan tỏa trong đáy mắt anh: "Vậy thì hứa với tôi một chuyện đi, nhưng cứ giữ lại đó đã, đợi khi nào tôi nghĩ ra muốn gì, sẽ tìm em để đổi."
Cảnh Lê chớp mắt: "Ý thầy Kỷ là một lời hứa?"
"Có thể nói như vậy."
Hình như hơi đơn giản quá thì phải. Cảnh Lê hơi bối rối.
Kỷ Quân Chương nhìn cậu: "Không muốn sao?"
"Không phải," Cảnh Lê buông tay khỏi bệ điều khiển, ngồi thẳng lại, "Chỉ là cảm thấy quá đơn giản."
Kỷ Quân Chương khẽ cong khóe môi, dùng giọng điệu hờ hững nhắc nhở cậu: "Chỉ cần tôi nói ra, em không được từ chối - như vậy em còn thấy đơn giản không?"
Suy nghĩ của Cảnh Lê vốn rất đơn giản, bị anh nói vậy, không nhịn được mà suy nghĩ lệch lạc. Chắc chắn Kỷ Quân Chương sẽ không bắt cậu làm chuyện xấu, nhưng nếu bảo cậu bò... khụ, không đến mức đó đâu, không đến mức đó đâu. Cậu tự véo mình một cái, kéo suy nghĩ lệch lạc của mình trở về thực tại, rồi lại tự kiểm điểm sâu sắc.
Kỷ Quân Chương sẽ không làm gì cậu đâu, điểm này, cậu tin tưởng anh vô điều kiện.
Cảnh Lê nở nụ cười tươi rói: "Vậy thì quyết định như vậy nhé."
***
Quần áo trên người Cảnh Lê quá đỗi bình thường, không thể vào hội trường yến tiệc. Nhưng khi Kỷ Quân Chương đến đón cậu, anh đã cho người của nhãn hàng mang quần áo đến khách sạn trước rồi, chỉ cần họ đến đó là có thể thay ngay.
Kỷ Quân Chương có phòng nghỉ riêng. Hai nhân viên lễ tân của khách sạn dẫn họ đến phòng nghỉ rồi cung kính lui ra ngoài.
Bước vào phòng nghỉ, một bộ lễ phục đã được treo chỉnh tề trên móc áo chờ sẵn. Kỷ Quân Chương đưa lễ phục cho Cảnh Lê, nhẹ nhàng đẩy cậu một cái: "Đi thay đi."
Cảnh Lê ngoan ngoãn đáp lời, ôm quần áo đi vào phòng thay đồ bên cạnh.
Thay quần áo xong, cậu bước ra khỏi phòng thay đồ, đứng trước gương chỉnh trang.
"Vừa không?" Kỷ Quân Chương đi đến sau lưng cậu, nhìn cậu qua gương. Cảnh Lê vốn đã rất đẹp trai, bộ đồ này mặc vào, tôn lên vòng eo thon gọn, đôi chân dài miên man, càng khiến người ta không thể rời mắt.
Cảnh Lê cũng nhìn lại anh qua gương, đôi môi khẽ cong lên: "Rất vừa."
Kỷ Quân Chương mỉm cười: "Nếu là đặt may riêng thì sẽ tốt hơn, lần này hơi gấp, lần sau tôi sẽ đặt may riêng cho em."
Cảnh Lê chỉnh cổ áo, nghe vậy cười với anh: "Phiền phức quá."
"Không phiền, chỉ cần đo số đo cơ thể thôi." Ánh mắt Kỷ Quân Chương dừng lại ở vị trí cổ áo cậu vài giây, rồi bước đến bên cạnh cậu, chọn một chiếc nơ, cúi đầu tự tay thắt cho cậu.
Cảnh Lê bị hành động của anh khiến cậu bất ngờ, cứng đờ đứng yên tại chỗ, mãi một lúc sau mới hoàn hồn: "Thầy Kỷ..."
Cậu vừa mở miệng, Kỷ Quân Chương đã đáp: "Ừ?"
Tay anh không ngừng lại, hơi ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mắt cậu: "Sao vậy?"
Cảnh Lê muốn nói mình tự làm là được, nhưng Kỷ Quân Chương đã thắt được một nửa, giờ cậu nói ra thì lại có vẻ giả tạo quá. Mím môi, cậu nói: "Tay nghề của anh điêu luyện quá."
Kỷ Quân Chương cười nói: "Tôi không thích người khác chạm vào mình, nên đều tự mình thắt, luyện tập nhiều rồi."
Vừa dứt lời, bước cuối cùng của việc thắt nơ cũng hoàn thành. Anh chỉnh lại độ dài hai bên, rồi lùi lại: "Xong rồi."
Cảnh Lê khẽ gật đầu.
Cậu quay đầu nhìn vào gương, chiếc gương trung thực phản chiếu vành tai ửng đỏ của cậu, bị mái tóc che đi phần nào. Cậu nhanh chóng đưa tay lên xoa xoa che đi, ánh mắt lại rơi vào chiếc nơ cổ mà Kỷ Quân Chương vừa thắt cho cậu.
Thật sự thắt rất đẹp.
Lúc này, giọng An Gia Minh vang lên từ cửa, nhắc nhở họ rằng yến tiệc đã bắt đầu. Kỷ Quân Chương đáp lời xong, nhìn Cảnh Lê: "Đi thôi."
Hội trường yến tiệc đã đầy khách. Tiếng cười nói vang lên, những ly rượu chạm vào nhau lanh canh, đèn flash nhấp nháy liên tục. Các nam nữ minh tinh mặc lễ phục chỉnh tề, với nụ cười rạng rỡ bị ống kính bắt trọn.
Cảnh Lê và Kỷ Quân Chương sánh vai bước vào, không hề phô trương, nhưng sự hiện diện của Kỷ Quân Chương đã đủ gây chú ý, muốn kín đáo cũng không được. Không biết ai hô một tiếng, sự náo nhiệt trong hội trường khựng lại một khoảnh khắc, rồi không ít người cầm ly champagne tiến về phía họ.
Lấy hai ly champagne từ người phục vụ đi ngang qua, đưa một ly cho Cảnh Lê, Kỷ Quân Chương khẽ dặn cậu: "Lát nữa uống tượng trưng một chút thôi."
Cảnh Lê ưỡn ngực, hơi tự hào nói: "Yên tâm, em uống được cả chai rượu vang đỏ đấy."
"Giỏi," khen ngợi như dỗ trẻ con xong, Kỷ Quân Chương đổi giọng: "Nhưng cũng đừng uống nhiều."
Vừa dặn dò xong câu này, đã có người đến trước mặt họ.
Người đến là một nhà sản xuất phim nổi tiếng, họ Trần.
Anh ta chào hỏi Kỷ Quân Chương xong, ánh mắt liền chuyển sang Cảnh Lê bên cạnh, nhìn chằm chằm không chớp mắt: "Thầy Kỷ, vị này là?"
Kỷ Quân Chương không thích Cảnh Lê bị nhìn như vậy, giọng anh lạnh xuống: "Bạn nhỏ nhà tôi."
Anh thậm chí còn không nói tên Cảnh Lê cho đối phương biết.
Hai chữ "nhà tôi" khiến tất cả những ý nghĩ mờ ám của nhà sản xuất lập tức tan biến. Anh ta nhanh chóng thu lại ánh mắt, cười gượng gạo, viện cớ đi chào hỏi người khác, chân bước nhanh như chạy trốn, sợ chậm một bước sẽ bị Kỷ Quân Chương nhìn ra tâm tư đen tối của mình.
Cảnh Lê thấy anh ta chạy nhanh như vậy, khẽ chạm vào cánh tay Kỷ Quân Chương: "Anh dọa người ta rồi."
Rồi cậu cười rạng rỡ: "Nhưng anh ta đáng đời."
Cậu lại tiếp tục khen nịnh: "Thầy Kỷ ơi, anh siêu đẹp trai luôn."
Những ánh mắt như vậy cậu đã thấy nhiều rồi, đều là rác rưởi thoái hóa thành súc vật.
Kỷ Quân Chương bật cười, bị đôi mắt trong veo sáng ngời của cậu nhìn chăm chú, ngón tay đặt bên hông anh khẽ co lại, cuối cùng không nhịn được, đưa lên đầu cậu xoa nhẹ.