Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã
Chương 22
Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đây là lần đầu tiên Cảnh Lê cảm thấy mình tệ hại đến thế khi từ chối người khác.
—— Đặc biệt nếu người đó là Kỷ Quân Chương.
"Anh đợi em một lát." Cảnh Lê nghiêng người, nhường chỗ cho Kỷ Quân Chương vào nhà, "Thịt trong nồi cần ninh thêm nửa tiếng nữa, em cũng phải đi tắm."
Cậu ra ngoài cả buổi sáng, vừa rồi lại bận rộn gần hết buổi chiều, chắc chắn không thể cứ thế này mà đi gặp người nhà Kỷ Quân Chương được, như vậy là không đủ nghiêm túc và coi trọng.
Kỷ Quân Chương không giục cậu, "Không vội, em cứ từ từ."
Khi Cảnh Lê quay người lại, cậu nhìn thấy bánh bao kim sa ở phía sau, nó đã quên Kỷ Quân Chương từ lâu, lúc này coi Kỷ Quân Chương như một kẻ lạ mặt xâm phạm lãnh thổ, vô cùng cảnh giác.
"Gâu——" Nó sủa Kỷ Quân Chương mấy tiếng liền.
"Ngoan nào, anh ấy là bạn của ba mà." Cảnh Lê cúi người, xoa xoa đôi tai dựng đứng vì cảnh giác của bánh bao trứng muối, lại sờ sờ mặt và bụng nó, động tác nhẹ nhàng chậm rãi, bánh bao kim sa dần thả lỏng, cái đuôi thoải mái vẫy qua vẫy lại.
Cảnh Lê bật cười, véo véo chân nó, đứng thẳng người quay lại nói với Kỷ Quân Chương: "Thầy Kỷ, em đi tắm trước, anh giúp em trông nồi, rồi cho bánh bao kim sa ăn nhé, pate và thức ăn khô ở bên kia." Cậu chỉ vào ngăn kéo dưới tủ TV.
Khóe miệng Kỷ Quân Chương nở một nụ cười nhạt, gật đầu, ánh mắt lướt qua cậu, nhìn con chó nhỏ đã thả lỏng, từ tư thế đứng chuyển sang ngồi xổm.
Thấy ba đi rồi, bánh bao kim sa đứng dậy muốn đuổi theo lại bị Cảnh Lê đuổi về. Kỷ Quân Chương tìm thấy pate và thức ăn khô, một tay xách lên lắc lắc trước mặt bánh bao kim sa đang kiên trì bám theo như cái đuôi nhỏ, thành công dẫn nó về ổ.
Trước khi vào phòng ngủ, Cảnh Lê quay đầu nhìn lại, thấy Kỷ Quân Chương và bánh bao kim sa ở chung khá hòa thuận, yên tâm đi tắm.
Tắm xong sấy khô tóc, cậu thay quần áo sạch sẽ, bước ra khỏi phòng ngủ thì thấy bánh bao kim sa nằm ngửa bụng cho Kỷ Quân Chương xoa, kêu rên khe khẽ, ra chiều làm nũng.
Cảnh Lê đi tới, ngồi xổm xuống bên cạnh Kỷ Quân Chương, hai tay đặt trên đầu gối, ý cười lan đến đuôi mắt, "Thầy Kỷ, bánh bao kim sa đáng yêu lắm đúng không ạ?"
Rút ngón tay đang xoa bụng bánh bao sữa về, Kỷ Quân Chương nói: "Ừ, rất đáng yêu."
Anh quay đầu lại, Cảnh Lê vừa tắm xong, gò má vẫn còn ửng hồng vì hơi nóng, trên người cũng mang theo mùi sữa tắm và dầu gội. Sữa tắm có mùi sữa, còn dầu gội thì thoang thoảng hương cam quýt, hai mùi hương hòa quyện vào nhau, không hề khó chịu. Anh khẽ hít một hơi, thậm chí còn cảm thấy khá thích thú.
Đột nhiên, ngón tay bị một thứ ẩm ướt chạm vào, Kỷ Quân Chương cúi mắt, đối diện với đôi mắt đen láy như bảo thạch của bánh bao trứng muối, nó lè lưỡi, liếm anh thêm một cái nữa.
Khóe môi cong lên, anh đưa tay xoa đầu nó.
"Chuẩn bị xong chưa?" Anh đứng dậy, hỏi Cảnh Lê.
"Sắp xong rồi, em dọn dẹp bếp đã." Vừa dứt lời, Cảnh Lê nhanh chóng chạy vào bếp, nhưng vừa bước vào, cậu đã thấy căn bếp vừa nãy còn bừa bộn vì chuẩn bị đồ ăn đã được dọn dẹp sạch sẽ, gọn gàng.
Một cái đầu xù thò ra từ bếp, cậu bám vào cửa, đôi mắt sáng long lanh nhìn Kỷ Quân Chương, "Thầy Kỷ, thầy là chàng ốc sên sao?"
Ánh mắt Kỷ Quân Chương dừng trên khuôn mặt cậu, khóe môi cong lên, "Vậy em chuẩn bị thích anh chưa?"
Giọng điệu trêu đùa rõ ràng như vậy, Cảnh Lê nghe ra, nhưng không hiểu sao tim cậu như có một chiếc lông vũ khẽ khàng lướt qua. Tai cậu hơi nóng bừng, vội rụt đầu lại, "Em rất thích thầy Kỷ mà, thầy là thần tượng của em."
***
Quà cho Kỷ Hoa Hồng, Tần Chi Vận, Giang Mộng San, Kỷ Minh Nghị, cùng với cháu trai, cháu gái của Kỷ Quân Chương đều đã được Cảnh Lê chuẩn bị từ trước. Lần trước ông bà Kỷ tuy đã được tặng quà, nhưng quà Tết lần này cũng không hề thiếu thốn.
Đặt đồ lên xe xong, Kỷ Quân Chương dịu dàng nói, "Anh có lòng quá."
Cảnh Lê cười híp mắt xua tay, "Đương nhiên phải vậy rồi ạ."
Ra mắt gia đình mà không mang quà thì sao được chứ, cậu đã chuẩn bị rất chu đáo!
Lên xe rồi, Cảnh Lê hỏi ra nghi ngờ trong lòng, "Sao anh biết em không đi du lịch?"
"Có người gửi cho tôi một tấm ảnh, em với một cô gái," Kỷ Quân Chương quay đầu nhìn cậu, trong lời nói mang theo ý cười, "nói em cắm sừng anh."
Cảnh Lê: "???"
Cái gì vậy, sao cậu chẳng hiểu gì cả?
Vẻ mặt của cậu đang rất bối rối, "Thầy Kỷ, em muốn xem ảnh."
"Tôi xóa rồi."
"..." Cảnh Lê nói: "Anh nên để em xem xong rồi xóa, nếu không em sẽ rất hoang mang đấy."
Kỷ Quân Chương khẽ cười một tiếng, một tay giữ vô lăng, "Không cần thiết, chỉ là chuyện không quan trọng thôi."
Cảnh Lê: "..."
Nhưng cậu rất tò mò đó!
"Buổi sáng em đi dạo phố ở đâu?" Kỷ Quân Chương hỏi.
Chủ đề chuyển nhanh thật, Cảnh Lê chớp mắt, nói tên địa điểm, rồi nói: "Đi mua đồ Tết."
Cậu thoải mái dựa vào lưng ghế, chống cằm, "Dù sao cũng phải có chút không khí ngày Tết chứ, dù sao cũng là Tết, một ngày lễ rất quan trọng mà."
Khoan đã, sao Kỷ Quân Chương biết cậu đi dạo phố buổi sáng? Ảnh chụp cậu đang đi dạo phố sao? Vậy người con gái duy nhất có khả năng xuất hiện cùng cậu trong ảnh, chính là cô gái đã xin thông tin liên lạc của cậu.
"Thầy Kỷ, cô gái trong ảnh có phải là người tóc ngắn, đội mũ nồi, mặc áo khoác trắng không ạ?" Cậu nhớ lại đặc điểm trang phục của cô gái, miêu tả lại.
Liếc nhìn cậu một cái, Kỷ Quân Chương nhướng mày, "Hai đứa thật sự hẹn hò à?"
"Chắc chắn là không, ai lại tung tin đồn nhảm nhí, kém cỏi như vậy chứ? Lại còn kèm theo cả việc nhìn hình đoán mò nữa, cứ như văn tiểu học ấy." Cậu phàn nàn đủ rồi, giải thích, "Cô ấy chỉ đến xin thông tin liên lạc của em, nhưng em không cho."
Kỷ Quân Chương cười, "Em đúng là được yêu thích thật."
"Đương nhiên rồi," Cảnh Lê ưỡn ngực, cằm hơi hếch lên, vẻ mặt vừa kiêu ngạo vừa tự tin, "Em đẹp trai thế này cơ mà!"
Có lẽ mọi người đều về nhà ăn Tết, đường trung tâm thường tắc nghẽn kéo dài, hôm nay lại thông thoáng bất ngờ, trước bảy giờ, họ đã thuận lợi đến biệt thự nhà họ Kỷ.
Dưới ánh chiều tà, cả khu biệt thự đều sáng đèn, đèn đuốc sáng trưng, biến màn đêm thành ban ngày.
Đưa chìa khóa cho chú Vương để chú ấy lái xe đi đỗ, quà cáp lại giao cho người giúp việc mang vào, Kỷ Quân Chương nhớ lại vẻ căng thẳng của Cảnh Lê khi đến làm khách lần trước, mỉm cười hỏi cậu: "Lần này có cần nắm tay không?"
Cảnh Lê lắc đầu, ngẩng mặt lên cười với anh, "Không cần đâu, lần này em không căng thẳng nữa."
Kỷ Quân Chương thu tay về, "Vậy vào thôi."
Cảnh Lê gật đầu, "Vâng."
Hai người cùng nhau bước vào cửa.
Ở huyền quan, Cảnh Lê đã thấy Giang Mộng San, cô mỗi tay dắt một đứa trẻ, bé trai lớn hơn một chút, bé gái nhỏ hơn một chút, cả ba đều có vẻ ngoài vô cùng xuất chúng.
*Trong phong thủy, huyền quan là khu vực sảnh ngay gần cửa ra vào, nơi dẫn vào phòng khách. Hiểu đơn giản, đây là không gian ngăn cách giữa phòng khách và cửa chính, giống như một bức bình phong hay bước đệm.
Hiểu rõ tính thích trai đẹp và hay hóng chuyện của Giang Mộng San, Kỷ Quân Chương có chút bất lực, "Chị dâu, chị đứng đây làm gì thế?"
"Đón Cảnh Lê chứ sao." Cô nhìn Cảnh Lê cười, "Chào em, Cảnh Lê." Sau khi cô mở lời, bé trai cũng nói theo: "Chào mợ ạ."
Bé gái cũng nói: "Chào mợ ạ."
Cảnh Lê: "..."
Cách gọi này hình như không sai, nhưng quả thật rất kỳ lạ.
Nhìn vẻ mặt Cảnh Lê vừa khó xử vừa ngại ngùng không dám mở lời, Kỷ Quân Chương khẽ ho một tiếng, khóe môi cong lên, anh sửa lại cách gọi cho hai đứa nhỏ: "Gọi là chú."
Hai đứa trẻ đều thích Kỷ Quân Chương, nghe lời anh, anh nói vậy, dù rất thắc mắc, không hiểu sao người yêu của chú lại không thể gọi là mợ, nhưng vẫn ngoan ngoãn đổi cách gọi, "Chào chú ạ."
Cảnh Lê ngồi xổm xuống, giọng nói bất giác trở nên nhẹ nhàng và dịu dàng hơn, "Chào các cháu."
Bé gái thừa hưởng gen thích trai đẹp từ mẹ, cảm thấy Cảnh Lê quá đẹp trai, bé nắm chặt vạt áo, mặt đỏ ửng nói: "Cháu tên Miên Miên, chú ạ."
Cảnh Lê mỉm cười, "Miên Miên."
"Anh trai cháu tên An An."
Cậu lại nhìn bé trai, "An An."
"Chú có chuẩn bị quà cho hai đứa," cậu lấy quà cho hai đứa trẻ từ chỗ người giúp việc, nhưng quà hơi lớn, chúng không cầm được, nên cậu đưa cho chúng xem qua trước, "Hy vọng các cháu thích."
Giang Mộng San xoa đầu hai đứa trẻ, nhẹ nhàng nói: "Ăn tối xong rồi hãy mở ra xem nhé."
Lúc này Tần Chi Vận đi ra, buồn cười nhìn họ, "Sao mấy đứa đều đứng đây không vào nhà?"
Mấy người vội vàng đi vào.
Vào bên trong, tất cả mọi người trong nhà họ Kỷ đều ở phòng khách, TV đang bật, chương trình đặc biệt mừng năm mới vẫn chưa bắt đầu, đang chiếu về phong tục đón Tết, không khí Tết đã rộn ràng khắp nơi.
Cảnh Lê chỉ mới gặp Tô Mạn Chi và ông nội Kỷ thôi, nên Kỷ Quân Chương liền giới thiệu cậu với mọi người trong nhà.
Kỷ Hoa Hồng đưa tay về phía cậu, "Chào mừng cháu đến chơi."
Cảnh Lê nhẹ nhàng bắt tay ông, "Chào chú ạ."
Thái độ không hề gò bó, rất tự nhiên.
Kỷ Hoa Hồng tán thưởng gật đầu, ông thích những đứa trẻ như vậy, dù gặp ai cũng hào sảng, lịch sự, không kiêu ngạo cũng không tự ti.
Kỷ Minh Nghị khẽ gật đầu, nói với cậu: "Cứ coi như đây là nhà mình là được."
Giang Mộng San đặt tay lên vai chồng, nhìn Cảnh Lê, tươi cười chen vào một câu, "Đúng là nhà mình mà, chúng ta sắp thành người một nhà rồi, có đúng không?"
Cảnh Lê theo bản năng nghiêng đầu nhìn Kỷ Quân Chương, đối diện với ánh mắt dịu dàng lạ thường của Kỷ Quân Chương dưới ánh đèn, ý cười tan ra trong đáy mắt, "Vâng ạ."
Ông nội Kỷ và Tô Mạn Chi nắm tay nhau, cũng mỉm cười.