31. Chương 31

Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gần đây Nam Tinh không thiết tiếp khách, viện cớ bị bệnh mấy ngày liền, tối đến cũng chẳng lên sân khấu. Y chỉ lười biếng tựa vào lan can, ngắm nhìn phố phường bên dưới, cứ thế hết cả một ngày dài.
Mỗi khi thoáng thấy bóng dáng nào giống Sở Hoài An, y lại không kìm được mà ngước nhìn thêm vài lượt.
Tỳ nữ bên cạnh là người y mua từ tay tú bà, vẫn luôn mang theo bên mình, được y chiều chuộng đến mức có chút vô phép tắc. Lúc này, nàng ta dám cười cợt y, khiến y phải quay đầu liếc một cái.
Tỳ nữ chẳng sợ y chút nào, bởi y chưa bao giờ đánh mắng nàng.
"Công tử, người có phải đã phải lòng Sở đại nhân rồi không?" Nàng cười hỏi.
Nam Tinh ngẩn ra, đoạn cầm quạt giấy khẽ gõ nàng một cái, "Đừng có nói bậy."
"Ta đâu có nói bậy. Mấy ngày nay, mỗi lần Sở đại nhân đến, người đều vui vẻ hẳn ra. Còn nếu ngài ấy không tới, ta thấy người có vẻ thất vọng." Nàng lại chỉ ra điểm thứ hai, "Dạo này khi người ra đề, nếu Sở đại nhân không có mặt, người luôn cố ý ra những câu đặc biệt khó khăn và kỳ quái, khiến người ta không thể trả lời được trong thời gian quy định. Trước đây người đâu có như vậy."
Kể từ khi Sở Hoài An lui tới, phòng của Nam Tinh không còn đón thêm bất kỳ vị khách nào khác.
Mấy ngày nay, y thậm chí còn chẳng lộ diện.
"Ta nghe ngóng được rồi. Sở đại nhân rất tốt, là một vị quan thanh liêm vì dân. Hơn nữa, ngài ấy đến nay vẫn chưa cưới vợ, trong nhà cũng không có thị thiếp, rất giữ mình trong sạch."
Tỳ nữ lại chắc nịch nói: "Ngài ấy mấy lần vì người mà đến, chắc chắn là đã thích người rồi."
Tim Nam Tinh đập thình thịch vì lời nàng nói. Y thấy nóng bừng cả người, liền mở quạt ra, gió không ngừng quạt vào mặt, khóe miệng bất giác đã cong lên cao.
Nhưng ngay giây tiếp theo, y liền cụp mắt xuống, khóe miệng đang cong cũng hạ xuống, cuối cùng mím chặt lại.
Suýt nữa y quên mất thân phận hèn mọn của mình, nào có tư cách bàn chuyện thích hay không, huống chi lại vọng tưởng một người tốt đẹp như vậy sẽ thích y.
Những ngày này y đã làm những gì vậy chứ?
Tỳ nữ vẫn còn luyên thuyên, nhưng Nam Tinh chẳng nghe lọt tai. Y đứng dậy, tự trách bản thân, "Truyền xuống, tối nay treo bảng..."
Y còn chưa nói dứt câu, tỳ nữ đã hưng phấn kéo kéo tay áo y, "Công tử, công tử, là Sở đại nhân!"
Nam Tinh theo bản năng quay người lại, nhìn theo hướng tay tỳ nữ chỉ. Quả nhiên, y thấy Sở Hoài An đang đi thẳng xuống lầu. Như cảm nhận được điều gì, hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, mỉm cười với y.
Sở Hoài An đến đón Nam Tinh ra ngoài du xuân.
Nam Tinh không phải chưa từng rời khỏi chốn hoan lạc. Y cũng từng được khách làng chơi đưa về nhà, nhưng quả thật đây là lần đầu tiên được mời ra ngoài du ngoạn ngắm cảnh theo cách này.
Họ đi dạo trong chợ, Nam Tinh cái gì cũng thấy hứng thú, chỗ nào cũng muốn ngắm một chút, cứ như một đứa trẻ, cười đến vui vẻ rạng rỡ.
Sở Hoài An mỉm cười, bước đi bên cạnh y. Y muốn đến đâu, hắn liền cùng y tới đó. Thấy y dừng lại trước một sạp hàng bán mặt nạ, cầm một chiếc mặt nạ hồ ly thích thú không rời tay, hắn liền trả tiền, rồi tự tay đeo cho y.
Sau khi rời khỏi chợ, Sở Hoài An đưa Nam Tinh ra ngoài thành.
Họ đến rừng đào dưới chân núi Phượng Sơn.
Hoa đào nơi đây đều đã nở rộ, khoe sắc thắm khắp núi đồi. Nhìn ra xa, đâu đâu cũng là cảnh đẹp tháng tư. Nam Tinh ngắm nhìn cảnh đẹp như tranh vẽ trước mắt, đột nhiên quay đầu, nhìn Sở Hoài An. "Sao ngươi lại tốt với ta như vậy?" Y muốn một câu trả lời rõ ràng, hơn là cứ cả ngày nghĩ ngợi vẩn vơ.
"Vì ta thích ngươi." Giọng Sở Hoài An tựa như làn gió nhẹ nơi khe núi lúc này, dịu dàng lướt qua gò má y, khẽ khàng.
Hai má Nam Tinh nhanh chóng ửng hồng, vẻ ngượng ngùng hiện rõ trong đáy mắt. Tâm trạng y lại như ngồi trên diều giấy, bay cao vút tận mây xanh.
"Nhưng ngươi chưa bao giờ chạm vào ta." Y dừng lại một chút, "Có phải ngươi ghét bỏ ta chăng...?"
Sở Hoài An cắt ngang lời y, "Nam Tinh, đừng tự hạ thấp mình như vậy."
"Ta thích ngươi, nên trân trọng ngươi. Ta muốn cưới ngươi, cùng ngươi nắm tay nhau trọn đời." Hắn nhìn Nam Tinh, từng chữ từng chữ một, chậm rãi hỏi, "Ngươi có nguyện ý không?"
Nam Tinh tựa vào lòng Sở Hoài An, sợ hắn không nghe thấy, liền lớn tiếng nói: "Nguyện ý! Ta nguyện ý!"
...
Đến cảnh Sở Hoài An bày tỏ lòng mình, Cảnh Lê lại bị hô cắt. Đây đã là lần thứ bảy cậu bị dừng lại rồi.
Cậu rời khỏi vòng tay Kỷ Quân Chương, lau nước mắt, rồi cúi đầu xin lỗi các nhân viên.
Mọi người đều rất thân thiện, chẳng ai trách cậu cả.
Họ làm việc dưới trướng Đinh Nhất Hướng, chuyện này đã quá quen thuộc. Đinh Nhất Hướng tính tình nóng nảy, yêu cầu cao, thường một cảnh quay đi đi lại lại mười mấy hai chục lần là chuyện bình thường. Cảnh Lê bị dừng lại chừng này đã là gì.
Đoán được nguyên nhân Cảnh Lê cứ bị mắc kẹt ở cảnh này, Kỷ Quân Chương ra hiệu, nói với Đinh Nhất Hướng: "Nghỉ một chút đi, tôi muốn nói chuyện với Cảnh Lê."
Đinh Nhất Hướng mặt mày cau có, nhưng nể mặt Kỷ Quân Chương nên không mắng thành lời. Anh ta khoát tay, "Mười phút." Nếu kéo dài hơn nữa, cảnh này hôm nay khỏi quay.
Kỷ Quân Chương đưa Cảnh Lê đến một chỗ yên tĩnh không bóng người.
Cảnh Lê ủ rũ cúi đầu, không nói gì. Đột nhiên, môi cậu bị một thứ gì đó chạm vào. Cậu ngẩn người, mới nhận ra là một viên kẹo. Vẫn là kẹo sữa quen thuộc. Cậu theo bản năng há miệng, ăn viên kẹo từ tay Kỷ Quân Chương.
Sau khi vứt vỏ kẹo vào thùng rác, Kỷ Quân Chương mở lời, giọng nói trầm thấp dịu dàng: "Đỡ hơn chút nào chưa?"
Vị sữa và vị ngọt lan tỏa trong miệng, Cảnh Lê phồng má, ngẩng đầu lên. Vừa định nói, ngón tay Kỷ Quân Chương đã vươn tới chạm nhẹ vào má cậu. Cảnh Lê đột nhiên mở to mắt, động tác ngậm kẹo cũng khựng lại.
Kỷ Quân Chương tự nhiên thu tay về, mỉm cười nhìn cậu, "Có phải em vẫn chưa chuẩn bị cho cảnh hôn không?"
Sự chú ý của Cảnh Lê bị kéo về câu hỏi, cậu thành thật thừa nhận: "Đúng vậy." Càng đến gần, cậu càng căng thẳng, căn bản không thể coi cảnh hôn này như một cảnh quay bình thường. Cậu cũng không biết mình bị làm sao nữa.
Kỷ Quân Chương nói: "Hay là chúng ta luyện tập thử nhé?"
Cảnh Lê do dự hai giây, "Cảnh hôn ạ?"
"Ừ, cảnh hôn."
Cảnh Lê há miệng, nhưng chưa kịp nói gì, Kỷ Quân Chương đã kéo cậu trở lại vòng tay, rồi giúp cậu điều chỉnh thành tư thế Nam Tinh tựa vào lòng Sở Hoài An.
"Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu." Anh giải thích hành động của mình.
Cảnh Lê chớp mắt. Cũng đúng, họ chỉ có mười phút, nói nhiều lời sẽ phí thời gian.
Cậu ngẩng mặt lên, vừa vặn đối diện với đôi mắt rũ xuống của Kỷ Quân Chương. Bên trong đó là sự dịu dàng như mưa xuân đánh thức vạn vật, gió hè hiu hiu, nắng đông ấm áp. Cậu không thể kiềm chế được mà chìm đắm vào đó.
Bàn tay Kỷ Quân Chương rất lớn, cũng rất nóng. Một tay anh nâng mặt cậu, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve gò má cậu. Nơi bị chạm vào truyền đến từng đợt tê dại, lan tỏa mãi vào tận đáy lòng.
Nhịp tim bất chợt tăng nhanh. Tứ chi cậu trở nên nhẹ bẫng, lâng lâng.
Hơi thở của Kỷ Quân Chương càng lúc càng gần, khoảng cách giữa họ cũng càng lúc càng ngắn. Hơi thở đã hòa quyện vào nhau, Cảnh Lê theo bản năng nhắm mắt lại.
Cậu nghe thấy Kỷ Quân Chương khẽ bật cười một tiếng.
"Cảnh Lê, chưa được nhắm mắt đâu."
Cậu lại mở mắt ra, ánh mắt chạm vào ánh mắt Kỷ Quân Chương đầy ý vị.
Ngay giây tiếp theo, môi cậu truyền đến một xúc cảm rất nhẹ. Là Kỷ Quân Chương hôn cậu. Không phải nụ hôn sâu, chỉ là môi chạm môi thuần khiết.
——Nụ hôn của Sở Hoài An cẩn trọng, mang theo vô vàn trân trọng và yêu thương.
Hàng mi Cảnh Lê khẽ run rẩy, chậm rãi nhắm mắt lại. Hơi thở cậu nhẹ đi. Có điều gì đó theo nụ hôn này rơi vào lòng hồ, khiến mặt hồ vốn yên tĩnh gợn lên từng vòng từng vòng sóng gợn, mãi không thể bình tĩnh lại.
Cảnh Lê nghĩ, cậu biết vì sao mình lại căng thẳng rồi. Bởi vì đối tượng là Kỷ Quân Chương. Bởi vì cậu đã rung động trước Kỷ Quân Chương.
Nụ hôn nhẹ không kéo dài quá lâu. Kỷ Quân Chương là người lịch thiệp, kiềm chế vô cùng, chỉ chạm nhẹ vài giây, liền buông cậu ra, lùi một bước. Ánh mắt anh dịu dàng nhìn cậu, "Cần làm lại lần nữa không?"
Suy nghĩ thông suốt, lý trí trở lại, Cảnh Lê lắc đầu, nở nụ cười rạng rỡ, "Em đã điều chỉnh xong rồi ạ."
Trở lại phim trường, lần này cảnh quay rất thuận lợi. Hơn nữa, cảnh hôn sau lời tỏ tình, chỉ một lần là qua, không để Đinh Nhất Hướng bắt bẻ được dù nửa điểm.
Đinh Nhất Hướng ngậm điếu thuốc, ngồi trước màn hình giám sát xem lại đoạn vừa quay. Nhìn biểu cảm của hai người trong ống kính, anh ta hừ một tiếng, cảm thấy hình như mình vừa bị "nhồi" một đống thức ăn chó?
***
Vai diễn khách mời của Kỷ Quân Chương ít hơn Cảnh Lê rất nhiều. Nhân vật Sở Hoài An thực ra là một nhân vật tồn tại trong ký ức của Nam Tinh. Trong phim, khi Nam Tinh gặp nữ chính, Sở Hoài An đã qua đời hơn nửa năm.
Vì vậy, cảnh quay của anh không đến năm ngày đã hoàn tất.
Cảnh cuối cùng là do biên kịch có tâm tư riêng nên đã thêm vào.
Cô ấy nghĩ đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy kết thúc này quá buồn khổ. Làm sao cô ấy đành lòng để cặp đôi của mình có một kết cục không tốt đẹp? Lập tức, cô ấy tranh luận lý lẽ với Đinh Nhất Hướng, đổi lấy một kết cục trùng phùng.
Kết cục này cũng khá hợp lý.
Nam Tinh kể cho nữ chính nghe câu chuyện của mình và Sở Hoài An. Thứ tình cảm đó, nữ chính có thể cảm nhận được. Hạnh phúc mà cô ấy thấy Nam Tinh ở kiếp sau có lẽ cũng bao gồm việc trùng phùng với Sở Hoài An, viên mãn mối lương duyên đẹp.
Cảnh cuối cùng, Đinh Nhất Hướng quay rất lãng mạn. Nam Tinh chuyển thế và Sở Hoài An chuyển thế vào ngày Tết Nguyên Tiêu, giữa ánh đèn hoa rực rỡ đã gặp lại nhau. Sở Hoài An vô tình làm rơi chiếc mặt nạ hồ ly của Nam Tinh. Một ánh nhìn, như ngàn năm trôi qua.
Sau khi quay xong cảnh này, Kỷ Quân Chương chính thức đóng máy.
Đinh Nhất Hướng cầm một bó hoa hồng đỏ tươi, đặt vào tay Cảnh Lê, "Cậu mang tặng Quân Chương đi."
Cảnh Lê ôm bó hoa, khẽ gật đầu.
Kỷ Quân Chương bị không ít diễn viên, nhân viên vây quanh, họ đều muốn chụp ảnh chung với anh. Đây không phải là yêu cầu vô lý, Kỷ Quân Chương cũng không từ chối.
Chú ý thấy Cảnh Lê ôm bó hoa đi tới, đám đông tự động tản ra, nhường đường cho cậu tiến lại.
Bước đến trước mặt Kỷ Quân Chương, Cảnh Lê cong mắt cười, má lúm đồng tiền khẽ hiện lên, nụ cười ngọt ngào. Cậu đưa bó hoa tới, "Thầy Kỷ, chúc mừng anh đóng máy ạ."
Kỷ Quân Chương nhận lấy hoa, ánh mắt dừng trên mặt Cảnh Lê. Giọng trầm thấp từ tính dễ nghe của anh vang lên, "Ôm một cái nhé?"
Cảnh Lê khẽ gật đầu.
Ngay giây tiếp theo, Kỷ Quân Chương liền ôm cậu vào lòng.
Những người xung quanh lần lượt hóa thân thành fan couple:
"A a a a a a a a, cặp đôi của tôi siêu ngọt!"
"Viên mãn rồi!!"
"Đợi đạo diễn Đinh tung hậu trường của thầy Kỷ và Cảnh Lê lên nhật ký phim trường, tôi cũng phải chia sẻ, tôi muốn hét thật to, cặp đôi của tôi ngọt chết mất!!"
Tựa vào lòng Kỷ Quân Chương, Cảnh Lê mượn cớ che giấu, công khai cong cao khóe miệng cười tủm tỉm.
Tối mai Kỷ Quân Chương có một hoạt động từ thiện phải tham gia, nên sáng sớm hôm sau đã phải đi. Cảnh Lê nửa tỉnh nửa mê, nghe thấy tiếng rửa mặt, liền ôm chăn ngồi dậy, rồi mơ mơ màng màng xuống giường.
Trong phòng vệ sinh, Kỷ Quân Chương đang đánh răng. Nghe thấy tiếng bước chân, anh mở cửa. Cảnh Lê dụi dụi mắt, tỉnh táo hơn một chút, "Sớm vậy sao ạ?"
"Chín giờ bay, từ đây đến sân bay còn phải mất hai tiếng rưỡi." Anh đánh răng xong, lại hỏi, "Em có muốn dùng nhà vệ sinh không?"
Cảnh Lê lắc đầu, "Em chỉ là nghe thấy tiếng động nên thức giấc thôi ạ."
"Xin lỗi, đã làm ồn đánh thức em rồi."
Cảnh Lê dựa vào khung cửa, "Thầy Kỷ, em cũng không thích nghe lời xin lỗi đâu ạ."
Kỷ Quân Chương ngẩn người, rồi dịu dàng nhìn cậu. Ý cười trên khóe miệng rất rõ ràng, "Được, sau này anh sẽ không nói nữa."
Cảnh Lê hài lòng.
Cậu lấy tay che miệng, ngáp một cái, "Em ngủ tiếp đây ạ."
"Ừ." Kỷ Quân Chương nhanh chóng thu dọn đồ đạc, kéo vali hành lý rời đi. Nhưng đến cửa, anh lại nhẹ nhàng quay trở lại bên giường. Cảnh Lê vẫn chưa ngủ lại, nghe tiếng động liền mở mắt nhìn anh. "Anh đi đây." Anh cong môi, "Về nhà gặp nhé."
Nhà.
Cảnh Lê cười rộ lên, "Ừm, về nhà gặp ạ."
***
Sau khi Kỷ Quân Chương rời khỏi đoàn làm phim, Đinh Nhất Hướng bắt đầu cho nhân viên tuyên truyền đăng ảnh hậu trường và ảnh chụp chung của Kỷ Quân Chương và Cảnh Lê lên nhật ký phim trường trên Weibo chính thức của bộ phim.
Không tốn chút sức, bộ phim đã cùng tên tuổi của họ leo lên top tìm kiếm.
[??? Hợp tác rồi á?]
[Má ơi, lần cuối cùng xem thầy Kỷ đóng phim truyền hình là chuyện từ bao giờ rồi nhỉ?]
[Phải nói là tạo hình này đẹp điên.]
[Nghe người trong nội bộ tiết lộ, đầu tiên là đạo diễn Đinh hốt được Cảnh Lê, sau đó lại mượn Cảnh Lê, hốt luôn cả thầy Kỷ vào đoàn, hai người diễn một chuyện tình bi thương ?]
[Series đạo diễn Đinh keo kiệt vặt lông cừu.]
[ Ngược luyến tình thâm? Thiệt hả bà Thơ? Tôi là 'chó cỏ' tôi thích xem!]
[Giả, chỉ có ngược là thật.]
[Sao lại ngược? Tôi hiểu rồi, có phải biên kịch ở phim trường bị nhét cho cả đống đường, thế là nổi điên lên viết ngược cho hả giận hả?]
[Không phải, tôi không có, đừng có nói linh tinh! Đương nhiên, tôi ăn đường no nê rồi, các chị em đừng có mà ghen tị với tôi nhé!]
[Tóm được một biên kịch rồi, nhìn phát biết ngay người nhà mình, kể thêm mấy chuyện hậu trường đi mà!]
[Ở một góc không ai quan tâm, có tài khoản marketing tung tin, thầy Kỷ sắp tham gia show thực tế rồi, còn đi cùng Cảnh Lê trong "Chuyến đi lãng mạn" nữa!]
[Má ơi!]
...
Trong lúc dư luận ồn ào náo nhiệt trên mạng, Cảnh Lê đã quay xong cảnh cuối cùng của Nam Tinh.
Sau khi che chắn cho nữ chính trốn thoát, Nam Tinh nhìn đám binh mã tụ tập bên ngoài lều. Y biết mình không thể rời đi được nữa. Y cũng không muốn trốn.
Y tẩy trang, cởi bỏ bộ y phục hoa khôi trên người, uống cạn chén rượu độc, rồi đốt một ngọn lửa. Sau đó, y ôm chiếc mặt nạ hồ ly Sở Hoài An tặng, nằm trên giường, yên tĩnh nhắm mắt lại. Y mỉm cười, chìm vào giấc mộng vĩnh viễn.
...
Đinh Nhất Hướng tuyên bố Cảnh Lê đóng máy. Bó hoa bách hợp và bao lì xì cùng nhau trao cho cậu, rồi anh hỏi: "Thật sự không cần chuẩn bị tiệc đóng máy sao?"
Cảnh Lê cảm kích cười cười, rồi đáp: "Không cần đâu ạ."
"Được thôi." Đinh Nhất Hướng nhún vai.
Anh ta lại vỗ vai Cảnh Lê, chân thành nói: "Cậu rất tốt, nhưng vẫn cần trưởng thành hơn. Hy vọng sau này có cơ hội, chúng ta có thể hợp tác thật sự một lần."
Anh ta đưa tay về phía Cảnh Lê.
Cảnh Lê bắt tay anh ta, lại khẽ nhếch cằm, tự tin và kiêu hãnh, "Sẽ có cơ hội thôi, tôi cũng rất mong chờ điều đó."
Cậu sẽ cố gắng, cũng sẽ trưởng thành. Một ngày nào đó, cậu sẽ leo lên đỉnh núi, đến bên cạnh Kỷ Quân Chương, cùng anh ngắm nhìn phong cảnh.