Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã
Bài Học Trượt Tuyết Và Sự Ăn Ý
Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khu nghỉ dưỡng có một sân trượt tuyết riêng, cách biệt thự không xa, chỉ mất khoảng mười phút lái xe.
Thấy Cảnh Lê và Kỷ Quân Chương có ý định đi trượt tuyết, Vu Gia Viễn, Thẩm Như, Dương Dịch và Chu Diễm cũng tỏ ra hào hứng và muốn đi cùng.
Trước khi khởi hành, Cảnh Lê hỏi thêm bốn người còn lại trong nhóm chat WeChat. Chu Thi và Trần Hiểu Hàm định ngủ bù vì tối qua họ ngủ không ngon, chủ yếu là do thay đổi môi trường nên chưa quen.
Dư Mễ Duyệt sẽ bắt đầu chuyến lưu diễn toàn quốc cùng đoàn múa vào giữa tháng tư. Cô là một trong những vũ công chính, nhiều bài múa đều xoay quanh cô, nên trượt tuyết quá nguy hiểm, lỡ bị thương sẽ rất phiền phức.
Lang Nhan ở lại cùng cô, hai người dự định đi dạo quanh khu du lịch gần đó.
Dù sao thì mức độ nhận diện của cả hai không cao, cho dù có mang theo máy quay, gặp người lạ, nhiều lắm họ cũng chỉ nghĩ đó là các hot girl mạng và tò mò nhìn thêm vài lần mà thôi.
Đọc xong câu trả lời của họ, Cảnh Lê cất điện thoại: "Chỉ có sáu người chúng ta đi thôi, những người khác không đến."
Thẩm Như gật đầu: "Vậy chúng ta khởi hành thôi."
Chiếc xe của đoàn làm phim là của một trong những nhà tài trợ. Trước khi lên xe, Vu Gia Viễn đã tranh thủ đọc quảng cáo. Sáu người không đủ chỗ trong một xe nên chia làm hai, Cảnh Lê và Kỷ Quân Chương ngồi riêng một xe.
Cảnh Lê xung phong lái xe, Kỷ Quân Chương mỉm cười và chuyển sang ghế phụ.
Phong cảnh dọc đường rất đẹp. Đoàn làm phim đã sử dụng flycam, bay vút lên cao để quay toàn cảnh ngọn núi tuyết hùng vĩ:
Dưới lớp tuyết trắng xóa, những ngọn núi trùng điệp kéo dài vô tận. Đỉnh núi bị mây mù bao phủ, chỉ có ngọn núi chính dường như xuyên qua tầng mây, sừng sững vươn cao.
Mười phút lái xe trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc họ đã đến sân trượt tuyết riêng.
Vì sự an toàn của khách mời và du khách, chương trình đã bao trọn sân trượt tuyết này. Hiện tại bên trong chỉ có nhân viên và huấn luyện viên trượt tuyết.
Kỷ Quân Chương từ chối sự giúp đỡ của nhân viên, tự mình chọn ván trượt cho Cảnh Lê. Thuở thiếu niên, anh là người thích chơi bời, lại có tiền nên đã thử qua đủ mọi thứ. Giang Mộng San nói không sai, anh thực sự rất giỏi.
Sân trượt tuyết này tuy là tư nhân nhưng cũng mở cửa cho du khách, nên dụng cụ trượt tuyết không được tốt lắm. Kỷ Quân Chương chọn đi chọn lại, cuối cùng cũng tìm được một cái khá ổn và đưa cho Cảnh Lê.
"Ván đôi à?"
"Mới bắt đầu, dùng ván đôi sẽ đơn giản hơn ván đơn một chút. Người mới dễ đứng vững hơn, và khi ngã cũng dễ đứng dậy hơn." Kỷ Quân Chương nhìn cậu, "Nếu em muốn học ván đơn, sau này anh sẽ dạy em."
Thật ra Cảnh Lê không quan tâm sẽ chơi loại nào, cậu ừ ừ hai tiếng, vui vẻ ôm ván trượt, mắt dán chặt vào đường trượt tuyết cách đó không xa, háo hức muốn thử. Cậu thúc giục: "Thầy Kỷ, đi thôi!"
Kỷ Quân Chương cười: "Được."
Họ đến đường trượt, tìm con dốc dành cho người mới tập. Cảnh Lê làm theo chỉ dẫn của Kỷ Quân Chương, đặt ván trượt ngang, rồi dùng bước chữ thập để bước lên ván trượt.
Vì phía dưới dốc là mặt đất bằng phẳng nên rất dễ giữ thăng bằng, ván trượt cũng không bị trượt lùi về phía sau.
Nhưng cũng giống như nhiều người lần đầu thử, cảm giác chân không chạm đất khiến cậu không yên tâm, bản năng mách bảo cậu sẽ căng thẳng và lo lắng mình sắp ngã.
Kỷ Quân Chương ở ngay bên cạnh, mang lại cho cậu cảm giác an toàn rất lớn.
Kỷ Quân Chương chân vẫn đi ván trượt nhưng lại nhẹ nhàng như đi trên mặt đất bằng. Anh đi theo Cảnh Lê, giọng điệu dịu dàng, kiên nhẫn như dòng suối nhỏ, bình tĩnh và ôn hòa, xoa dịu nỗi sợ hãi bản năng của Cảnh Lê.
"Dùng gậy trượt chống xuống đất, so le với bước chân của em. Trượt chậm thôi, cảm nhận ván trượt dưới chân, giữ song song..."
Cảnh Lê chăm chú lắng nghe, dùng phương pháp anh dạy để chậm rãi làm quen với ván trượt.
Quá trình học tập tuy đơn điệu và nhàm chán nhưng Kỷ Quân Chương không hề mất kiên nhẫn, vẫn luôn ở bên cạnh, ngay trong tầm tay Cảnh Lê. Nhận thức này khiến lòng Cảnh Lê vô cùng an tâm.
Đột nhiên, bên cạnh truyền đến một tiếng hét. Cảnh Lê giật mình, không giữ được thăng bằng, đã chuẩn bị ngã thì lại rơi vào một vòng tay vững chãi.
Kỷ Quân Chương đỡ cậu đứng vững lại: "Em có sao không?"
Tim Cảnh Lê vẫn đập rất nhanh, có lẽ vì giật mình, cũng có lẽ vì được Kỷ Quân Chương vững vàng ôm vào lòng. Cậu cắm gậy trượt vào tuyết, cố gắng bình tĩnh lại: "Ừm."
Cậu quay đầu, nhìn Thẩm Như vừa kêu lên. Cô và Vu Gia Viễn lăn thành một đống, lúc này cả hai đang ngồi trên tuyết, chắc là ngã một cú đau điếng, đang đợi hồi phục.
Dương Dịch và Chu Diễm đều biết trượt tuyết, hai người vốn đang chơi trên dốc. Nghe thấy tiếng la, họ liền trượt đến bên cạnh Thẩm Như và Vu Gia Viễn, hỏi: "Hai người có sao không?"
Thẩm Như đẩy kính trượt tuyết lên đỉnh đầu, lắc đầu: "Không sao đâu, chỉ hơi đau một chút thôi, nghỉ ngơi lát là được."
Vu Gia Viễn lo lắng cho eo và chân cô, vì trước đây cô từng bị thương khi đóng phim. Anh hỏi han kỹ càng, xác định không có chuyện gì nghiêm trọng mới hoàn toàn yên tâm.
Cảnh Lê cũng chậm rãi di chuyển đến trước mặt họ, Kỷ Quân Chương vẫn ở bên cạnh cậu. Thẩm Như và Vu Gia Viễn cười cười, vẫy vẫy tay: "Thật sự không sao đâu."
Thấy vậy, mọi người cũng yên tâm.
Cảnh Lê lại tiếp tục luyện tập trên mặt đất bằng phẳng dưới dốc khoảng bảy tám phút. Khi đã hoàn toàn quen với ván trượt, Kỷ Quân Chương thấy đã đến lúc liền dạy cậu cách phanh.
"Phanh thường dùng hình chữ V ngược hoặc phanh song song." Kỷ Quân Chương đi lên dốc một đoạn, rồi trượt xuống, thực hiện cả hai động tác cho cậu xem.
Anh lại nhắc nhở: "Khi phanh hình chữ V ngược, phải chú ý không để đầu ván chạm vào nhau, nếu không sẽ dễ bị ngã."
Cảnh Lê quan sát thật kỹ, xem xong liền luyện tập. Kỷ Quân Chương đứng bên cạnh chỉnh sửa tư thế cho cậu.
Sau hơn mười phút luyện phanh, Kỷ Quân Chương liền dẫn cậu đi thử dốc.
Luyện tập trên dốc mang lại cảm giác khác hẳn. Cảnh Lê thử làm như vừa rồi, muốn dùng gậy trượt để đi lên, nhưng hoàn toàn không được. Ván trượt tự nhiên trượt xuống, kéo theo cậu cũng vô thức ngửa ra sau, không kiểm soát được thăng bằng.
Kỷ Quân Chương kéo cậu lại, cười nói: "Không thể đi như vậy được, phải đi ngang hoặc theo hình chữ V ngược lên."
Anh nói xong, đi ván trượt và làm mẫu cho Cảnh Lê xem.
Cảnh Lê thử đi hình chữ V ngược nhưng cảm thấy hơi khó, cậu vẫn chưa nắm được kỹ thuật và vẫn trượt xuống. Thế là cậu đổi sang đi ngang lên. Đi như vậy tuy chậm nhưng đơn giản hơn hình chữ V ngược nhiều, nên cậu liền dùng cách này để chậm rãi đi lên dốc.
Đi đến giữa dốc, Cảnh Lê dừng lại nghỉ ngơi, thở đều. Cậu nghiêm túc kể một chuyện cười lạnh cho Kỷ Quân Chương nghe: "Hóa ra cua bò mệt như vậy."
Kỷ Quân Chương bật cười vì cậu.
Cảnh Lê cũng cười hì hì, giơ tay đeo găng, vui vẻ làm dấu chữ V rồi nói: "Tiếp tục thôi."
Khó khăn lắm mới di chuyển được lên đỉnh dốc, Cảnh Lê nhìn xuống và phát hiện độ dốc của dốc dành cho người mới này thực sự rất nhỏ, không khỏi thả lỏng. Kỷ Quân Chương lại dạy cậu cách kiểm soát tốc độ, cách tránh bị ngã, và cách ngã đúng – vì muốn học trượt tuyết thì không thể không ngã, điều này là không thể tránh khỏi. Cảnh Lê biết vậy nên rất chăm chú lắng nghe.
Nói xong, Kỷ Quân Chương lại cùng cậu luyện tập lên xuống con dốc này.
Nhờ có Kỷ Quân Chương, cậu mới không bị ngã trên con dốc dành cho người mới này, lần nào cũng được anh nắm lấy hoặc ôm vào lòng. Nhưng Kỷ Quân Chương cũng nhắc nhở cậu rằng vì độ dốc này thoải, tốc độ trượt xuống cũng không nhanh nên mới đỡ được, chứ đổi sang dốc lớn hơn thì không được nữa.
Đôi mắt Cảnh Lê cong cong sau chiếc kính trượt tuyết, giọng nói cuối câu hơi cao lên: "Không sao, em không sợ ngã đâu."
"Sẽ đau lắm đấy."
"Cũng không sợ."
Để chứng minh lời mình nói, lần trượt tuyết tiếp theo, Cảnh Lê không để Kỷ Quân Chương đi theo. Sau khi tự mình di chuyển lên, cậu đứng trên dốc vẫy tay với Kỷ Quân Chương đang ở dưới, rồi đeo kính trượt tuyết vào và trượt xuống. Đoạn đầu trượt rất tốt, nhưng đến đoạn cuối, cậu không kiểm soát được tốc độ, trượt thẳng xuống cuối dốc và thực sự bị ngã một cái ạch.
Cảnh Lê dùng tư thế Kỷ Quân Chương dạy để tự bảo vệ mình, nên cú ngã không nặng lắm, chỉ hơi đau mông. Kỷ Quân Chương đến trước mặt cậu, đưa tay kéo cậu đứng dậy, vừa buồn cười vừa bất lực, không biết nên nói gì cho phải. Cuối cùng anh chỉ đưa tay khẽ gõ nhẹ vào trán cậu, tỏ vẻ hết cách: "Em đó."
Cảnh Lê ngẩng đầu nhìn anh, cười rạng rỡ và xinh đẹp.
...
Cả buổi sáng, họ đều ở trên con dốc dành cho người mới này.
Cảnh Lê có năng khiếu thể thao tốt, tốc độ học cũng rất nhanh. Gần đến trưa, cậu đã có thể tự do đi lại trên đường trượt dành cho người mới, hoàn toàn nắm vững kỹ năng trượt tuyết.
Thời gian không còn nhiều, cũng đã đến lúc họ nên quay về. Cảnh Lê có chút chưa thỏa mãn, nói với Kỷ Quân Chương: "Ngày mai chúng ta lại đến nhé."
Ở đây trời tối rất nhanh, sân trượt tuyết ba giờ chiều đã đóng cửa rồi. Mà họ ăn trưa xong, bên tổ chương trình còn hai nhiệm vụ nữa phải làm, chắc chắn không kịp quay lại.
Cảnh Lê thích, Kỷ Quân Chương đương nhiên sẽ không từ chối. Anh đồng ý: "Được."
Ăn trưa xong, lại nghỉ ngơi một lát. Đến một giờ rưỡi chiều, mọi người lại trở về trung tâm du lịch.
Nhiệm vụ thứ hai vẫn là một trò chơi nhỏ để so tài ăn ý. Chương trình ra đề, trong vòng một phút, hai người bạn đời mỗi người sẽ trả lời vào bảng của mình, không được gợi ý cho đối phương.
Cảnh Lê và Kỷ Quân Chương là đội nhất trong trò chơi nhỏ buổi sáng, nên được xếp vào vị trí đầu tiên.
Cảnh Lê cầm bảng, ngồi đối diện Kỷ Quân Chương.
Quan Lâm hỏi: "Hai người đã chuẩn bị xong chưa?"
"Xong rồi." Họ đồng thanh trả lời.
Một giọng điệu nhẹ nhàng, một giọng trầm khàn lười biếng.
Quan Lâm cười: "Hai người quả nhiên rất ăn ý."
"Vậy câu hỏi đầu tiên: Thầy Kỷ ghét ăn gì nhất?"
Đây căn bản là một câu hỏi cho điểm. Cảnh Lê rất nhanh đã viết xong và giơ bảng: cà chua, rau mùi.
Khóe môi Kỷ Quân Chương khẽ nhếch lên một nụ cười rất nhạt, anh cũng giơ bảng ra: cà chua, rau mùi.
Chữ của cả hai người đều rất đẹp. Khi phát sóng, hậu kỳ đã ghép bảng của hai người lại với nhau, còn thêm một dòng chữ: Đến chữ viết cũng đồng điệu như vậy.
"Câu hỏi thứ hai: Món ăn mà Cảnh Lê ghét nhất?"
Cảnh Lê: mướp đắng xào.
Kỷ Quân Chương: mướp đắng xào.
"Câu hỏi thứ ba: Ai là người tỏ tình trước?"
Cảnh Lê: Thầy Kỷ.
Kỷ Quân Chương: Tôi.
Mặc dù lúc đầu Cảnh Lê từng nói trong kịch bản có thể để cậu tỏ tình trước, nhưng Kỷ Quân Chương không viết như vậy. Anh viết là cả hai đều yêu nhau, và cũng viết là mình tỏ tình trước.
Câu trả lời này có điểm nhấn, Quan Lâm chống cằm: "Xin phép thay mặt đông đảo fan hâm mộ và cư dân mạng tám chuyện một chút: Khoảnh khắc nào đã khiến trái tim thầy Kỷ rung động?"
Những người khác cũng vểnh tai lên, đầy vẻ tò mò và hóng chuyện nhìn hai người họ.
Kỷ Quân Chương nhìn Cảnh Lê, khóe môi cong lên, ánh mắt vô cùng dịu dàng: "Mỗi một khoảnh khắc."
Có rất nhiều máy quay, nhân viên và khách mời đều ở đó. Dù Cảnh Lê biết Kỷ Quân Chương đang diễn, nhưng nghe câu này, cậu vẫn không nhịn được tim đập nhanh hơn, hơi nóng cũng xộc lên mặt.
Cậu vội vàng cầm bảng che mặt.
Trớ trêu thay, Quan Lâm còn gọi tên cậu: "Cảnh Lê, có phải thầy Kỷ rất giỏi nói những lời tình cảm không?"
Cảnh Lê hạ bảng xuống, lộ ra khuôn mặt đỏ bừng. Cậu như vậy càng khiến người ta không thể rời mắt. Thẩm Như không nhịn được thốt lên: "Đẹp quá."
Trần Hiểu Hàm và Dư Mễ Duyệt cùng nhau gật đầu: "Siêu đẹp luôn."
Cảnh Lê đã nhanh chóng kiềm chế cảm xúc, chỉ là vệt hồng trên mặt vẫn còn. Cậu nghiêm túc và chân thành nói: "Thầy Kỷ rất giỏi dỗ dành em."
Từ khi gặp nhau, Kỷ Quân Chương luôn khen ngợi cậu, tán dương cậu, khiến cậu được dỗ dành rất vui vẻ.
Cho nên cậu ở trước mặt Kỷ Quân Chương luôn thoải mái, vui vẻ, không cần lo lắng gì hết. Vì cậu biết Kỷ Quân Chương sẽ bao dung cậu, tôn trọng cậu, và tuyệt đối sẽ không hạ thấp cậu.
Một người như vậy, sao cậu lại không rung động cho được?