Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã
Chương 64
Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cảnh Lê nói xong, nhìn ánh mắt Kỷ Quân Chương càng lúc càng trở nên sâu thẳm và tối tăm, cậu nhanh chóng đỏ bừng từ đầu đến chân.
Cậu lặng lẽ ngồi trở lại, cài dây an toàn, rồi lấy điện thoại ra bấm đại một trò chơi nào đó, đầu óc trống rỗng chơi – hoàn toàn không biết mình đang chơi cái gì.
Ngọn lửa trong lòng Kỷ Quân Chương bị khuấy động, anh nhìn những chiếc xe qua lại, dục vọng trong mắt anh cuộn trào như sóng biển, nhưng nơi này thậm chí một nụ hôn sâu cũng không thể thực hiện được.
Anh hít sâu vài lần, cởi áo vest, nới lỏng mấy cúc áo sơ mi ở cổ, rồi hạ cửa kính xuống châm một điếu thuốc, cuối cùng cũng lấy lại được chút lý trí.
Chiếc Porsche khởi động lại, tốc độ xe vượt quá mức cho phép, vẻ ung dung tự tại của Kỷ Quân Chương biến mất, thay vào đó là sự vội vã và cuồng nhiệt.
Về đến khu chung cư, chiếc xe đậu bừa trong gara, khóa cửa tự động mở ra. Kỷ Quân Chương nắm tay Cảnh Lê lên lầu.
Trong thang máy đi lên, tim Cảnh Lê đập rất nhanh, lòng cậu xao động dữ dội, vừa mong chờ vừa hồi hộp về chuyện sắp đến, lòng bàn tay đã lấm tấm mồ hôi.
Ra khỏi thang máy, cửa mở bằng vân tay.
Chú Vương và những người giúp việc đã dọn dẹp xong và rời đi. Trong không khí thoang thoảng mùi chanh tươi mát, là mùi nước tẩy rửa, không khó chịu, cũng không làm mất đi hứng thú.
Cùng lúc cánh cửa đóng lại, không biết ai chủ động trước, đôi môi hai người đã dính chặt vào nhau, mãnh liệt không rời.
Eo Cảnh Lê bị ôm chặt, cánh tay anh dùng lực rất mạnh, như muốn khảm cậu vào cơ thể mình. Cơ thể họ dán sát vào nhau.
Môi cậu bị mút lấy, đầu lưỡi cũng bị cuốn đi, cậu chỉ có thể bị động há miệng, hoàn toàn chìm đắm trong nụ hôn nồng nàn và sâu lắng của đối phương.
Cảnh Lê không để ý thời gian, hoàn toàn không biết họ đã hôn bao lâu, cho đến khi đôi môi đang hôn cậu di chuyển đến tai, vành tai nhạy cảm bị cắn nhẹ một cái, cậu mới chợt tỉnh, phát hiện vạt áo sơ mi của mình đã bị kéo lên quá nửa, quần áo dồn lại ở eo, một mớ hỗn độn.
Cánh tay đang siết chặt eo không buông cậu ra, Kỷ Quân Chương áp sát tai cậu, giọng nói khàn khàn đến cực độ: "Bảo bối, em để đồ ở đâu?"
Phản ứng bản năng quá rõ rệt, Cảnh Lê níu lấy vạt áo anh, sự căng thẳng chiếm lấy, suy nghĩ rối bời. Có lẽ vì cậu không trả lời suốt một lúc, eo lại bị vỗ nhẹ một cái, thúc giục trong im lặng.
"Ở tủ đầu giường trong phòng ngủ khách." Nghĩ đến trong nhà có nhiều hơn một phòng ngủ khách, cậu bổ sung: "Phòng mà em ngủ trước đây."
Kỷ Quân Chương cười khẽ, lồng ngực rung lên.
Cảnh Lê đẩy tay anh ra, bước đi loạng choạng, mặt đỏ bừng vì ngượng, "Em đi tắm trước."
Cậu bị kéo lại, "Tắm chung, anh sẽ giúp em chuẩn bị."
"..." Cả người Cảnh Lê nóng bừng.
Cuối cùng cả hai cũng tắm chung. Bồn tắm đã được xả nước, chuẩn bị sẵn từ trước. Cảnh Lê tựa vào Kỷ Quân Chương, vùi mặt vào vai anh, sắc hồng lan ra khắp cơ thể. Làn da cậu vốn trắng, kết hợp với sắc hồng, giống như hoa đào phớt, khiến người ta muốn hái.
Không biết đã qua bao lâu, Cảnh Lê mồ hôi đầm đìa, Kỷ Quân Chương cũng ướt đẫm mồ hôi. Cả hai vốn đã ở trong nước, mồ hôi hòa vào nước không thể phân biệt được.
Tắm xong, vừa khoác áo choàng tắm, cơ thể cậu đột nhiên nhấc bổng lên không. Cảnh Lê theo bản năng ôm lấy cổ Kỷ Quân Chương, rồi nhanh chóng thả lỏng, để mặc Kỷ Quân Chương bế về phòng ngủ chính.
Đặt cậu lên giường, Kỷ Quân Chương cúi đầu hôn cậu, rồi nói: "Anh đi lấy đồ."
Cảnh Lê mua sắm rất đầy đủ, không chỉ có bao cao su và gel bôi trơn, mà còn có cả thuốc chống viêm, thuốc hạ sốt. Kỷ Quân Chương cầm đồ trở lại phòng ngủ chính. Ánh mắt cậu dán vào túi đồ rồi nhanh chóng liếc đi chỗ khác.
Mùa hè ngày dài đêm ngắn, bây giờ mới hơn năm giờ rưỡi chiều, trời còn quá sáng, khiến Cảnh Lê có cảm giác xấu hổ như đang bị phơi bày giữa ban ngày. Cậu cầm điều khiển, rèm cửa tự động kéo lại.
Căn phòng tối lại, cậu mới cảm thấy đỡ hơn.
Kỷ Quân Chương bật đèn tường, ánh sáng yếu ớt đủ để nhìn rõ đối phương.
Ôm nhau ngã xuống giường, Cảnh Lê nhìn Kỷ Quân Chương, tìm đến môi anh, hôn anh.
Những chuyện sau đó diễn ra tự nhiên, vô cùng hòa hợp.
...
Rơi từ trên mây cao xuống, khóe mắt Cảnh Lê đỏ hoe, đôi mắt ngấn nước.
Cơ thể cậu trở lại vòng tay Kỷ Quân Chương, được anh xoay lại đối diện, sau đó đôi mắt cậu được hôn nhẹ nhàng.
Nhịp tim đang đập dữ dội dần dần bình ổn, Cảnh Lê lười biếng gối đầu lên cánh tay Kỷ Quân Chương, không muốn nói, không muốn cử động.
Kỷ Quân Chương cũng đang bình ổn lại cảm xúc.
Anh đã hơi mất kiểm soát.
Anh chợt hiểu ra mình vốn dĩ không phải là không có hứng thú, chỉ là đối phương không phải là Cảnh Lê. Niềm vui này, chỉ có thể có được khi ở bên cạnh Cảnh Lê.
Anh hôn khóe mắt Cảnh Lê, lặng lẽ nhìn cậu, ánh mắt vẫn sâu thẳm, tối tăm.
"..." Cảnh Lê không nói gì, chỉ mím môi nhìn anh một cái.
Kỷ Quân Chương ôm cậu, "Xin lỗi."
Cảnh Lê mồ hôi nhễ nhại, lại bị ôm, cảm thấy rất nóng. Cậu lên tiếng, giọng hơi khàn, "Nóng." Cậu đẩy Kỷ Quân Chương ra, không muốn anh ôm nữa.
Kỷ Quân Chương buông tay đang ôm cậu, điều chỉnh nhiệt độ điều hòa xuống thấp.
Anh bước xuống giường, nhặt chiếc áo choàng tắm dưới sàn mặc vào, rồi thu dọn những thứ hỗn độn trên sàn rồi ném vào thùng rác. Đồ dùng an toàn chưa dùng hết trên tủ đầu giường cũng được cất vào. Sau đó anh cầm điện thoại gọi đặt đồ ăn, gọi xong mới quay lại giường, bế Cảnh Lê lên.
Cảnh Lê đã mơ màng muốn ngủ, bị anh bế lên, giật mình. Anh hôn nhẹ lên đỉnh đầu cậu, "Ngoan, đừng ngủ vội, tắm xong ăn chút gì đã rồi hãy ngủ."
Cảnh Lê mở mắt, yếu ớt tựa vào anh, "Ừm."
Được vệ sinh sạch sẽ, rồi thoa thuốc. Cảnh Lê mới tỉnh táo hoàn toàn, Kỷ Quân Chương lại giúp cậu thay quần áo ở nhà rồi bế cậu sang phòng ngủ khách.
Giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai cậu: "Muốn ăn trên giường hay xuống lầu?"
Với lễ nghi mà Kỷ Quân Chương được giáo dục từ nhỏ, làm gì có chuyện ăn trên giường? Nhưng đối tượng là Cảnh Lê, mọi quy tắc đều có thể phá vỡ.
Cảnh Lê cảm thấy nếu mình xuống lầu thì khả năng cao sẽ "tổn thương" chồng chất, ôm chăn nói: "Ăn trên giường."
Cậu biết lần đầu không có kinh nghiệm khó tránh khỏi bị đau, nhưng cậu không ngờ lại "đau" đến mức này. Rõ ràng hai tháng qua Kỷ Quân Chương đã học hỏi rất nhiều, kinh nghiệm lý thuyết đã đầy đủ và cũng đã áp dụng. Tuy nhiên, khi thực hành, lý trí đã đứt gãy, hành vi trở nên không thể kiểm soát, giống như lửa lớn lan rộng, một khi đã bắt đầu thì khó dập tắt.
Kỷ Quân Chương nhẹ nhàng vuốt ve cổ cậu, nơi đó chi chít những vết hôn, kéo dài dọc xuống xương quai xanh. Những nơi quần áo che khuất còn nhiều hơn.
Giọng anh trầm ổn, cũng rất dịu dàng, "Được."
Đồ ăn đã được giao đến, Kỷ Quân Chương xuống lầu không lâu đã mang hộp thức ăn lên.
Anh gọi cháo và canh ngọt, cùng ba món ăn thanh đạm. Cảnh Lê vốn không cảm thấy đói lắm, ngửi thấy mùi thơm, sự thèm ăn lại trỗi dậy, cậu ngồi dậy tựa vào gối.
*甜湯:canh ngọt
"Muốn ăn gì trước?" Không có bàn, chỉ có thể dùng tay Kỷ Quân Chương làm "bàn ăn".
Cảnh Lê do dự hai giây, "Canh ngọt đi."
Kỷ Quân Chương bưng tô, khuấy muỗng, các loại nguyên liệu trộn lẫn trong sữa. Cảnh Lê ăn một miếng, miệng đầy nguyên liệu, nuốt xuống rồi không nhịn được nói: "Cái này đâu có giống canh ngọt."
Rồi lại đổi giọng, "Nhưng mà ngon thật."
Cậu "A" một tiếng mở miệng, chờ anh đút.
Ánh mắt Kỷ Quân Chương tràn ngập ý cười, tiếp tục đút cho cậu ăn.
Ăn canh ngọt xong, lại ăn thêm nửa bát cháo, Cảnh Lê không ăn nổi nữa. Kỷ Quân Chương cũng không ép cậu, tự mình ăn hết phần còn lại, thu dọn đồ vào hộp rồi mang xuống lầu.
Lên lại, anh mang theo một ly nước ấm.
Cảnh Lê uống nước ấm xong, thấy Kỷ Quân Chương định đi, khó hiểu hỏi: "Anh đi đâu vậy?"
Kỷ Quân Chương vuốt ve má cậu, dịu dàng nói: "Giường bên cạnh cần dọn dẹp, anh sẽ quay lại ngay."
Nhìn Cảnh Lê như vậy, làm sao Kỷ Quân Chương nỡ rời đi?
Anh vén chăn lên giường lại, ôm Cảnh Lê vào lòng, hôn nhẹ lên trán, hôn lên mắt cậu, rồi đến môi, ngậm hôn một lúc, cong môi cười: "Vừa nãy không phải không cho anh chạm sao?"
Cảnh Lê tìm được vị trí thoải mái trong vòng tay anh, hai tay cũng ôm eo anh, "Vừa nãy là vừa nãy, bây giờ là bây giờ."
"Khác nhau ở chỗ nào?"
Ký ức tự động tua lại, tái hiện chuyện vừa xảy ra, tai Cảnh Lê lại nóng lên. Cậu ngẩng đầu quan sát anh một lát, khẽ nói: "Bây giờ đã bình tĩnh lại rồi."
Không khí vừa nãy, giống như sắp làm thêm một trận nữa.
Cậu chịu không nổi đâu.
Sẽ hỏng mất.
"Thầy Kỷ, anh đang làm cạn kiệt nguồn lợi đó." Cậu nói rất nghiêm túc.
Kỷ Quân Chương bật cười, "Bảo bối, sao em đáng yêu thế?"
"Đáng yêu không tốt sao?"
"Rất tốt."
"Em nói thật đấy." Cảnh Lê lại chuyển chủ đề.
Cậu cảm thấy rất cần thiết phải nhấn mạnh, chuyện này cần phải là một quá trình lâu dài, nếu cứ như tối nay thêm vài lần nữa, cậu không chịu nổi.
Nụ cười trên môi Kỷ Quân Chương càng sâu hơn, "Lần sau sẽ nhẹ nhàng hơn."
"Không được lâu như vậy." Cậu được voi đòi tiên mà mặc cả.
"Bảo bối, em đang làm khó anh đấy."
Hình như cũng đúng, Cảnh Lê ngẩng đầu, "Vậy ít lần hơn, ừm, hai lần?" Nghĩ một lát, cậu nói thêm: "Nhiều nhất là ba lần, nhiều hơn thì không được!"
Kỷ Quân Chương cũng biết tối nay mình đã hơi quá, "Là anh mất kiểm soát, không kiềm chế được, lần sau sẽ không như vậy nữa."
Cảnh Lê vùi mặt vào lòng anh, "Ừm."
Lại cọ quậy trong lòng anh, giọng điệu nũng nịu: "Mỏi eo quá."
"Anh xoa bóp giúp em nhé?"
"Nhưng em sợ nhột."
"Anh có cách."
Vừa dứt lời, Kỷ Quân Chương đã ngậm lấy môi cậu, hôn cậu từng chút một.
Nụ hôn nhẹ nhàng như gió, như mưa phùn, chuyển hướng sự chú ý của Cảnh Lê. Đôi tay đang xoa eo cậu bị cậu lãng quên, cậu ngẩng mặt lên, yên lặng hôn Kỷ Quân Chương.
Trong lúc lấy hơi, Kỷ Quân Chương hỏi cậu: "Đỡ hơn chút nào chưa?"
Sự chú ý của Cảnh Lê quay lại, mát-xa có tác dụng, cậu gật đầu, "Ừm."
Giọng cậu mềm mại: "Xoa thêm chút nữa đi."
Kỷ Quân Chương mỉm cười, lại hôn cậu.
Một lúc lâu sau, họ mới tách ra. Cảnh Lê cảm thấy mệt mỏi, muốn ngủ. Cậu ngáp một cái, dụi má vào lòng Kỷ Quân Chương, nói nhỏ: "Thầy Kỷ, em buồn ngủ rồi."
"Vậy thì ngủ đi." Giọng nói vô cùng dịu dàng.
"Em muốn nghe truyện tiếp." Cảnh Lê nói: "Tối nay nghe chương ba."
Lòng Kỷ Quân Chương mềm nhũn, cưng chiều vỗ cánh tay cậu, nói: "Vậy em buông anh ra đã, sách ở phòng ngủ chính."
Cảnh Lê lúc này đặc biệt bám người, không chịu buông tay.
Cậu cau mày, "Vậy thôi vậy."
Kỷ Quân Chương không khỏi bật cười lần nữa, "Anh bế em sang đó rồi quay lại nhé?"
Cảnh Lê: "..."
Cũng không đến mức đó.
Cậu buông tay, "Một phút thôi."
Kỷ Quân Chương cười nhẹ, "Được, sẽ nhanh thôi."
Lấy sách về, Kỷ Quân Chương tựa vào đầu giường. Cảnh Lê nắm một bên cánh tay anh, tựa vào người anh, gối đầu lên gối, lắng nghe giọng anh đọc truyện, rồi nhắm mắt lại.
Không lâu sau, hơi thở cậu trở nên đều đặn, cậu đã ngủ thiếp đi.
Kỷ Quân Chương khép sách lại, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve má cậu, rồi cúi xuống hôn nhẹ một cái. Sau đó ôm cậu vào lòng, ôm rất chặt, không nỡ buông ra.
Lo lắng Cảnh Lê sẽ bị sốt, Kỷ Quân Chương thức trắng đêm.
Quả nhiên đến nửa đêm, cơ thể Cảnh Lê nóng bừng bừng. Kỷ Quân Chương áp mu bàn tay lên trán cậu, lập tức xuống giường lấy máy đo nhiệt độ, đo trên trán cậu.
38.6°C.
Cậu bị sốt cao.
Thuốc hạ sốt đã được chuẩn bị sẵn, đặt trên tủ đầu giường. Kỷ Quân Chương nhẹ nhàng bế Cảnh Lê dậy, đút thuốc cho cậu uống. Cảnh Lê mơ màng, nhưng vì biết đó là Kỷ Quân Chương, nên không chút phòng bị.
Uống thuốc xong, cậu mê sảng: "Nóng quá."
Nói rồi, cậu muốn đạp chăn ra.
Bị anh giữ lại, Kỷ Quân Chương áp trán mình vào trán cậu, giọng nói như cơn gió nhẹ đêm hè, vô cùng dịu dàng: "Không được đạp chăn, anh đi lấy khăn giúp em lau người."
Cảnh Lê nhíu mày, nhưng cũng rất ngoan ngoãn. Kỷ Quân Chương nói không được đạp, thì cậu thật sự không đạp nữa.
Kỷ Quân Chương xoa đầu cậu, điều chỉnh nhiệt độ điều hòa cao hơn, nếu không sẽ quá lạnh.
Anh nhúng khăn vào nước ấm, lau lên mặt, cổ, và tứ chi của Cảnh Lê. Hơi nước bốc hơi, mang theo hơi nóng. Vết nhăn trên trán Cảnh Lê giãn ra, thần sắc cậu thư thái trở lại.
Kỷ Quân Chương rất kiên nhẫn, liên tục lau người cho cậu, cho đến khi thuốc phát huy tác dụng và cậu bắt đầu hạ sốt anh mới dừng lại.
Đêm đã khuya, Kỷ Quân Chương vẫn không ngủ.
Cảnh Lê đã hạ sốt, tự nhiên quay lại vòng tay anh, tựa vào anh ngủ ngon lành. Kỷ Quân Chương ôm cậu trong lòng, vui vẻ như thể đang sở hữu cả thế giới.