Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay
Chương 3: Tám năm đó, cứ ngỡ chỉ mình tôi
Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thực tình, nguyên nhân cuộc cãi vã năm ấy, đến cả bạn bè thân thiết của chúng tôi cũng không tài nào hiểu nổi. Thậm chí, có lẽ ngay cả em cũng không hiểu.
Sau này, ngay cả tôi cũng tự cho rằng mình đã vô cớ gây sự.
Sự việc xảy ra cách đây chừng hai năm.
Tối hôm đó, một người bạn rủ tôi ra ngoài uống vài ly. Cậu ta đang buồn, tôi cũng uống chút rượu cùng. Có lẽ hôm ấy tâm trạng tôi cũng chẳng khá hơn, hai đứa đã uống say đến mức dễ dàng cùng nhau làm những chuyện điên rồ. Lúc đó tôi gần như mất sạch ký ức, dù sao thì trưa hôm sau tỉnh dậy, tôi đã ở một thành phố khác cách nhà ba trăm cây số.
Hai đứa ở khách sạn, cậu bạn kia nằm bên cạnh tôi, ngủ say như chết. Sau này tôi mới biết, tối hôm đó cậu ta nói muốn đi phiêu bạt, hỏi tôi có đi cùng không. Tôi nhớ lúc ấy mình đã không đồng ý, nhưng cậu ta lại khẳng định tôi đã đồng ý rất sảng khoái. Thế là hai đứa thuê một chiếc xe, chạy suốt đêm đến đây, cũng chẳng biết để làm gì.
Lúc tỉnh dậy, việc đầu tiên tôi làm là lục tung cả phòng tìm điện thoại. Mẹ nó, tôi đã chơi bời suốt đêm không về, lại còn mất liên lạc, tôi nghĩ chắc em sẽ phát điên lên mất. Thậm chí tôi lật cả người cậu bạn đang ngủ trên giường lên để tìm, nhưng không những không tìm thấy điện thoại của mình, mà điện thoại của cậu ta cũng biến mất tăm. Tôi chỉ cần một cái điện thoại, của ai cũng được, tôi phải gọi cho em ngay lập tức.
Hết cách, tôi đá cậu ta dậy hỏi: "Điện thoại của tao đâu? Của mày còn không, nếu có thì cho tao mượn một lát."
Cậu ta lờ đờ uể oải nói: "Mày quên rồi à? Tối qua mình ném điện thoại xuống sông, nói từ nay về sau sẽ làm chó hoang tự do."
Tôi nói: "Đúng là điên rồi." Vội vàng mặc quần vào, định xuống lầu mượn điện thoại của lễ tân.
Cậu bạn kia lúc này mới nói: "Mày làm gì vậy? Trong phòng có điện thoại bàn mà?"
Tôi lúc này mới sực nhớ ra trong phòng có điện thoại bàn.
"Vội gì chứ... cái chí khí của mày đâu hết rồi..." Cậu ta liếc tôi một cái đầy vẻ bất mãn, rồi quay đầu ngủ tiếp.
Tôi dùng điện thoại bàn gọi cho vợ, nhưng vợ tôi không nghe máy. Tôi sực nhớ ra giờ này em đang ngủ.
Như đã kể trước đây, tôi đi làm ban ngày, em làm ban đêm, thường thì khi tôi ra khỏi nhà, em mới về đến. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không về nhà suốt đêm mà em không hề hay biết. Mỗi sáng trước khi ra khỏi nhà, tôi đều làm bữa sáng xong xuôi mới đi. Hôm nay em làm việc vất vả cả đêm, về đến nhà trống rỗng, đến một ngụm nước nóng cũng chẳng có.
Tôi đặt điện thoại xuống, nói với cậu bạn kia rằng tôi phải về rồi. Sau đó rút hơn một ngàn tệ trong ví cậu ta ra, vì ví của tôi cũng đã mất rồi.
Tôi không biết có phải do kiếp trước tôi làm nhiều điều ác hay không, nhưng số tôi vô cùng xui xẻo. Hôm đó tôi ra ngoài, thuê một chiếc xe để đi về. Bình thường ba trăm cây số đi cao tốc chừng ba tiếng là đến nơi, nhưng chiếc xe lại hỏng giữa đường.
Trên người tôi không có điện thoại, lúc đó đã hơn bốn giờ chiều mà tôi vẫn chưa về. Đây không còn là chuyện không về nhà suốt đêm nữa, tôi đoán vợ tôi đã đến đồn công an báo án rồi. Lúc đó tôi đã suýt đánh tài xế.
Cuối cùng, hôm ấy, lúc tôi về đến nhà đã là hơn mười giờ đêm.
Vội vàng mở cửa, không có cơn giận dữ nào như tôi đã tưởng, không có cảnh trời long đất lở như tôi hình dung, thậm chí còn chẳng có ai ở nhà.
Nhìn căn nhà trống trơn, tối om, chẳng khác gì lúc tôi rời khỏi nhà, tôi không biết lúc đó mình đã cảm thấy ra sao. Chỉ nhớ là vì chạy quá vội, tôi đã đứng ở cửa thở dốc rất lâu.
Khi ấy, đột nhiên tôi có một ảo giác, tám năm qua, dường như chỉ có một mình tôi sống ở đây.
Thực ra em chưa từng yêu tôi, hay nói cách khác, em chưa từng tha thứ cho tôi về chuyện đã qua. Điều đó tôi đã xác nhận được từ lúc ấy.
Hôm đó tôi ngồi trong phòng khách suốt đêm.
Sáng sớm chừng sáu giờ, trời vừa hửng sáng, khi cửa ra vào vang lên tiếng động, tôi mới phát hiện ra trên tấm thảm mới mua của vợ tôi đầy tàn thuốc.
Vợ tôi trông có vẻ rất mệt mỏi, trên người có mùi rượu. Tôi không thể tự lừa dối mình được nữa, em ấy thực sự đã đi làm bình thường.
Thấy tôi, em ngẩn người trong giây lát. Tôi nghĩ em sẽ hỏi tôi điều gì đó, thực ra tôi rất mong em sẽ hỏi tôi, tốt nhất là nổi giận đùng đùng, túm lấy cổ áo tôi mà hỏi: "Anh đi chơi bời ở đâu?!"
Nhưng em không làm vậy, mà chỉ nhẹ nhàng nói: "Anh về rồi à, hôm nay không có bữa sáng sao?"
Tôi ngẩn ra, nói: "Hôm kia suốt đêm anh không về, tính đến hôm qua, gần như đã mất liên lạc hai ngày rồi."
Em dừng lại một chút, nói: "Ồ, anh mệt rồi nhỉ, vậy hôm nay anh còn đi làm nữa không?"
Tôi lập tức nghẹn lời.
Sau đó, tôi muốn cười. Tôi rất muốn cười. Rõ ràng tôi muốn khóc, nhưng lại cứ cười ngốc nghếch không sao dừng lại được.
Tôi còn đi làm nữa không à? Tôi thực sự bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ theo lời em nói.
Em thấy tôi cười thì có vẻ lúng túng, vẻ mặt hơi bối rối, có lẽ đang nghĩ mình vừa nói sai điều gì, hoặc nghĩ rằng tôi có phải đã phát điên rồi không.
Tóm lại, em nhận ra khi ấy tôi có điều gì đó không ổn, nhẹ nhàng hỏi: "... Anh đói không? Hôm nay em nấu cơm nhé."
Tôi không nói gì, em lại bổ sung thêm: "Anh biết em chỉ biết làm trứng mà."
Em cởi áo khoác, định đi vào bếp, còn tôi thì nói: "Nếu có ngày anh chết ở ngoài, em nói xem có ai phát hiện không?"
Em lập tức dừng bước, quay người lại, cau mày nói lớn: "Anh nói linh tinh gì vậy!"
Tôi nói: "Thực ra em không quan tâm anh có về hay không, đúng không?"
Em trừng mắt nhìn tôi đầy khó tin, môi mấp máy mấy lần nhưng không thốt ra được lời phản bác nào. Tôi thấy cánh mũi em run run, vành mắt từ từ đỏ hoe.
Mỗi lần em nhịn khóc đều có vẻ mặt như thế. Đối với tôi, thực ra không khác gì đang khóc. Em không cần rơi một giọt nước mắt nào cũng có thể khiến tôi giơ tay chịu trói ngay lập tức.
Trong lòng tôi quá khó chịu, cảm giác như mình sắp nổ tung đến nơi, tôi vò nát bao thuốc lá trong tay, cuối cùng đá đổ chiếc bàn trà bằng kính trước sofa. Toàn bộ mặt kính vỡ thành hàng ngàn mảnh, từ chỗ bàn trà đổ xuống, lan ra như nước trên sàn. Tôi chưa bao giờ là một người lành tính. Mà em thì lại thích người hiền lành.
Vợ tôi bị dọa đến run người, mặt mũi tái mét, sau đó cũng bùng nổ, giọng nói nhỏ nhẹ bỗng trở nên sắc nhọn đến lạ.
Em nói: "Chiến Dữ Đình, anh không muốn sống nữa phải không!"
Một khi đã ra tay, tôi không thể kiểm soát được bản thân nữa. Đá đổ bàn trà rồi lại đập ghế vào tivi, đèn cây bên cạnh sofa, chậu cây trên bệ cửa sổ, bất cứ thứ gì trong tầm tay đều không còn yên ổn.
Những thứ này là những món đồ hai đứa chúng tôi cùng chọn. Tất cả đồ đạc trong nhà đều do chúng tôi tự tay trang trí từng chút một suốt mấy năm qua. Lúc đó đi IKEA, tôi nắm tay em vui vẻ đến nhường nào, tôi vẫn còn nhớ rõ.
Sau đó em cũng phát điên, cùng tôi đập phá. Chiếc rèm cửa màu vàng nhạt hoa văn mà em thích nhất bị xé thành hai mảnh, đến cả điều hòa trên trần cũng bị đập cho rơi xuống.
Cuối cùng không còn gì để đập phá nữa, hai đứa đứng trong đống hỗn độn, hung dữ trừng mắt nhìn nhau. Vợ tôi khóc trước, sau đó tôi cũng bật khóc.
Em gào thét: "Anh không về suốt đêm còn lý sự nữa à! Mẹ kiếp, em tin anh, là em sai sao?!"
Tôi nói: "Đệt, em gọi đó là tin tưởng à?! Em vốn dĩ không quan tâm! Hai ngày rồi anh không về nhà, em không nói lấy một câu nào! Em biết anh đi đâu không? Biết đâu anh đã ngoại tình, đi thuê phòng với người ta rồi thì sao! Mẹ nó, có phải em không quan tâm không?!"
Em đau đớn gào lên: "Anh muốn ngoại tình, em ngăn được à?!" rồi quay người bỏ chạy.
Tôi đứng tại chỗ, đến sức để nhúc nhích cũng không còn.
Tôi không ngoại tình, sao lại thành tôi ngoại tình rồi?