Chương 34: Ăn hoành thánh bị bỏng

Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay

Chương 34: Ăn hoành thánh bị bỏng

Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thứ Hai hôm đó khá bận rộn, tôi họp cả sáng, chiều lại đến công trường nên không có thời gian xem tin nhắn. Tối có buổi tiệc, trên đường đi, tôi lấy điện thoại ra xem thì bất chợt thấy một tin nhắn thoại em gửi lúc hơn một giờ trưa.
Vừa nhấn nghe, tim tôi đã thắt lại. Em nói: “Lão Chiến, em ăn hoành thánh bị bỏng.”
Lúc đó trên xe tôi còn có Lão Trương, một người bạn làm ăn. Tôi tấp xe vào lề, nói: “Lão Trương, mày bắt taxi đi, nhà tao có chuyện.”
Cậu ta hỏi: “Sao vậy, cậu ấm thứ hai nhà mày lại bị chó cắn à?”
Tôi nói: “Cũng có thể coi là vậy.”
Để cậu ta lại bên đường, tôi quay đầu xe chạy về. Lúc đó đã hơn bảy giờ tối, từ lúc em gửi tin nhắn đã qua hơn sáu tiếng. Trên đường, tôi gọi lại hai cuộc nhưng không ai bắt máy.
Tôi đi đường tắt, đến nơi đúng tám giờ.
Em ở nhà, đang ôm gối ngồi trên sofa xem DVD, co ro lại một cục, trong nhà không bật đèn.
Đĩa phim cũ “Leon” mua hồi đại học, đang chiếu đến phần kết.
Bát hoành thánh làm em bị bỏng đã nguội từ lâu, được đặt trên bàn trà cùng với túi đồ ăn mua sẵn. Không biết có phải vì ánh sáng không, nhưng tôi cảm thấy em đã gầy đi rất nhiều.
Tôi mở cửa vào, em ngẩng đầu nhìn tôi một cái rồi không động đậy nữa.
Tôi hỏi: “Sao không nghe điện thoại?”
Em không nói lời nào.
Tôi lại hỏi: “Bỏng ở đâu?”
Em đáp: “Miệng.”
Tôi không nén được tiếng thở dài, đi qua bê bát hoành thánh trên bàn trà vào bếp, đổ vào bát khác rồi hâm nóng lại. Mang ra, tôi ngồi xổm trước mặt em, thổi nguội rồi đút cho em ăn.
Em lắc đầu không ăn.
Tôi hỏi: “Mấy ngày không ăn uống đàng hoàng rồi?”
Em nhìn tôi, giọng khàn khàn: “Anh còn quan tâm không?”
Tôi sờ chân em, lạnh ngắt. Mấy ngày nay trời lạnh, trong nhà rất lạnh. Tôi vào phòng ngủ lấy chăn đắp cho em, lảng tránh câu hỏi. Tiếp tục múc một viên hoành thánh, thổi nguội rồi đưa đến miệng em.
Em đẩy tay tôi đang cầm thìa ra, hỏi: “Anh không yêu em nữa, phải không?”
Tôi không nói.
Em vẫn rất cố chấp hỏi: “Phải không?”
“Phải không?”
“Phải không?”
Tôi nói: “Ừ, xin lỗi.”
Nước mắt em lập tức rơi xuống, từng giọt lớn.
Rồi em lau mặt, ôm gối hỏi tôi: “Tại sao?”
Tôi nói: “Không biết, hình như hơi mệt mỏi.”
Em không nói nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi nhìn bát hoành thánh. Phim đã hết, đang phát bài hát cuối phim kinh điển. Tôi nghĩ khá hay, cảnh chia tay của hai chúng tôi lại có nhạc nền.
Sau đó cho đến khi bài hát kết thúc, không ai nói gì, trong nhà im lặng. Đầu DVD kêu một tiếng, tự động chuyển đĩa. Em đột nhiên cầm điều khiển nhấn tạm dừng, rồi ném điều khiển sang một bên, hít mũi, khẽ nói: “Vậy sau này em sẽ tốt với anh hơn, được không?”
Giọng em nghiêm túc đến lạ, như đang thương lượng điều gì đó. Vẫn chưa trưởng thành, vừa ngốc nghếch, vừa đáng yêu, lại vừa khiến người ta đau lòng.
Thật ra, hai chúng tôi ở bên nhau nhiều năm như vậy, đến một ngày tôi cảm thấy em càng ngày càng đẹp, tôi biết mình đã “tiêu” rồi. Vậy mà tôi còn tự động thêm một lớp “bộ lọc” dày đặc cho em. Tôi thừa nhận tôi vẫn yêu em, rất yêu. Em có nhiều điểm rất đáng yêu, tôi rất thích. Những điều này, ngoài em ra, tôi chưa từng thấy ở ai khác. Dù em thường bướng bỉnh chọc tôi tức tối, tính tình cứng đầu không nghe lời, nhưng tôi vẫn rất yêu em.
Đôi khi tôi cảm thấy mình như người đào vàng trong sa mạc, em là bảo vật tôi vượt núi băng đèo, trải qua cửu tử nhất sinh mới tìm được. Tôi rất thích em, đến bây giờ vẫn rất thích, nhưng tôi không thể giữ em lại bên mình nữa.
Tôi nói: “Em tốt với bản thân mình đi.”
Em cầm điều khiển, “cạch” một tiếng, bật DVD lên, tua nhanh, phát tiếp. Rồi trên TV vang lên giọng tôi, giọng của tôi năm, sáu năm về trước.
Hồi hai đứa mới ở bên nhau, tôi đã ghi một đĩa DV. Lúc đó tôi có một máy quay kỹ thuật số, thường xuyên quay em: lúc đi chơi, lúc mua sắm, lúc mới dậy đứng trước gương đánh răng đầy bọt... Từ hè đến đông, chưa kịp quay mùa xuân thì máy quay bị mất. Tôi nghĩ cứ ghi ra đĩa trước rồi mua máy mới, nhưng vợ tôi nói nhà đã có một máy ảnh rồi, mua thêm máy quay không thực dụng lắm nên tôi không mua.
Đoạn trên TV là lúc em sinh nhật 23 tuổi, tôi quay. Trong video em chuẩn bị thổi nến, tôi ở sau camera dịu dàng âu yếm nói: “Nửa đời sau cứ ở bên anh đi, anh tốt với em biết bao.”
Em trợn mắt nhìn tôi một cái thật cường điệu.
Tôi cười đến nỗi máy quay rung lên, hơi ngượng nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh nói: “Vốn là vậy mà. Cứ quyết định vậy đi, sau này cũng để anh chăm sóc em, để em làm ‘đồ ngốc’ hạnh phúc nhất trên đời.”
Em xù lông lên nói: “Biến đi!”
Tôi nói: “Không biến, bảo biến cũng không biến.”
Lâu rồi không xem, tôi không nhớ đoạn đối thoại sau đó là gì. Đến đoạn này, em “cách” một tiếng, nhấn tạm dừng, chỉ vào TV hỏi tôi: “Vậy những điều này đều không tính nữa phải không? Chính anh nói với em, đều không tính nữa phải không?”