Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay
Chương 42: Giả sử trời không sáng
Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay tôi lái xe đưa Lão Phú đi mua sắm cả buổi chiều, nhưng bản thân thì chẳng mua được món nào. Cô ấy hào phóng bảo tôi cứ đến cửa hàng của cô ấy, thích món gì cứ lấy món đó.
Tôi chẳng buồn để ý đến cô ấy.
Cô ấy mở cửa hàng trang sức, tôi trêu cô ấy lấy cho tôi một chiếc váy ngắn họa tiết hoa nhỏ, cỡ của Chiến Dữ Đình.
Hơn sáu giờ tối, cô ấy nói muốn ăn thịt nướng ở cổng trường tiểu học, tôi đỗ xe bên đường chờ. Cô ấy mua thịt nướng mất nửa tiếng, tôi đùa: "Có phải heo con mới đẻ không mà lâu thế?" Cô ấy bảo phải, tối nay ăn món này, về nhà sẽ nấu cơm, béo phì cũng đành chịu.
Tôi nói: "Cậu tự ăn đi, hôm nay mình về rồi."
Cô ấy hớn hở nói: "Ồ, Lão Chiến về rồi à?" Rồi giả bộ thở dài: "Về đi, về đi, con lớn rồi không giữ được, để người mẹ già này ăn một mình vậy."
Đưa cô ấy về, tôi nói muốn mượn xe một ngày. Cô ấy đồng ý, nhưng bảo sáng mai cô ấy phải đi giao đồ, nên bảo tôi đến sớm đón cô ấy. Tôi nói được.
Trước khi đi, cô ấy níu cửa xe nói: "Về nhà thì ngoan ngoãn nhé, đừng gây chuyện nữa."
Tôi nói: "Được."
Nếu còn cơ hội.
Tôi đã ở nhà Lão Phú năm ngày rồi, Lão Phú nói Chiến Dữ Đình đi công tác, tôi tin. Dù năm ngày qua anh ấy không gọi điện một lần nào, tôi vẫn tin.
Lái xe về đến dưới nhà, đèn trong nhà tối om om. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định chưa vội lên, đợi anh ở dưới, chờ anh về rồi cùng lên.
Cho anh một bất ngờ, lần này em rất ngoan ngoãn, còn tự mình về nhà nữa.
Bên ngoài lạnh quá, tôi ngồi trong xe nghe nhạc, nghe một lúc lại ngẩn ngơ một lúc, đang lúc đói bụng thì ghé cửa hàng tiện lợi ăn mì gói, nhưng không ngon chút nào. Biết thế đã mang hộp thịt nướng của Lão Phú về rồi, đỡ để cô ấy béo phì như quả bóng, lần sau lại phải dẫn cô ấy đi mua quần áo nữa.
Ăn mì xong, đèn trong nhà vẫn tối, tôi tiếp tục nghe nhạc. Toàn là những bài tôi thích, không biết từ lúc nào đã hơn mười giờ tối.
Tôi không gọi cho anh, anh cũng không gọi cho tôi.
Tôi biết anh đã về, chiều nay lúc chờ Lão Phú ở cổng trường tiểu học, tôi đã thấy anh. Bên trái anh là một đứa trẻ, bên cạnh đứa trẻ là một người phụ nữ trông lớn hơn anh một chút, khá xinh đẹp. Nhìn bầu không khí giữa họ, có lẽ đó không phải là mẹ kế của anh.
Tôi rất thích trẻ con, giá như Lão Chiến có thể sinh cho tôi một đứa con. Nhưng kiếp này chắc là không thể rồi, anh vô dụng quá, đến con cũng không thể sinh được! Dù sao thì tôi cũng không sinh được. Nếu tôi mà sinh được, tôi sinh cho anh cũng không sao.
Lão Chiến nói anh không thích trẻ con, rất phiền phức, rắc rối. Nhưng con người ta thì luôn thay đổi, hôm nay anh cười rất vui, đứng giữa đám phụ huynh đón con ở cổng trường, đẹp trai và nổi bật, tôi đứng từ xa nhìn cũng thấy vui lây.
Đã lâu lắm rồi tôi không thấy anh cười như vậy. Vô tư, hệt như một đứa trẻ.
Tôi suýt quên rằng anh vốn là một kẻ ngốc, cười rộ lên sẽ hồn nhiên, không buồn không lo như vậy. Những năm qua, anh ngày càng trưởng thành, ngày càng chín chắn, chỉ kể chuyện cười cho tôi, không bao giờ nói chuyện buồn, chỉ xin lỗi, không truy cứu trách nhiệm. Nhiều lúc dù đang cười, trong mắt anh lại có một sự tĩnh lặng mà tôi không thể hiểu nổi.
Tôi biết, anh đã nhường quyền làm trẻ con cho tôi.
Vì vậy, tôi hiểu rõ hơn ai hết rằng, nếu có cơ hội, anh sẽ là một người chồng, người cha tốt.
Tôi không hề nghi ngờ anh có quan hệ gì với người phụ nữ đó, cũng không hề ghen. Chỉ là tôi lại nhận ra rằng, nếu anh muốn, cả đời này tôi cũng không thể cho anh hạnh phúc bình dị nhất.
Vừa lúc đó, tôi nhận được tin nhắn của anh, hỏi tôi đang làm gì.
Em đang nghe nhạc.
Em đang suy nghĩ về cuộc đời.
Trong xe lạnh quá.
Em đang làm gì, anh đoán đi, hahaha, ai bảo anh là đồ khốn nạn không về nhà.
Trời lạnh thế này mà còn nhắn tin gì nữa, thôi đừng nhắn nữa làm gì, dù sao em cũng không muốn biết anh đang làm gì, cũng không muốn biết lý do vì sao anh không về nhà, anh cứ tự do đi, không sao đâu, dù sao em cũng không về nhà, huề nhau cả rồi.
Tôi có thể nói dối thay anh, nhưng anh đừng nói thật với tôi. Dù người dũng sĩ thực thụ sẽ đủ can đảm để đối mặt với cuộc đời khắc nghiệt, nhưng tôi không muốn làm dũng sĩ đâu, ai thích thì cứ làm. Hơn nữa mùa giải trước đội Warriors còn thua thảm hại đến thế kia mà! Lão Chiến đã khóc lóc như một kẻ ngốc.
Giá như trời không sáng.
Giả sử trời không sáng, tôi có thể đợi anh mãi. Đừng hỏi vì sao, vì trời sáng rồi, tôi còn phải đi trả xe cho Lão Phú.