Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay
Chương 5: Giả vờ ngủ
Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chỉ lướt qua một chủ đề trên mạng mà đã khiến tôi suy nghĩ nhiều đến vậy, thế mà tôi còn trêu vợ là Lâm Đại Ngọc.
Tôi không trả lời những bình luận mới dưới chủ đề đó, thực sự không biết phải nói gì.
Tắt máy tính, tôi xuống lầu chạy bộ. Tình trạng mất ngủ của tôi vẫn chưa khá hơn, nhưng tôi đã ngừng uống thuốc. Tôi đã thử vài lọ melatonin nhưng không có tác dụng, nên sau đó cũng không dùng nữa. Tập thể dục thì có vẻ hiệu quả hơn một chút.
Tôi cố gắng chạy đến khi kiệt sức, rồi về nhà tắm rửa và đi ngủ. Hai năm trong quân đội đã rèn cho tôi rất nhiều thói quen tốt, giúp tôi miễn cưỡng sống một cách có nền nếp hơn.
Khi còn trong quân đội, có lần liên hoan Tết Nguyên Đán, tôi uống một chút rượu và kể cho tiểu đội trưởng nghe về những chuyện tôi làm hồi cấp ba, bao gồm cả chuyện của bố tôi.
Những chuyện đó đã đè nặng trong lòng tôi khá lâu rồi. Tôi cũng chẳng mong anh ấy an ủi, chỉ muốn tìm một người để tâm sự đôi câu. Tôi không ngờ, sau khi nghe tôi kể xong, anh ấy lại kể cho tôi nghe một câu chuyện, và câu chuyện đó đã ảnh hưởng đến tôi rất lớn.
Anh ấy kể rằng nhà anh ấy có hai anh em trai, là anh ấy và em trai mình.
Một ngày nọ, em trai anh ấy đột nhiên công khai với gia đình, nói rằng mình là người đồng tính và đang yêu con trai nhà hàng xóm. Cả hai gia đình đều chứng kiến họ lớn lên, chẳng ai ngờ lại có chuyện như vậy. Thế rồi, hai nhà đều không đồng ý, nhưng hai đứa trẻ lại bướng bỉnh. Vì gia đình không chấp nhận, cả hai đã cùng bỏ trốn. Con trai nhà hàng xóm sau đó cũng nhập ngũ, được điều động đi gìn giữ hòa bình ở Châu Phi, nhưng đã hy sinh trong một nhiệm vụ, thi thể cũng không tìm thấy. Em trai anh ấy học y, đã tự nguyện gia nhập đội y tế viện trợ Châu Phi, đến giờ vẫn ở lại bệnh viện viện trợ đó, bố mẹ khuyên thế nào cũng không chịu về.
Tiểu đội trưởng nói anh ấy biết em trai mình sẽ dành cả đời ở đó, vì cậu ấy không thể để người mình yêu ở nơi ấy một mình.
Có một năm, em trai anh ấy gửi email cho anh ấy, nói rằng mình sống rất tốt và khỏe mạnh, bảo bố mẹ đừng lo lắng. Cậu ấy chỉ nhắc một câu rằng, giờ ngồi trên đồng cỏ Châu Phi hóng gió, lại cảm thấy vô cùng bình yên, cảm giác như người mình yêu đang ở ngay đây.
Đó là lần đầu tiên tôi có một khái niệm mơ hồ về tình yêu. Thứ gọi là tình yêu không tồn tại giữa bố mẹ tôi, cũng chẳng có giữa bố tôi và người đàn ông kia. Tôi mới nhận ra rằng, hình như hồi đó đã từng có người yêu tôi.
Lúc ấy, tôi cũng từng viết về câu chuyện này trong chủ đề đó, và khi gõ những dòng chữ ấy, tôi đã khóc.
Trước khi ngủ mà tôi lại suy nghĩ lung tung nhiều đến thế, đến nỗi đã mười một giờ rồi mà tôi vẫn chưa ngủ được.
Tôi vừa trở mình thì đột nhiên nghe tiếng cửa mở. Sau đó là tiếng vợ tôi thay giày.
Hôm nay em về sớm quá. Tôi ngẩn người một lúc, nhưng lập tức nghĩ có lẽ vợ mơ màng ra ngoài, quên đồ gì đó nên quay lại lấy.
Kết quả là chẳng bao lâu sau, tiếng nước chảy vang lên từ phòng tắm.
Phòng ngủ không bật đèn, nên em không biết tôi vẫn chưa ngủ. Đến khi em tắm xong, nhẹ nhàng trèo lên giường, tôi vẫn còn hơi bàng hoàng.
Tôi vốn định hỏi sao hôm nay em về sớm thế, nhưng lại sợ đột nhiên lên tiếng sẽ làm vợ giật mình, nên tôi không hỏi.
Em trèo lên giường xong thì không động đậy gì nữa. Có tiếng thở ở phía trên mặt tôi, chắc là em đang nằm sấp, chống đầu nhìn tôi. Nghĩ vậy, tôi cũng không thể giả vờ ngủ được nữa. Định giả bộ vươn vai làm như vừa tỉnh giấc để hỏi vợ sao đã quay về, thì đột nhiên tôi nghe em khẽ hỏi một câu: "Chúng ta sắp chia tay rồi phải không?"
Tôi không biết vợ có nhận ra tôi đang thức hay không, nhưng tôi chỉ có thể tiếp tục giả vờ ngủ.
Năm nay là năm thứ tám chúng tôi ở bên nhau, tôi biết có lẽ chúng tôi sắp chia tay rồi.