Chương 3

Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Thế nào? Tóc em có mùi dễ chịu không?"
Lee Ji-an nhẹ nhàng vắt khăn, thấm khô nước trên tóc của Se-hun, rồi khẽ cúi đầu, để đỉnh đầu mình kề sát cậu. Một mùi dừa dịu ngọt, mềm mại lan tỏa từ mái tóc của Lee Ji-an.
Ngược lại, từ Se-hun vẫn phảng phất mùi khó chịu tựa bùn cống. Đặc biệt, mùi từ mái tóc bết dính đầy bụi và vết bẩn khiến Lee Ji-an không thể nào coi là dễ chịu được.
Dù đã quen với những mùi không mấy dễ chịu, Lee Ji-an vẫn cảm nhận rõ ràng sự khác biệt giữa mùi thơm và mùi khó chịu.
Nếu Se-hun vẫn không muốn, Lee Ji-an sẽ không ép. Anh chỉ cố gắng làm điều tốt nhất cho sức khỏe của cậu nhóc.
"Em có muốn thử làm một mình không?"
Lee Ji-an nghĩ rằng để Se-hun tự làm sẽ tốt hơn cho cậu. Anh nhẹ nhàng đưa vòi hoa sen cho cậu.
Se-hun chớp mắt vài lần, rồi dùng đôi tay nhỏ nhắn nắm lấy vòi. Sau đó, cậu bắt chước Lee Ji-an, đưa vòi vào đỉnh đầu để nước chảy xuống.
Nước từ mái tóc chảy xuống khuôn mặt. Lúc này không có xà phòng nên không sao, nhưng Lee Ji-an lo rằng nếu tiếp tục như vậy, nước xà phòng sẽ làm cay mắt Se-hun. Anh vội hướng dẫn cậu:
"Em phải nghiêng đầu ra phía sau một chút, như vậy nước sẽ không vào mắt."
Mặc dù cũng có thể cúi đầu, nhưng Lee Ji-an nghĩ cách đó sẽ khó khăn với Se-hun, nên anh làm mẫu động tác nghiêng đầu ra phía sau để cậu ấy dễ hiểu hơn.
Tuy nhiên, khi làm theo, Se-hun mất thăng bằng và ngã về phía sau. Lee Ji-an nhanh chóng đưa tay đỡ lấy cậu giữa bồn tắm.
Nhờ vậy, thay vì đập vào thành bồn tắm, Se-hun lại lọt vào vòng tay anh. Dù trước đó cậu từng ghét bị chạm vào tóc, nhưng giờ đây cậu thoải mái tựa đầu lên cánh tay Lee Ji-an.
Đôi mắt long lanh ngước nhìn lên, dù vẫn còn sưng nhưng Lee Ji-an cảm thấy khi vết sưng giảm bớt, Se-hun sẽ trông vô cùng đáng yêu.
"Anh sẽ đỡ em bằng tay này. Em thử tạo bọt và xoa lên đi."
Lee Ji-an đưa tay lấy chai dầu gội. Anh ra hiệu cho cậu và Se-hun ngập ngừng một chút trước khi đưa tay ra nhận.
Dầu gội tạo thành bọt trắng dần xuất hiện trên lòng bàn tay của Se-hun. Sau khi nắm xoa vài lần, cậu cẩn thận đưa bàn tay có bọt lên đầu mình.
Cảnh tượng Se-hun áp tay lên tóc như đang làm một bài tập khó khiến Lee Ji-an không khỏi mỉm cười. Anh vốn rất thích những thứ dễ thương, và đây là một khoảnh khắc khiến anh cảm thấy ấm lòng.
Se-hun dù cố gắng nhưng tốc độ tạo bọt khá chậm.
Cậu chỉ xoa phần đỉnh đầu. Nếu muốn làm sạch toàn bộ tóc, chắc chắn phải làm đi làm lại nhiều lần.
"Em có muốn anh giúp không?"
Lee Ji-an hỏi, nhưng cơ thể anh vẫn căng thẳng cảnh giác, lo rằng cậu sẽ vùng vẫy và tự làm mình đau. Anh không ngại bị thương, nhưng anh sợ Se-hun sẽ va phải chỗ nào đó.
Se-hun nhìn anh bằng đôi mắt tròn xoe, rồi nhẹ nhàng cúi đầu, dụi phần tóc có bọt vào cánh tay anh như một lời đồng ý im lặng.
Lee Ji-an mỉm cười nhẹ. Anh cảm thấy vui vì cậu bé mình đã bắt đầu tin tưởng và mở lòng.
Với những động tác nhẹ nhàng tựa lông vũ, Lee Ji-an bắt đầu xoa đầu Se-hun. Lần này, cậu ngoan ngoãn để anh làm, đôi mắt chăm chú dõi theo gương mặt Lee Ji-an.
Lee Ji-an chăm chú vào công việc, đến mức mồ hôi lấm tấm trên sống mũi. Anh cẩn thận gội sạch da đầu và tóc cho Se-hun.
Biểu cảm của cậu nhóc dần trở nên lim dim mơ màng. Chỉ nhìn gương mặt thôi cũng đủ thấy rằng cậu ấy cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Chỉ gội một lần thì không đủ, Lee Ji-an thỉnh thoảng dội nước lên đầu cậu bé, vừa dội nước vừa thêm dầu gội để tạo bọt.
Khi gạt những lọn tóc rủ xuống trán ra sau, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nhóc hiện rõ hoàn toàn.
Đôi mắt thâm tím, sưng húp; một bên má thì phồng lên như có khối u, nhưng đường nét tinh tế của gương mặt vẫn không bị che lấp hoàn toàn.
"Trên người một cậu nhóc thì có chỗ nào để đánh đến mức này chứ?"
Lee Ji-an cau mày lại, lòng đầy căm phẫn. Đáng lẽ anh nên khiến khuôn mặt của kẻ đó nát bét ra mới phải.
Trên đời này có rất nhiều loại người không thể chấp nhận được, nhưng với Lee Ji-an, những kẻ ngược đãi trẻ em yếu đuối và dùng bạo lực là đáng ghét nhất.
Cơn đau âm ỉ giờ đây lan tỏa từ cánh tay trái anh. Năm lên năm tuổi, Lee Ji-an từng bị dượng đánh đến mức cánh tay bị đánh trật khớp.
Không được chữa trị tử tế, vết thương này để lại di chứng rõ ràng trên cánh tay, khiến ngay cả khi trưởng thành, anh cũng thường mặc áo dài tay dù là mùa hè.
"Phải mua một lọ thuốc hồi phục vết thương thôi."
Mặc dù chi phí sinh hoạt đắt đỏ và luôn bị quái vật đe dọa, thế giới này vẫn có những điểm nổi bật hơn so với nơi anh từng sống.
Ví dụ điển hình là mức sống của con người đã được nâng cao đáng kể nhờ vào các nguyên liệu phụ phẩm từ các hầm ngục. Trong số đó, thuốc hồi phục vết thương là một trong những món đồ được ưa chuộng nhất.
Mỗi lọ thuốc nhỏ bằng nửa bàn tay có giá lên tới cả triệu won, nhưng có thể chữa lành mọi vết thương, cả bên ngoài lẫn bên trong, mà không để lại sẹo.
Lee Ji-an không đành lòng chỉ đứng nhìn cậu nhóc chịu đựng cơn đau cho đến khi vết thương tự lành.
"Thoải mái hơn rồi phải không? Giờ anh sẽ xả sạch bọt nhé."
Khi bọt xà phòng đã phủ đầy mái tóc, Lee Ji-an với tay lấy vòi sen. Đôi mắt cậu nhóc vốn đang mơ màng, dần trở nên tỉnh táo hơn chút.
"Bọt có thể trôi vào mắt, nên hãy nhắm mắt lại nhé."
Lee Ji-an nhìn thẳng vào mắt cậu bé, nhẹ nhàng thì thầm. Cậu chớp mắt vài lần, sau đó ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Dòng nước ấm áp xối nhẹ lên mái tóc và đỉnh đầu cậu bé, cuốn theo những lớp bọt xà phòng.
Cả áo của Lee Ji-an cũng ướt sũng cả, đến mức không thể phân biệt được ai là người đang tắm.
Dù trông anh như chuột lột, nhưng nhìn cậu nhóc ngày càng sạch sẽ, Lee Ji-an vẫn mỉm cười hài lòng.
Sau khi xả sạch bọt, anh tiếp tục thoa thêm dầu xả, rồi xả nước thêm một lần nữa. Anh cầm khăn lau khô tóc cậu nhóc, để lại mùi hương dễ chịu lan tỏa khắp căn phòng.
Cậu tò mò ngửi thử tóc mình, ngón tay nhỏ khẽ túm lấy mấy sợi tóc, đưa lên mũi hít hà.
Trong lúc cậu nhóc đang nghịch tóc mình, Lee Ji-an pha loãng sữa tắm vào nước trong bồn, tạo bọt. Anh cũng bóp thêm một lượng sữa tắm vào chiếc bông tắm tròn, nặn ra, tạo thêm lớp bọt trắng mềm mại tựa mây.
Cậu duỗi hai chân, cố gắng với tay bắt những bọt xà phòng nổi trên mặt nước với vẻ ngạc nhiên đầy thích thú.
"Nào, giờ dùng cái này để chà sạch tay chân và bụng nhé."
Lee Ji-an đưa bông tắm cho cậu nhóc. Trước ánh mắt ngờ vực của cậu bé, anh mỉm cười, tự mình chà bông tắm lên cánh tay để làm mẫu.
Cậu ngập ngừng làm theo, đôi bàn tay nhỏ siết chặt bông tắm, bắt đầu chà khắp người. Nhìn những động tác vụng về nhưng đầy cố gắng của cậu bé, Lee Ji-an không khỏi cảm thấy yêu thương.
Cuối cùng, buổi tắm kéo dài cũng đã kết thúc. Lee Ji-an quấn khăn quanh người cậu nhóc, đưa cậu ấy ra phòng khách rồi nhanh chóng tắm rửa cho mình.
Vừa bước ra khỏi phòng tắm trong chiếc áo choàng, anh đã thấy cậu nhóc ngồi xổm ngay trước cửa. Rõ ràng trước đó anh đã đặt cậu bé ngồi trên ghế sofa, nhưng cậu ấy chẳng biết đã chạy đến đây từ lúc nào.
"Đáng lẽ anh nên ra sớm hơn. Nào, lại đây."
Lee Ji-an cúi xuống, dang rộng vòng tay. Cậu ngoan ngoãn vòng hai tay quanh cổ anh, cơ thể nhỏ nhắn và nhẹ bẫng khiến anh không khỏi khẽ thở dài.
Anh bế cậu nhóc vào phòng ngủ, lấy lọ kem dưỡng ẩm từ ngăn kéo. May mắn là sản phẩm anh dùng có thành phần dịu nhẹ và phù hợp với làn da nhạy cảm.
Anh quỳ gối bên cạnh giường, bắt đầu bôi kem lên mặt cậu nhóc. Khi thấy làn da đầy những vết bầm tím, tay anh khựng lại trong giây lát.
"Nếu đau thì nói với anh nhé."
Những vết thương mà cậu nhóc đang chịu đựng đủ để một cậu bé bình thường phải bật khóc, nhưng khuôn mặt vô cảm của cậu ấy chỉ khiến trái tim Lee Ji-an thêm quặn thắt.
Anh bôi kem lên gương mặt nhỏ bé, tiếp đến là tay chân cậu bé. Đôi mắt cậu nhóc chăm chú dõi theo vết xước trên mu bàn tay anh, nơi vết xước đã đóng vảy.
"Cũng cần phải xử lý chỗ này nữa rồi."
Mặc dù vết thương này chẳng đáng kể gì đối với Lee Ji-an, nhưng anh biết cậu nhóc sẽ cảm thấy tội lỗi nếu cứ để vết thương ấy như vậy.
"Anh sẽ đi lấy đồ. Chờ ở đây một lát nhé."