Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Anh cũng phải bôi thuốc à?”
Cậu bé gật đầu thay cho câu trả lời, cái đầu nhỏ khẽ nhúc nhích. Không thể từ chối, Ji-an lấy một ít thuốc từ lọ ra và thoa lên mu bàn tay của mình.
Một cảm giác mát lạnh pha chút nóng rát lan tỏa, rồi vết thương nhanh chóng biến mất. Phần vảy máu khô trên vết thương hóa thành bụi, rơi lả tả.
Dường như đã hài lòng, cậu nhắm mắt lại và đưa khuôn mặt nhỏ nhắn về phía Ji-an.
“Đáng yêu chết mất!”
Ji-an nắm chặt tay, cố kìm nén cảm xúc. Sau đó, anh nhẹ nhàng thoa thuốc lên khuôn mặt cậu bé.
Thuốc được thoa đến đâu, khuôn mặt cậu bé càng lộ rõ đến đó, và đôi môi Ji-an bất giác mấp máy.
“Em thật sự… đẹp quá.”
Lời khen tự nhiên bật ra. Nếu câu “thiên thần rơi xuống trần gian” là có thật, thì hẳn là để miêu tả cậu bé này. Không phải ảo tưởng, vẻ đẹp của cậu bé hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu thiên thần.
Hàng mi cong dài như cánh quạt mỏng khẽ lay động trên đôi mắt đen tuyền, sâu thẳm như bầu trời đêm.
Đôi mắt to, trong trẻo được tô điểm bởi mí mắt rõ nét, sống mũi thanh thoát như lá sen, đôi môi hồng hào vừa phải, và đôi má trắng ngần phớt hồng nhạt. Những đường nét ấy khiến cậu bé tựa như một bức tượng hoàn mỹ, được nghệ nhân bậc thầy tỉ mỉ tạo nên.
Đặc biệt, hai má bầu bĩnh vẫn còn nét trẻ thơ càng làm nổi bật vẻ đáng yêu khó cưỡng. Dù thân hình nhỏ bé, gầy gò, nhưng khuôn mặt lại giống hệt một cậu quý tử nhà giàu, chưa từng trải qua gian truân.
Khi Ji-an vẫn đang ngẩn ngơ nhìn cậu bé, như bị thôi miên, cậu bất ngờ nở một nụ cười rạng rỡ. Đôi mắt híp lại thành vầng trăng khuyết, khiến trái tim Ji-an như muốn nổ tung.
Trong khoảnh khắc, Ji-an cảm giác như những cánh hoa rơi lả tả quanh cậu bé, cảnh tượng này đẹp đến mức khiến tim anh loạn nhịp.
Đầu ngón tay Ji-an khẽ run rẩy. Chỉ cần khẽ chạm vào đôi má trắng hồng ấy một lần thôi, anh cũng đã cảm thấy mãn nguyện.
“Anh đẹp lắm.”
“Gì cơ…?”
Câu nói bất ngờ từ cậu bé, người từ trước đến giờ vẫn im lặng, khiến Ji-an kinh ngạc, và nội dung lời nói ấy lại càng gây sốc hơn nữa.
Cả đời, đây là lần đầu tiên trong đời anh được nghe ai đó khen mình đẹp. Ban đầu, anh định đính chính rằng anh không phải “đẹp” mà là “đẹp trai”. Nhưng khi nghĩ đến việc cậu bé đã chịu mở lời, Ji-an chỉ biết xúc động đến mức đưa tay bịt miệng, cố kìm nén cảm xúc.
“Em có thể nói chuyện sao…”
Anh thốt lên, cảm giác như vừa thấy một bức tượng sống động cất lời. Dù giọng nói còn chút ngọng nghịu, nhưng cậu bé phát âm khá rõ ràng. Giọng nói khàn khàn, nhưng không hề khó chịu, mà ngược lại, tạo cảm giác rất đặc biệt.
Ji-an nhớ lại hôm qua khi cậu hét lên, giọng đã khàn đi đáng kể. Anh bắt đầu lo lắng liệu cậu bé có bị cảm lạnh hay không. Dù không có dấu hiệu sốt, nhưng sức khỏe của cậu bé khiến anh không khỏi bận lòng.
“Để anh kiểm tra xem em có sốt không nhé.”
Ji-an đưa tay kiểm tra nhiệt độ trên trán và sau gáy cậu bé.
Cơ thể cậu bé hơi nóng hơn Ji-an, nhưng không đến mức có thể gọi là sốt.
Mỗi khi bàn tay Ji-an di chuyển, đầu cậu bé cũng nghiêng theo. Cậu bất ngờ nắm lấy bàn tay anh, rồi nhẹ nhàng áp đôi má bầu bĩnh, mềm mại vào lòng bàn tay anh, khẽ cọ cọ như làm nũng.
Đôi mắt Ji-an thoáng chốc trở nên mơ màng. Anh lấy hết can đảm, thử dùng ngón cái và ngón trỏ khẽ chạm vào đôi má phúng phính của cậu bé.
Cảm giác mềm mại như bánh gạo dẻo khiến trái tim anh đập rộn ràng không ngừng. Đây là khoảnh khắc hạnh phúc nhất kể từ khi anh nhận ra mình đã nhập vào cuốn tiểu thuyết này.
Cuộc sống mới là điều Ji-an luôn khao khát. Thế nhưng, đôi lúc cảm giác cô đơn vẫn lặng lẽ len lỏi trong lòng anh.
Dù mạnh mẽ, sở hữu tài sản riêng và không thiếu thốn tiền bạc, nhưng nhân vật Ji-an trong cuốn tiểu thuyết này lại giống hệt anh trước khi chết: chẳng có ai để tâm sự hay sẻ chia.
Ngày đầu tiên tỉnh lại trong cơ thể mới, Ji-an ngơ ngác suốt cả một ngày, cố gắng chấp nhận thực tại. Sau đó, anh quyết tâm tìm hiểu về thân phận của Lee Ji-an trong thế giới này.
Nhờ các thiết bị trong nhà đều mở khóa bằng vân tay và nhận diện khuôn mặt, việc tiếp cận thông tin không mấy khó khăn.
Giống như anh, Lee Ji-an trong cuốn tiểu thuyết cũng là trẻ mồ côi. Bức ảnh đặt trong nhà tang lễ cho thấy khuôn mặt và tên của cha mẹ cậu bé hoàn toàn giống với cha mẹ Ji-an ở thế giới thực.
Dù không biết nguyên nhân cái chết, thời điểm họ qua đời cũng trùng khớp với ký ức của Ji-an.
Phát hiện này khiến Ji-an rơi vào tuyệt vọng, cảm giác như mình lại mất đi cha mẹ thêm lần nữa.
“Giá như họ còn sống…”
Ý nghĩ ấy xuất hiện vô số lần trong tâm trí anh. Nếu cha mẹ vẫn còn, anh đã có thể báo hiếu, dù chỉ là trong thế giới này, và phần nào xoa dịu nỗi đau vẫn đeo bám trong lòng.
“Anh khóc đấy à?”
Một cảm giác ấm áp khẽ chạm lên khóe mắt Ji-an. Nhìn thấy anh im lặng bất thường, cậu bé dùng ngón tay nhỏ xíu, dịu dàng vuốt ve đôi mắt anh.
Có phải cậu bé nghĩ anh đang khóc? Ji-an mỉm cười nhẹ, lắc đầu.
“Không đâu. Anh chưa hề rơi giọt nước mắt nào cả.”
Anh cố ý nói với giọng vui vẻ để thay đổi bầu không khí. Cậu bé ngước lên nhìn anh chăm chú, rồi bất ngờ tiến lại gần, vòng tay ôm lấy cổ anh. Sau đó, cậu áp trán vào cổ Ji-an, như muốn xua đi nỗi buồn của anh.
Hơi ấm từ cậu bé nhẹ nhàng xua đi mọi cảm giác u uất. Thay vào đó, một cảm giác an ủi dâng tràn trong lòng anh – giờ đây, anh không còn cô đơn nữa.
Sợi dây liên kết giữa anh và cậu bé dường như ngày càng thắt chặt.
Trong vòng tay của Ji-an, mong muốn bảo vệ hơi ấm này càng lớn dần. Anh muốn trở thành tấm khiên vững chắc, che chở cho cậu bé khỏi mọi sóng gió cuộc đời, để cậu bé có thể lớn lên vô tư, ngây thơ như đúng lứa tuổi của mình.
Có lẽ, sâu trong lòng, Ji-an cũng muốn bù đắp cho chính mình – dành cho cậu bé tình yêu thương và sự quan tâm mà anh đã không nhận được khi còn nhỏ.
Khi nhìn thấy nụ cười hồn nhiên của cậu bé, quá khứ đầy đau khổ của anh như được xoa dịu.
Tâm hồn Ji-an như được nhuộm một sắc màu ấm áp, nhờ trái tim trong sáng và tấm lòng dịu dàng của cậu bé. Cậu bé không chỉ sở hữu vẻ đẹp thiên thần mà còn có tâm hồn đẹp đẽ như thiên thần.
Đang đắm chìm trong dòng cảm xúc, Ji-an bất ngờ nghe thấy âm thanh quen thuộc vang lên, như tiếng sấm nhỏ vậy.
“Ọt… ọt…”
Đó là tiếng bụng cậu bé kêu. Quay đầu nhìn, Ji-an thấy vành tai cậu bé đỏ bừng vì xấu hổ.
Anh cố gắng nhịn không cười được, nhưng cuối cùng lại bật cười khúc khích. Cậu bé ngẩng lên, ánh mắt đầy vẻ oán trách.
“Anh xin lỗi, em dễ thương quá đi mất. Được rồi, để anh nấu gì đó ngon cho em nhé. Ăn xong chúng ta thay đồ, cắt móng tay, móng chân luôn thể.”
Nói xong, Ji-an mới chợt nhận ra khối lượng công việc đang chờ đợi mình. Tất cả phải hoàn thành trước khi quán cà phê mở cửa.
Ji-an vừa ôm cậu bé vừa tiến về phía bếp.
Khi mở cửa tủ lạnh, thứ đầu tiên đập vào mắt anh là sáu lon bia xếp ngay ngắn và vỉ trứng mười hai quả giờ chỉ còn lại ba quả lẻ loi.
Chỉ đến lúc đó, Ji-an mới chợt nhớ ra rằng tối qua, trên đường ra cửa hàng tiện lợi mua thức ăn, anh đã gặp cậu bé và lập tức đưa cậu về nhà.
Khi mở cửa ngăn đông, chỉ có hơi lạnh tràn ra, không còn gì khác. Vì sống một mình, anh thường bỏ qua bữa sáng, giải quyết bữa trưa qua loa tại quán cà phê, và buổi tối chỉ cần một nắm cơm tam giác mua từ cửa hàng tiện lợi gần nhà.
Ngẫm lại, dù có tiền, anh vẫn sống một cách kham khổ đến khó hiểu. Nghĩ đến việc giờ đây phải chăm sóc cho cậu bé, Ji-an cảm thấy mình cần phải thay đổi.
“Không thể cứ tiếp tục như thế này được. Mình phải nấu gì đó cho cậu bé ăn.”
Nhưng với những gì còn lại trong nhà, lựa chọn của Ji-an khá hạn chế. Anh giữ chặt cậu bé bằng tay trái, tay phải với lấy vỉ trứng trong tủ lạnh.
May mắn thay, trong nhà vẫn có sẵn vài loại gia vị cơ bản. Anh rửa nhanh cái chảo, đặt lên bếp ga, và bắt đầu tìm chai dầu ăn.
Khi nhận ra việc chiên trứng có thể khiến dầu bắn tung tóe, Ji-an đành đặt cậu bé xuống chiếc ghế bên bàn ăn.
Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cậu bé, ánh mắt chạm vào đôi mắt tròn xoe đang nhìn mình. Nhìn ánh mắt trong veo ấy, một nụ cười dịu dàng nở trên môi Ji-an.
“Anh sẽ chiên trứng cho em nhé. Hiện giờ trong nhà chỉ còn mỗi thứ này thôi. Ăn xong, lát nữa chúng ta sẽ đi mua thật nhiều món ngon.”
Cậu bé không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn lên khuôn mặt Ji-an. Trước khi quay lại bếp, anh không quên xoa nhẹ lên má cậu bé như một cách trấn an.
Ji-an kiểm tra chảo đã khô ráo nước, sau đó rót dầu ăn vào. Anh cầm quả trứng, khéo léo đập vỏ và thả vào chảo.
“Xì xèo…”
Âm thanh vui tai vang lên khi lòng trắng trứng bắt đầu chín từ phần rìa. Lòng đỏ cũng dần se lại, anh rắc một chút muối lên trứng.
Nghĩ rằng hạt tiêu có thể hơi cay đối với cậu bé, Ji-an quyết định bỏ qua.
Anh lấy một cái đĩa, đặt ba quả trứng ốp la vừa chín tới lên đó. Định tìm một cái nĩa, nhưng không tìm thấy đâu, anh đành mang đĩa trứng đến bàn ăn.
Cậu bé vẫn ngồi đó, đặt hai tay lên bàn, ánh mắt chăm chú dõi theo từng hành động của Ji-an, như thể đang quan sát.
“Em biết dùng đũa không?”
Ji-an đoán rằng cậu bé chỉ khoảng năm tuổi. Anh hồi tưởng lại lúc mình bằng tuổi ấy, không những không biết dùng đũa, mà thậm chí còn chẳng cầm nĩa đúng cách. Ký ức về việc bị dì mắng và đánh vì chuyện ấy bỗng ùa về.
Như dự đoán, cậu bé không trả lời. Ji-an bất giác cười gượng, nhận ra việc mình hy vọng một cậu bé ở tuổi này biết dùng đũa thật sự là điều vô lý. Anh khẽ ho, rồi ngồi xuống đối diện với cậu bé.
“Để anh đút cho em nhé. Em không ghét ăn trứng đâu nhỉ?”
Cậu bé không đáp lại, chỉ nuốt nước bọt “ực” một tiếng rõ ràng. Đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào đĩa trứng với ánh nhìn khao khát.
Ji-an nhanh chóng cắt trứng thành từng miếng nhỏ vừa ăn, thổi nhẹ để làm nguội. Khi anh vừa đưa miếng trứng đến gần môi cậu bé, đôi môi nhỏ xinh lập tức há ra, nhẹ nhàng đón lấy miếng trứng từ đôi đũa.
Nhìn đôi môi bé xíu đang nhai trứng một cách ngon lành, Ji-an phải cố gắng lắm mới không thốt lên tiếng kêu vì quá đỗi đáng yêu.