Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi đã quá chủ quan. Rõ ràng biết Sehun đã trải qua những gì trước khi gặp tôi, lại tận mắt chứng kiến em ấy bị bắt cóc một lần nữa và chứng kiến cả việc chấn thương tâm lý tái phát… thế mà tôi vẫn chưa từng nghĩ đến việc thực sự thấu hiểu nội tâm em ấy.
Tôi đã nghĩ rằng chỉ cần yêu thương hết lòng là đủ. Nghĩ rằng chỉ cần ôm chặt trong vòng tay, để em ấy không còn cảm nhận được bất kỳ mối đe dọa nào nữa thì bản chất nguy hiểm tiềm ẩn sẽ tự tan biến.
Thế nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng — chính chiếc còng đang siết chặt cổ tay tôi giờ đây đã vạch trần sự thật đó.
Đôi môi không thốt nên lời, khẽ run lên. Thị giác nhòe đi, và xuyên qua màn nước mắt, Sehun hiện rõ.
Khi chớp mắt, mắt tôi bỗng sáng rõ hơn, trong đó phản chiếu ánh mắt hoang mang, dao động hệt như tôi của Sehun.
Dù vừa mới nói ra những lời khiến người ta khiếp sợ, đôi mắt đỏ hoe ấy lại chực trào nước mắt, nơi khóe mắt còn thoát ra một tiếng thở dài khẽ khàng.
Bàn tay Sehun siết chặt cổ tay tôi. Dù có bị còng trói không thể cử động thoải mái, nhưng bàn tay ấy vẫn đè chặt lên, như thể tôi có thể bỏ chạy đi đâu mất, khiến nỗi tuyệt vọng càng thêm sâu sắc.
'Nếu mình còn thấy may mắn vì Hyun-soo (thụ chính nguyên tác) chưa phải trải qua những chuyện như thế này, thì có phải thật sự điên rồi không…?'
Phải làm gì đây. Ngực nghẹn lại, chẳng khác nào đang đối diện với một bài toán không lối thoát.
Dòng suy nghĩ tự lúc nào đã hoàn toàn chuyển hướng.
Nếu bản chất thích chiếm hữu và giam giữ người khác của Sehun là thứ không thể thay đổi, nếu nhất định phải có một người gánh chịu sự ám chấp này, thì có lẽ… người phải gánh chịu nên là tôi.
Tôi đã tưởng rằng đã nuôi dạy Sehun tử tế, nhưng hóa ra tất cả chỉ là sai lầm. Nếu mai này Sehun với bản chất phi lý này lại yêu thương Hyun-soo, thì tương lai của cậu ấy cũng chẳng khác gì tình cảnh hiện tại của tôi.
Tất cả đều là lỗi của tôi. Kiêu ngạo nghĩ rằng có thể chữa lành những tổn thương của Sehun, có thể thay đổi được bản chất của em ấy.
Rõ ràng, chính những hành động và lời nói của tôi đã đánh thức bản năng chiếm hữu đang ngủ say trong lòng Sehun.
Có phải tại việc tôi nói sẽ sang Mỹ một thời gian? Hay khởi nguồn từ lời nói dối rằng tôi đã từng hôn rồi? Hàng loạt suy nghĩ cứ xoay vần trong tâm trí.
Nhìn Sehun tỏ tình với tôi chứ không phải Hyun-soo, trước mắt tôi tối sầm. Khi nghe lời tỏ tình lần đầu, tôi đã tự an ủi rằng đó chỉ vì em ấy chưa nhận ra tình cảm thật sự dành cho Hyun-soo.
Thế nhưng giờ nhìn lại, nếu tình cảm này thực sự hướng về Hyun-soo, thì cốt truyện gốc chắc chắn sẽ không thể tránh khỏi.
Có lẽ tất cả bắt đầu từ lúc tôi vô tình đưa tay ra với đứa trẻ đang bị đánh đập tàn nhẫn trong con hẻm bẩn thỉu kia.
Giống như sự tử tế nhỏ bé Hyun-soo từng trao đã gieo mầm ám chấp trong lòng Sehun, hành động của tôi cũng chính là nguyên nhân khiến em ấy trở thành thế này. Vì vậy tôi không thể trách cứ bất kỳ ai khác.
'Tất cả đều là nghiệp báo của mình.'
Cố giữ môi không bật ra một nụ cười chua chát. Hơi thở nghẹn lại khi nhìn vào đôi mắt Sehun đẫm lệ.
Đến khi nhận ra rằng, thay vì phải chứng kiến Sehun đối xử như vậy với người khác, thì thà tôi gánh chịu còn hơn — bờ vai đang căng cứng cũng bất giác thả lỏng.
Sehun cảm nhận được sự thay đổi của tôi, chầm chậm chớp mắt. Một giọt lệ lăn dài trên má em, lấp lánh dưới ánh đèn.
“Đừng tùy tiện nói những lời như muốn giết ai đó. Cũng đừng nói đến chuyện chết. Trừ khi em thật sự muốn xé nát trái tim anh.”
Không lẽ… em ấy đã ra tay giết người rồi sao? Những kẻ trong viện nghiên cứu đâu còn là con người, mà chỉ là quái vật, nên không tính.
Thế nhưng theo miêu tả trong tiểu thuyết, Sehun khi giết người chưa bao giờ phân biệt kẻ xấu hay người tốt. Chỉ dựa vào nhu cầu cá nhân mà quyết định sinh mạng của người khác.
Dù vậy, vì em ấy mới chỉ vừa thức tỉnh thân phận thợ săn, tôi tin rằng còn chưa giết người. Tôi đan tay em lại, lặng lẽ truyền hơi ấm.
Đôi mắt em nheo lại, như muốn nhìn thấu mọi suy nghĩ trong đầu tôi. Cả cơ thể tôi như bị rút cạn sức lực.
Nghĩ đến việc từ nay phải một lần nữa “cải tạo” lại đứa trẻ này, lòng tôi ngổn ngang. Nhưng bỏ cuộc thì không thể.
Dù có quay ngược thời gian, tôi vẫn sẽ không do dự mà đưa tay ra với đứa trẻ đầy thương tích không còn nơi nương tựa ấy.
Cho dù đó là cái giá phải trả cho việc dám thay đổi nguyên tác, thì cũng chẳng sao. Bởi lẽ, không có Sehun, tôi cũng không thể sống nổi.
Mười năm qua chính là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của tôi. Cái việc Sehun âm thầm lập kế hoạch, chuẩn bị chỗ ẩn náu, tìm kiếm những thứ để giam giữ tôi… mà tôi không hề hay biết, tất cả chỉ vì tôi chỉ nhìn thấy những gì mình muốn tin.
“…Em, nụ hôn đó là lần đầu của anh. Trước đó, anh chưa từng hôn ai khác.”
Để xoa dịu Sehun – người đã phát điên vì ám chấp và dục vọng chiếm hữu mà giam cầm tôi – thì trước hết tôi phải sửa lại lời nói dối mà tôi đã thốt ra.
“...Thật sao?”
Đúng như dự đoán. Trong giọng nói hơi run rẩy của em ấy ẩn chứa một sự mong chờ lạ thường. Khi tôi khẽ gật đầu, Sehun liền cúi xuống, ôm chặt lấy tôi.
Tôi ngước nhìn trần nhà một lúc. Dù đã quyết tâm chấp nhận, nhưng để lập tức tiến xa hơn thì lại là chuyện khác. Tôi phải giữ cho mình tỉnh táo nhất có thể và dần dần thích nghi với mối quan hệ này.
Tôi giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ vào lưng rộng của em ấy. Âm thanh lách cách của sợi xích vang vọng bên tai, thật chói tai.
“Anh bận nuôi em lớn thế này, thì làm gì có thời gian yêu đương. Vì không muốn để lộ rằng anh chưa có kinh nghiệm nên mới nói dối thôi.”
Cảm giác rung động khi Sehun khẽ cười truyền thẳng qua lồng ngực tôi, nơi chúng tôi đang kề sát.
“Chuyện anh nói sẽ sang Mỹ cũng là vì thực sự có việc cần. Anh định đi thật nhanh rồi về. Nếu được thì còn tính dùng dịch chuyển tức thời nữa. Nhưng nếu đưa em theo sang Mỹ, anh cũng phải để em cô đơn một mình. Thế thì thà để em ở lại Hàn Quốc còn tốt hơn. Ở đây có cả Hyun-woo huynh và Hyun-soo nữa mà. Xin lỗi vì không nói trước với em.”
Thật ra là tôi đã đắn đo quá lâu. Cân nhắc xem thời điểm nào đi là thích hợp nhất, để rồi đến sát ngày đi mới nói ra, chẳng khác nào một thông báo đột ngột.
Đứng ở góc độ của Sehun thì quả thực đủ để gây sốc. Dĩ nhiên, việc em ấy làm đến mức này thì tôi không thể nào lý giải nổi, nhưng nghĩ đến tính cách của Sehun được mô tả trong tiểu thuyết thì lại thấy không phải là không thể hiểu được.
Khi cảm xúc mãnh liệt ban nãy dường như đã lắng xuống, tôi định tranh thủ xin em đưa quần áo lại cho tôi thì Sehun khẽ ngẩng đầu, ngẩng mặt lên khỏi vai tôi.
Đôi mắt sáng lấp lánh khi lại gần trong tầm mắt tôi. Nhìn dáng vẻ đôi mắt cong cong ấy, tôi lại ngẩn ngơ mỉm cười theo, quên cả tình cảnh hiện tại.
“Vậy thì anh hẹn hò với em là được rồi. Dù sao anh cũng sẽ tiếp tục nuôi em nữa mà.”
Trước giọng điệu ngây thơ ấy, tôi bất giác nghẹn lời. Em ấy giờ đã cao hơn tôi cả một cái đầu, thân thể đã hoàn toàn trưởng thành, vậy mà nói tôi vẫn còn phải nuôi dạy thế nào nữa đây? “...Không phải à? Chẳng lẽ anh vừa nói dối?”
Vì tôi chậm trả lời, nụ cười trên gương mặt Sehun dần phai nhạt. Khi ánh mắt lạnh lẽo cùng gương mặt sắc sảo ấy nhìn xuống, sống lưng tôi liền rùng mình một cái.
Nếu tôi nói rằng nên hẹn hò với người khác thì bầu không khí vừa dịu xuống chắc chắn sẽ lập tức quay lại trạng thái căng thẳng như trước. Tôi liếm đôi môi khô khốc vì căng thẳng, rồi rụt rè mở miệng:
“Không phải vậy… nhưng anh nghĩ em cũng nên cho anh một chút thời gian để chuẩn bị tâm lý. Dù gì thì anh cũng đã gặp em lần đầu khi em mới mười tuổi. Dù bây giờ em đã là người trưởng thành, nhưng trong mắt anh em vẫn như một đứa trẻ.”
Nói là mười tuổi, nhưng vóc dáng Sehun khi ấy nhỏ bé đến mức nếu nói em năm tuổi cũng chẳng ai nghi ngờ. Trên gương mặt tuấn tú hiện tại, vẫn còn sót lại vài nét non nớt của ngày xưa.
Chấp nhận em ấy, rồi ngay lập tức cùng lên giường… thì chẳng khác nào tự thừa nhận rằng tôi có vấn đề về đầu óc.
Ngay lúc này, tôi cũng phải cố hết sức kìm lại thôi thúc muốn lùi hẳn về phía sau. Chính vì kẻ đang công khai phơi bày dục vọng, mà gáy tôi nóng bừng.
“Trong mắt anh, em vẫn còn như trẻ con sao?”
Khuôn mặt Sehun hạ thấp xuống, ôm chặt lấy mặt tôi trong lòng bàn tay. Ánh sáng bị che khuất, nhưng sống mũi cao sắc sảo, đôi mắt đượm buồn và bờ môi dày như được vẽ bằng bút lông vẫn áp sát đầy tinh tế.