Chương 80

Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cổng đây rồi.
Trong nguyên tác, mỗi tầng của tòa tháp lại ẩn chứa một loại hầm ngục khác biệt. Do đó, chủng loại quái vật cũng vô cùng đa dạng.
Tầng 1 thực chất chỉ là khu vực xuất phát kiêm vùng an toàn. Mọi người đều vừa dò xét vừa căng thẳng, nhưng tôi biết rằng ở đây sẽ không có quái vật xuất hiện bất ngờ.
Khi bước qua cánh cổng đó, “tầng 1 thực sự” của tòa tháp—tức hầm ngục đầu tiên—sẽ mở ra. Dĩ nhiên tôi không thể thể hiện là mình đã biết trước, nên cũng giả vờ cảnh giác như những người khác.
“Chia thành từng cặp hai người để dò xét xung quanh. Nếu có chuyện gì, hãy liên hệ trực tiếp với tôi bằng vật phẩm liên lạc. Có ai chưa biết cách sử dụng không?”
Trước lời của Yong-ho, mọi người đều lắc đầu. Tôi liếc nhìn Sehun. Nụ cười như muốn trấn an ‘đừng lo’ của em ấy chỉ càng khiến tôi thêm căng thẳng.
Giá như Sehun là kiểu người biết sợ hãi, biết né tránh đòn tấn công như người bình thường thì tốt biết mấy. Nhưng gương mặt em ấy lại bình thản như đang dạo chơi công viên—điều này khiến tôi lo lắng em ấy sẽ nổi hứng làm liều.
“Để phòng xa, chúng ta khoan hãy chạm vào cánh cổng dịch chuyển đó, đi xem xét những chỗ khác trước nhé?”
Jung-su giơ tay góp ý. Yong-ho gật đầu tán thành, những người khác cũng nhất trí.
“Bọn mình qua bên này.”
Tôi kéo tay Sehun rẽ vào hành lang bên phải của tầng 1. Mọi nhóm di chuyển gọn gàng để không chồng lối.
Mỗi bước chân, bụi bám trên nền lại bay lên. Tôi lấy tay áo che mũi rồi hắt hơi.
“Hắt xì.”
“Anh, chờ chút.”
Sehun giữ tay tôi lại. Một lát sau, em ấy dúi vào tay tôi chiếc trùm đầu (loại trùm đầu chỉ để lộ mỗi đôi mắt mà những kẻ cướp ngân hàng hay dùng). Sehun cũng đeo một chiếc trùm đầu đen y hệt, nheo mắt cười.
“Giờ đỡ ho chưa?”
“…Ừ.”
Đeo cái này lại hợp đến lạ—nhưng sao em ấy cứ thủ sẵn loại trùm đầu trông đáng nghi như vậy không biết.
Trong thoáng chốc, tôi còn lỡ tưởng tượng cảnh Sehun đeo trùm đầu đi phạm tội—vội lắc đầu gạt bỏ ý nghĩ đó.
Hết cơn ho, chúng tôi bắt đầu thám hiểm thật sự. Hai bên hành lang dài là những cánh cửa đóng im lìm, đặt cách quãng đều đặn.
Tôi nuốt khan, gọi bảng kỹ năng của mình. Trong nguyên tác, chỉ miêu tả rằng việc mở cửa trong tòa tháp sẽ dẫn đến cánh cổng lên “tầng 1 thực sự”, chứ không hề nhắc đến việc có quái vật. Nhưng nhỡ đâu có thì sao?
Đến cánh cửa đầu tiên, Sehun khựng lại, gõ nhẹ.
“Mở thử nhé? Không nghe thấy động tĩnh gì bên trong cả.”
“Ừ.”
Tôi đã sẵn sàng kích hoạt kỹ năng phòng ngự rồi gật đầu. Sehun vặn tay nắm cửa mà không hề do dự.
Cạch.
“Khóa rồi.”
Cửa đâu dễ dàng cho kẻ lạ xông vào như vậy.
“Hừm, đập luôn nhé?”
“Đừng!”
Thấy em ấy siết nắm đấm không chút nghĩ ngợi, tôi vội vàng ngăn lại.
“Sao lại dùng tay không. Em có năng lực niệm lực mà. Dùng nó đi.”
“À ha, đúng rồi.”
Sehun cười rạng rỡ như vừa chợt nhớ ra. Tôi lau mồ hôi lạnh trên trán, lùi lại một bước.
Rắc.
Em ấy giật phăng cánh cửa nhẹ tênh, rồi sải bước vào trong. Tôi hấp tấp bám theo sau.
“Trông như phòng khách tiếp tân.”
“Ừ.”
Bên trong chẳng có gì đặc biệt: ghế sofa thêu hoa văn xa xỉ, bàn trà, và cả khay bạc… tất cả đều nằm chỏng chơ, không có chủ nhân.
Những căn phòng khác cũng y hệt. Mỗi lần Sehun dùng niệm lực để mở cửa, chúng tôi lại xem qua—không có hơi người, không có dấu hiệu lạ.
Cuối hành lang chỉ treo duy nhất một bức chân dung của một người đàn ông trung niên có ria mép.
“Trong phim hay có kiểu mắt trong tranh chuyển động ấy. Cái này liệu có không?”
“…Đừng nói mấy câu đó.”
Tôi vốn né tránh phim kinh dị còn hơn né tránh dịch bệnh; tôi sợ nhỡ đâu thật sự chạm mắt mà con ngươi trong tranh chuyển động, nên tôi thậm chí không dám nhìn thẳng vào bức tranh.
― Còn lâu nữa không? “À. Bọn tôi quay về ngay.”
Đúng lúc giọng Yong-ho vang lên trong tai nghe, tôi khẽ khàng khều Sehun.
Hai đứa tháo trùm đầu rồi vội vã quay về đại sảnh tầng 1. Có vẻ chúng tôi là nhóm cuối cùng.
“Có phát hiện gì không?”
Trước câu hỏi của Ji-hwan, tôi tường trình những gì mình đã thấy.
“Không. Cửa thì nhiều, nhưng bên trong trống không. Giống như chỗ này—đồ đạc phủ đầy bụi. Cuối hành lang có treo chân dung một người đàn ông trung niên.”
“Bọn tôi cũng thấy tương tự. Tầng 2 cũng vậy. Chỉ khác là có cửa sổ nhưng bị bịt kín nên không nhìn ra ngoài được. Hơn nữa, hết tầng 2 là đường cụt, không có cầu thang đi lên nữa.”
Ánh mắt mọi người tự động đổ dồn về cánh cổng dịch chuyển xanh rực kia.
“Vậy di chuyển bằng cổng thôi.”
Yong-ho dẫn đầu. Các thợ săn cảnh sát theo sau, rồi đến hai thợ săn của bang hội Hanbaram, tiếp đó Ji-hwan và Jung-su đặt chân lên bậc thang.
“Bọn mình đi.”
Tôi không cố chen lên trước. Với năng lực của Yong-ho và kinh nghiệm của những người khác, tôi nghĩ đến tầng 4 chắc sẽ ổn thôi.
Khi tôi và Sehun đi lên được chừng nửa cầu thang, Yong-ho đã ra hiệu cho nhóm thợ săn cảnh sát.
“Tôi sẽ vào trước. Mọi người hãy vào cách quãng từng người một. Như vậy nếu có tình huống bất ngờ, tôi mới có thể bảo vệ được các bạn.”
Giọng anh nhỏ mà ai cũng nghe rõ. Vừa đặt chân lên cánh cổng, ánh sáng xanh lóe bùng một nhịp. Chốc lát sau, trên cánh cổng chỉ còn ánh sáng lơ lửng như những hạt bụi.
“Đến… đến lượt tôi.”
Một thợ săn cảnh sát với vẻ mặt còn nguyên sự căng thẳng bước lên cánh cổng, và cảnh tượng lại lặp lại.
Cứ thế, bốn người—tính cả Yong-ho—đã đi vào bên trong.
“Tiếp theo bọn tôi.”
Lần này tôi chủ động. Từ lúc chào hỏi, tôi đã công khai cấp bậc của Sehun, nên không ai cản trở.
“Để em vào trước.”
“Không. Em theo sau.”
Sehun định vượt lên trước tôi nhưng tôi nhanh chân hơn. Thấy tôi biến mất, em ấy nghiến răng lao theo.
****
Tôi lau mồ hôi trên trán. Nhiệt độ cao khiến mỗi nhịp thở như bị mắc nghẹn trong lồng ngực.
Cuối cùng Ji-hwan và Jung-su cũng đã vào trong hầm ngục. Một thợ săn cảnh sát lấy ra chiếc máy đo ma lực trông giống bộ đàm.
Chẳng mấy chốc, màn hình vuông hiện lên một dãy số. Anh ta đưa số liệu cho cả nhóm xem.
“Chỉ số ma lực tương đương với hầm ngục cấp B.”
“Vậy cánh cổng dịch chuyển chính là lối vào hầm ngục. Mà đây lại là một sa mạc thực thụ.”
Ji-hwan phe phẩy vạt áo. Lâu đài lúc nãy còn mát mẻ, giờ cảm giác như gần 40 độ C.
“Lắp bia an toàn trước.”
Yong-ho lấy từ kho đồ ra một vật phẩm hình bia đá, chôn xuống nền cát cạnh cánh cổng rồi kích hoạt. Gợn sóng ánh xanh tỏa tròn ra xung quanh.
Từ tâm bia, một lớp màng bán trong suốt dựng lên, với bán kính khoảng năm mét.
“Nếu thứ này vẫn dùng được thì cấu trúc cũng giống hầm ngục thường. Nhiều khả năng ở đây sẽ xuất hiện quái vật cấp B.”
Lập luận của Ji-hwan khiến tôi gật đầu trong lòng. Đúng như huynh ấy nói, quái vật ở đây thuộc loại mà các thợ săn đều đã quá quen thuộc.
Gặp hầm ngục “quen mặt”, mọi người thở phào nhẹ nhõm thấy rõ. Cấp B thì mỗi người cũng có thể tự mình vượt qua được.
‘Có lẽ vì thế mà lên tới tầng 5 mới đổ máu nhiều.’
Dù vẫn còn giữ thế cảnh giác, nhưng sau khi quét sạch tầng 1, tầng 2, tầng 3, tầng 4, rất dễ lơ là cảnh giác.
“Bên kia có chấn động.”
Jung-su chỉ về hướng 11 giờ. Quả nhiên có thứ gì đó đang rẽ cát lao tới rất nhanh.
“Tôi dùng kỹ năng dò tìm… đó là Sandworm CẤP B!” (Một con Giun cát khổng lồ chỉ có cái miệng to và nhiều răng xoáy vào nhau)
Anh cảnh sát tên Jeong Jin-woo công bố danh tính của con quái vật.
“Sandworm thì vừa đủ để khởi động làm nóng người. Quét sạch luôn nhé?”
“…Vâng.”
Do dự trong thoáng chốc rồi Yong-ho gật đầu. Ji-hwan và Jung-su lập tức bắt cặp lao ra khỏi khu an toàn.
KRAAA—!
Con Sandworm dính tên rống to, phô bày thân thể khổng lồ của nó.
Dãy răng nhọn tua tủa bên trong trụ thịt xoáy vòng như một cơn lốc. Cát che khuất nó bắn tung tóe ra bốn phía.
Cảm giác căng thẳng như dây đàn của một trận đột kích sau một thời gian dài khiến tôi khẽ thở ra, liếc nhìn Sehun.
Thực tế thì chỉ từ tầng 5 mới thực sự nguy hiểm; trước đó, em ấy nên sử dụng kỹ năng thật nhiều cho quen tay thì hơn.
“Em đã từng dùng kỹ năng lên quái vật bao giờ chưa?”