Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ tầng 45 trở đi, Ji-an đã quyết định tham gia đội tấn công. Điều đó đủ cho thấy Cerberus là quái vật mạnh nhất trong số những gì đã xuất hiện. Trong tiểu thuyết còn ghi nhận số thương vong ở tầng 45 gần bằng tầng 5.
Không chỉ bản thân hầm ngục đã là cấp S mà năng lực của Cerberus cũng quá mạnh, khiến trong lúc các thợ săn cấp S bị kiềm chân, đám quái vật đi kèm đã xé xác đội thợ săn cấp A.
Hành trình leo tháp kéo dài, giờ đây ai nấy đều nhớ tên, bang hội trực thuộc, thậm chí cả năng lực chính của nhau.
Khi Jung-su bị chặt chân, Ji-an ở ngay gần đó. Lúc ấy anh đã kích hoạt khiên nên không kịp che chắn cho Jung-su.
Người quan trọng nhất với anh là Sehun, nhưng nhìn người khác bị thương hay chết ngay trước mắt cũng thật khó lòng chịu đựng.
Nói cho cùng, anh cũng thật ích kỷ. Vì sợ lòng mình đau đớn nên anh mới quyết tâm chiến đấu hết sức mình.
“Anh đang nghĩ gì thế?”
Sehun vén mái tóc trước trán của Ji-an ra sau, ngón tay mân mê dái tai mềm mại.
“Ở tầng 45 sẽ xuất hiện Cerberus.”
Ji-an xoay người, nắm tay Sehun. Dù người khác không biết, anh vẫn có thể nói với cậu.
“Là thông tin đọc trong tiểu thuyết à?”
“Ừ. Chỉ tầng 5 và 45 là được miêu tả kỹ càng. Đoạn cuối cùng anh đọc là em bị Cerberus cắn, bị thương cực kỳ nặng.”
Ji-an hạ giọng chỉ để Sehun nghe.
Trong truyện, Hyun-soo còn nghĩa hiệp hơn hiện tại. Cậu sẵn sàng lao lên vì người khác, chẳng màng bản thân có thể bị thương.
Khi vô số thợ săn ngã gục dưới móng vuốt của Cerberus, Hyun-soo liều mạng áp sát Cerberus. Đúng khoảnh khắc răng nanh sắc như chông suýt nữa xuyên thủng người Hyun-soo, Sehun ôm siết kéo cậu né tránh. Có lẽ vì cử động quá gấp, lưng Sehun bị xé toang đến mức lộ cả đốt sống.
Thấy Sehun hi sinh thân mình vì cậu, Hyun-soo mới chợt nhận ra tình cảm của mình.
Lúc đọc, anh tập trung vào tâm lý của Hyun-soo hơn là thương tích của Sehun; nhưng bây giờ, trong đầu anh chỉ lặp lại cảnh Sehun bị thương.
“…Anh không biết điểm yếu của Cerberus. Giá mà có phác đồ tấn công sẵn có như Shadow Hunter thì tốt.”
“Dẫu vậy, có thông tin nào khác không?”
Nghe Sehun hỏi, Ji-an lục lại ký ức.
“Nó có ba đầu, mỗi đầu phun một loại hơi thở khác nhau. Lớp da ngoài cực dày—không có đòn tấn công cấp S thì khó mà làm nó trầy xước dù chỉ một chút. Khả năng tái sinh thì nhanh ngang ngửa với troll.”
“Cerberus là con chó trong thần thoại Hy Lạp đúng chứ? Canh giữ cửa địa ngục.”
“Ừ, đúng.”
Ji-an nhớ tới bộ “Thần thoại Hy-La” từng mượn để dạy Sehun. Hồi ấy anh còn đặt Sehun ngồi lên đùi, đọc cho cậu nghe như truyện cổ tích.
“Vậy biết đâu nó cũng mang nguyên những điểm yếu trong thần thoại?”
“Ý em là Orpheus chơi đàn lia để đi qua cổng địa ngục?”
“Ừ. Với cả, hình như nó cũng có điểm yếu trước thức ăn.”
Nghe cũng có lý. Không chỉ Cerberus mà Kraken cũng là quái vật trong thần thoại.
Hầm ngục đang cho thấy những quái vật mà con người chỉ gặp trong tưởng tượng lại bước ra đời thực.
Những đặc tính ghi trong thần thoại có thể y hệt, cũng có thể khác biệt; nhưng thử thì cũng không thiệt hại gì.
Từ đó, Ji-an ghé sát đầu vào Sehun để bàn cách đối phó Cerberus hiệu quả.
****
"Các thợ săn cấp S vào trước. Những người còn lại sau một giờ sẽ vào theo từng nhóm.”
Theo lời Si-yoon, Sehun, Ji-an, Hyun-soo và Yong-ho bước lên. Hyun-woo nhìn lưng em trai mà nuốt nước bọt khan; rốt cuộc điều anh lo lắng nhất cũng đã tới.
Trong lúc Ji-hwan dỗ dành Hyun-woo, ánh sáng từ cổng dịch chuyển bùng lên; đội tiên phong biến mất trong chớp mắt.
“Đã dùng kỹ năng khiên.”
Vừa qua cổng, Ji-an kích hoạt khiên phòng hộ của mình, để đề phòng bất trắc.
Cảnh vật đổi thay chỉ trong một hơi thở. Nhìn chất lỏng đỏ như máu nhỏ tong tong trên lớp khiên, Hyun-soo rầu rĩ:
“Nơi này đúng là địa ngục…”
Trên trời, những dãy núi lộn ngược đang bốc cháy đỏ rực; dưới chân, đất nứt nẻ khô cằn như hạn hán, từ những kẽ nứt tuôn trào dung nham như sông lửa.
Bầy quái vật hình đại bàng sải cánh, mỗi nhịp vỗ cánh lại rắc “mưa máu” xuống.
Phát hiện con người, hàng chục con quái vật gào thét chói tai.
“Là chất ăn mòn. Cẩn thận.”
Viên đá bên đường vừa chạm giọt đỏ đã mục ruỗng; Yong-ho cảnh báo.
“Lắp đá an toàn trước đã.”
Si-yoon rút đá an toàn, chôn xuống, truyền ma lực vào. Trong khi ấy, Ji-an lia mắt tìm Cerberus.
Hầm ngục rộng vô bờ bến; ở đâu cũng là một khung cảnh địa ngục. Trong thần thoại, Cerberus (Chó 3 đầu) canh giữ cửa địa ngục.
Anh đảo mắt tìm thứ giống “cổng”. Rìa tầm nhìn bỗng vướng phải một cấu trúc gỗ lởm chởm như cánh cổng thô sơ.
Khi thấy vật thể khổng lồ đang ẩn mình bên cạnh, Ji-an rùng mình từ đầu đến chân.
Dù còn xa, áp lực nó tỏa ra vẫn nghẹt thở.
“Con đó là kẻ mạnh nhất ở đây.”
Mọi người cũng đã thấy. Lời Si-yoon khiến thần kinh cả đội căng như dây đàn. Hyun-soo sợ quá nên dính sát bên Ji-an.
“Còn một phút là khiên biến mất.”
Vỗ vai Hyun-soo, Ji-an nhìn quanh đội. Si-yoon gật đầu sau khi kiểm tra đá.
“Chừng ấy là đủ.”
Đúng lúc khiên phòng hộ biến mất, vùng an toàn cũng đã hoàn tất. Yong-ho giơ máy đo ma lực cho cả đội xem; con số hiện lên vượt xa mọi khi.
“…Cấp S.”
Giọng trầm báo hiệu một tình cảnh u ám. Ở đây, chỉ có Si-yoon từng trải qua hầm ngục cấp S.
Khoảng hai năm trước, anh tham gia nhiệm vụ cấp S tại Thượng Hải cùng 4 thợ săn cấp S, 200 cấp A, 500 cấp B—theo lời mời của chính phủ Trung Quốc, để phòng trường hợp một ngày nào đó Hàn Quốc cũng gặp phải.
Kinh nghiệm ấy khắc sâu vào xương tủy: dù có năm thợ săn cấp S, số người bị thương và thiệt mạng vẫn rất nhiều—đối đầu đám quái vật cấp S đã đủ kiệt sức, chẳng còn sức để che chở cho người khác.
“Việc đã nằm trong dự liệu.”
Si-yoon nhướng mày nhìn máy. Ai cũng căng thẳng, nhưng từ tầng trước đã đoán sớm muộn cũng sẽ đạt cấp S—ma lực tầng 44 vốn đã ở ranh giới giữa cấp A và S.
“Đừng quá căng thẳng. Chúng ta có tới năm thợ săn cấp S, đủ sức vượt qua.”
Khác với trước đây chỉ có ba, giờ Hàn Quốc có sáu thợ săn cấp S (tính luôn Si-yoon). Người vắng mặt duy nhất là Bộ trưởng Quốc phòng Geum Heon-jung.
Thêm nữa, Han Sehun tuy mới thức tỉnh nhưng kỹ năng chiến đấu và cảm giác về trận mạc đều sắc bén; khác với Hyun-soo còn lộ vẻ sợ hãi, cậu nhóc lại điềm tĩnh hiếm thấy ở tuổi 20.
“Con mạnh nhất chính là nó.”
Trong vô vàn quái vật, cảm giác của Si-yoon bị hút về đúng một điểm duy nhất.
Nhìn con chó ba đầu chầm chậm đứng thẳng dậy, tim Ji-an đánh thình thịch, vang tận tai.
Đôi mắt đỏ rực bừng cháy như lửa dù ở rất xa. Tiếng gầm gừ vang vọng như dội trong hang sâu.
“Từ giờ tiến thẳng đến cánh cổng. Quét sạch lũ quái vật nhỏ chỉ khi chúng lao vào. Có ai phản đối không?”
Không ai. Hyun-soo nắm chặt bàn tay đang run rẩy.
Từ trước cậu chỉ ở hậu tuyến, chuyên hỗ trợ chiến đấu và phục hồi. Đây là lần đầu cậu bước hẳn lên tuyến đầu.
“Hyun-soo, tuyệt đối đừng vượt lên. Bám sát anh.”
“…Ừ.”
Sehun cũng không gạt Hyun-soo sang một bên lúc này; cậu biết đây không phải lúc để cảm xúc lấn át lý trí của mình.