118. Chương 118: Mua nhà

Tôi Nuôi Lớn Tỷ Phú Thế Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay sau khi trận đấu kết thúc, Claude mệt đến mức ngủ thiếp đi, vì vậy Trình Hào phải hủy một số cuộc phỏng vấn đã định và để lão George cùng nhóm của công ty ZYF xử lý phần còn lại.
Điều đó cũng không tồi... Để Claude giữ một chút bí mật có thể khiến cậu trở nên nổi tiếng hơn.
Trình Hào và Bob đưa Claude đến phòng ngủ của cậu.
Claude rất nặng, công việc này cũng không dễ dàng, nhưng may mắn là Trình Hào rất khỏe.
Trình Hào dùng tay trái đỡ Claude, bảo Bob mở cửa. Cửa vừa mở ra, liền nhìn thấy Lâm Vũ Tầm.
Lâm Vũ Tầm đổi kiểu tóc, mặc một bộ vest chỉnh tề, trên tay cầm chiếc cặp – trang phục này rất phổ biến của tầng lớp trung lưu Mỹ, khiến cậu trông chững chạc hơn hẳn.
Trình Hào sửng sốt. Trước đó, Lâm Vũ Tầm đã nói sẽ tới, nhưng sáng nay lại không thấy cậu. Anh tưởng rằng sẽ không gặp lại cậu.
"Em đến hơi muộn... Anh có nặng quá không?" Lâm Vũ Tầm nhìn thấy Trình Hào, vội chạy tới đỡ Claude, sợ Trình Hào mệt.
Thực ra cậu đã hứa với Trình Hào từ lâu, nhưng do bận rộn, mãi tới sáng nay mới có thời gian.
Cậu bay đến đây. Khi đặt chân tới, trận đấu sắp bắt đầu. Cậu không làm phiền Trình Hào, mà đến đúng nơi mà Trình Hào và mọi người thuê. Theo lời Trình Hào trước đó, cậu tìm được phòng của anh và lấy giấy chứng nhận công tác. Cuối cùng, cậu đến đây chờ.
"Không muộn đâu." Trình Hào cười. "Nhưng sau này anh sẽ rất bận, sợ không có thời gian ở bên em."
Claude đã trở thành quán quân quyền anh, và chắc chắn anh cùng lão George sẽ có rất nhiều việc phải làm. Trình Hào sợ mình sẽ không có thời gian bên cạnh Lâm Vũ Tầm.
"Không sao! Có cần em giúp không?" Lâm Vũ Tầm hỏi.
"Có chứ." Trình Hào nói. Đối với một võ sĩ quyền anh, không nhiều việc phải giải quyết, hơn nữa còn rất đơn giản. Chắc chắn Lâm Vũ Tầm có thể làm được.
Lâm Vũ Tầm quả nhiên có thể làm được, thậm chí còn giúp chỉnh sửa kịch bản phỏng vấn chuẩn bị gửi đến giới truyền thông.
Khi Claude tỉnh dậy và nhảy tưng tưng xin đồ ăn, cậu đang đọc lại một số cuộc phỏng vấn của mình.
Họ rất bận rộn trong hai ngày tiếp theo, và cùng lúc ấy, Claude trở nên hoàn toàn nổi tiếng.
Người hâm mộ quyền anh ở Mỹ không ai không biết đến Claude.
Đài truyền hình còn biên tập lại toàn bộ các trận đấu chuyên nghiệp của Claude và phát sóng trên kênh truyền hình.
Khi video này lên sóng, tỷ lệ người xem rất cao. Ban đầu, mọi người thấy rằng ngay khi tiếng còi trọng tài vang lên, Claude sẽ nhanh chóng hạ gục đối thủ bằng một, hai hoặc ba cú đánh. Về sau...
Các trận đấu giữa Claude, August và Carol được sắp xếp vào cuối. Khi hai trận đấu này bắt đầu, mặc dù Claude không còn đè bẹp đối thủ như trước, nhưng vẫn rất thú vị.
Hai nhà vô địch quyền anh kỳ cựu, cả hai đều thua trước một kẻ vô danh!
Mọi người luôn thích những chuyện như thế này, nên càng ngày càng có nhiều người bắt đầu chú ý đến Claude.
Tạp chí phỏng vấn *Gấu Đen Claude* cũng bán chạy như tôm tươi.
Lão George và mọi người không hoàn toàn che giấu vấn đề trí tuệ của Claude, nhưng họ có thêm lời khen ngợi: nói rằng Claude không có năng khiếu học hành, biết rất ít từ và hầu như chưa bao giờ đến trường...
Nếu bối cảnh này xảy ra với một người nổi tiếng, mọi người sẽ ghét nó, nhưng vì Claude là vận động viên nên mọi người đều dễ dàng chấp nhận.
Thậm chí có người còn nghĩ rằng Claude rất cá tính và tuyệt vời.
Một thời gian sau, khi những người hâm mộ quyền anh nói chuyện, điều được nhắc đến nhiều nhất chính là Claude: "Bạn xem trận đấu của Gấu Đen chưa?"
"Tôi đã xem rồi, anh ấy tuyệt vời lắm!"
"Anh ấy thật sự đánh bại được Carol, thật tuyệt!"
"Tôi thích trận đấu của anh ấy với August hơn!"
"Tôi nghe nói August thua Carol vì anh ấy va vào Carol lúc đầu và bị thương."
"Carol và August thật không may khi gặp phải anh ta!"
...
Mọi người đều chú ý đến Claude, nên ít ai để mắt đến những võ sĩ khác, như Andy.
Andy cũng là một chàng trai mới nổi trong giới quyền anh năm nay. Trước đây, hắn ta cũng từng nổi tiếng như Trình Hào. Trong cuộc thi lần này, chỉ cần vào top 3, hắn ta sẽ thu hút rất nhiều người hâm mộ.
Và hắn ta thật sự có thực lực, khả năng chỉ kém August và Carol một chút.
Nhưng vì sự xuất hiện của Claude, không ai chú ý đến Andy nữa. Ngay cả những người hâm mộ trước đây của Andy cũng hướng sự chú ý về Claude.
Công ty OC vô cùng tức giận.
Nhưng lão George thì rất vui.
Trước đây, vì Claude luôn gây chuyện nên lão George thường cau mày mắng cậu ta, nhưng dạo gần đây, lão George vừa nhìn thấy Claude là đã mỉm cười, thậm chí đối xử với cậu ta đặc biệt tốt.
Sau khi giành được đai vô địch quyền anh, trên đường trở về, lão George rất quan tâm đến Claude, không những không để Claude vác đồ mà còn mua bất cứ thứ gì Claude muốn ăn.
Còn Claude... Trình Hào nghĩ Claude sẽ ngạc nhiên khi thấy lão George như thế, nhưng không phải vậy.
Claude nhanh chóng thích nghi với sự thay đổi của lão George và bắt đầu được voi đòi tiên.
Sau khi Lâm Vũ Tầm đến chỗ Trình Hào, cậu ở lại hai đêm rồi cùng Trình Hào và mọi người trở về. Cậu đã giúp đỡ rất nhiều việc trong hai ngày qua, nhưng Trình Hào cũng không có nhiều thời gian nói chuyện với cậu... Trình Hào cảm thấy có chút áy náy, vì vậy vừa lên tàu, anh để Lâm Vũ Tầm nằm nghỉ trên giường, rồi nói: "Vũ Tầm, anh đi lấy nước cho em, em có muốn ăn gì nữa không?"
"Em có mang theo chút đồ ăn, không cần mua thêm gì nữa đâu." Lâm Vũ Tầm vội vàng nói.
Ở phía bên kia, Claude đã bắt đầu gọi món mà cậu ta muốn ăn: "George, tôi muốn Coca, gà cuốn, thịt xông khói cuốn, bánh ngọt..."
"Sao cậu không nói trước khi lên tàu? Hơn nữa chúng ta đã mang theo rất nhiều đồ ăn rồi." Lão George có chút buồn bực, đồ trên tàu đắt hơn nhiều!
"Tôi muốn những thứ đó!" Claude khăng khăng.
"Được rồi..." Lão George đành mua cho Claude.
Sau đó, Claude tự ngồi ăn, khi ăn xong, cậu đưa rác cho lão George để lão đi vứt.
Trình Hào cảm thấy Claude có chút kiêu ngạo.
Nếu cậu ta cứ tiếp tục như thế này, sẽ gặp xui xẻo.
Lão George có thể vui vẻ và nghe lời cậu ta trong mọi việc, nhưng điều đó không thể kéo dài mãi.
Lão George quả thật không thể cứ như vậy mãi được.
Sau khi trở về nhà nghỉ ngơi hai ngày, cuối cùng lão George không thể chịu nổi cảnh Claude chơi game suốt ngày: "Claude, đến giờ cậu phải luyện tập rồi."
"Tôi sẽ chơi thêm một lúc nữa." Claude nói mà không thèm ngẩng đầu lên.
"Cậu đã chơi lâu lắm rồi." Lão George nói.
Claude không còn sợ lão George nữa: "Tôi vẫn muốn chơi! Và tôi muốn ăn bánh!"
Lão George lặng lẽ lấy chiếc máy chơi game của Claude và hét lớn: "Không có bánh ngọt! Đi luyện tập!"
Không chỉ vậy, chẳng mấy chốc cả căn nhà lại tràn ngập tiếng la của lão George: "Claude, cậu làm trò gì vậy? Cậu tăng mười ký rồi! Mười ký! Cậu sắp biến thành một con heo béo rồi!"
"Tập luyện nhanh lên!"
"Cậu không bao giờ được ăn thức ăn có nhiều calo nữa!"
...
Sau khi trở về từ giải đấu, đã đến lễ Giáng sinh. Trình Hào dẫn Lâm Vũ Tầm và Danny đi đón Giáng sinh cùng nhóm của lão George, thất kinh nhìn lão George đuổi theo Claude.
Nói chung, võ sĩ càng nặng thì càng mạnh, nhưng điều này cũng khiến chuyển động của họ kém linh hoạt hơn.
Cân nặng ban đầu của Claude hơi nặng. Cậu ta cao chưa đến 1,8 mét, nặng 100 kg. Bây giờ...
Trình Hào nói: "Lão George, đừng tức giận quá. Chỉ là do cậu ta ăn nhiều quá thôi. Trong mười ký mỡ, có ít nhất ba ký là do đồ ăn chưa tiêu hóa."
Trình Hào nói đúng, nhưng dù vậy, Claude vẫn tăng bảy ký. Dưới sự thúc giục của lão George, cậu ta phải bắt đầu tập luyện ngay sau đêm Giáng sinh. Dù cậu ta có hành động như một đứa trẻ hư hỏng đến thế nào, cũng vô ích.
Anh biết chuyện sẽ như thế này mà... Trình Hào không hề cảm thấy đồng cảm khi nhìn thấy Claude ôm chặt đùi lão George và gào thét.
Bởi vì điều kiện bẩm sinh của Claude tốt, nên lượng luyện tập của cậu ta vốn đã rất ít... Nếu Claude sống cuộc đời cậu ta mong muốn, chắc chắn sẽ béo đến chết!
Sau đêm Giáng sinh, Trình Hào và Lâm Vũ Tầm trở về căn nhà thuê.
Vừa về tới, Trình Hào đưa cho Lâm Vũ Tầm một tấm thẻ ngân hàng: "Vũ Tầm, trước đây anh kiếm được rất nhiều tiền, cái này cho em."
"Anh đưa hết tiền cho em rồi, anh sống thế nào? Em không cần tiền..." Lâm Vũ Tầm có chút bất lực. Trước đây, mỗi tuần Trình Hào đều gửi tiền lương về, nhưng cậu không chịu nhận, vậy mà Trình Hào vẫn kiên trì.
Trình Hào nói: "Gia đình anh có phong tục, nếu có bạn đời thì phải đưa tiền lương cho người đó! Hơn nữa, anh cũng có tiền mà."
Trình Hào cũng giữ một ít tiền bên mình, nhưng anh không có nhiều nơi để tiêu, nên về cơ bản không thể tiêu số tiền đó trừ khi mua hết đồ ăn vặt cho Claude.
Lâm Vũ Tầm muốn từ chối, nhưng nghe Trình Hào nói như vậy, cậu không đành lòng từ chối nữa – Trình Hào đang đưa tiền lương cho người yêu mình! Cho người yêu đó!
Nếu cậu không chấp nhận, lỡ sau này Trình Hào đưa tiền cho người khác thì sao?
Trình Hào nói thêm: "À, đúng rồi, chúng ta đi mua nhà đi. Không có nhà riêng thực sự rất bất tiện."
Người nước ngoài có vẻ thích thuê nhà, nhưng Trình Hào vẫn muốn có nhà riêng. Không cần phải lớn, chỉ cần nhà nhỏ là được, nhưng sống trong nhà riêng vẫn thoải mái hơn.
"Chờ qua năm mới, chúng ta sẽ mua ngay." Lâm Vũ Tầm nói. Cậu đã đầu tư toàn bộ tiền của mình, nhưng có thể vay tiền để mua nhà. Số tiền để mua một căn nhà nhỏ đối với cậu trước đây là một khoản lớn, nhưng bây giờ thì không là gì: "Nếu em chỉ trả tiền đặt cọc, 20.000 đô la Mỹ là đủ rồi..."
"Rẻ như vậy hả?" Trình Hào có chút kinh ngạc.
"Giá nhà ở đây không đắt lắm đâu." Lâm Vũ Tầm nói.
Lúc này, Trình Hào vô cùng kinh ngạc: "Nếu vậy thì, tiền trong thẻ ngân hàng của anh đủ rồi đó! Lúc trước khi Claude đi thi đấu, anh có đi chơi cá cược. Tuy rằng không kiếm được nhiều, nhưng cũng kiếm được một ít tiền."
Những trận đấu quyền anh chuyên nghiệp quy mô lớn như vậy đều có thể đặt cược. Lần này Claude tham gia thi đấu, nên Trình Hào lấy một ít tiền đi đặt cược, mỗi lần cược đều là cược cho Claude thắng.
Anh không kiếm được nhiều tiền trong vòng sơ loại, nhưng vẫn thắng được hai ngàn đô la. Trình Hào giữ lại tiền gốc và một nửa lợi nhuận, lấy một ngàn đô la còn lại đặt cược vào trận mà Claude và August thi đấu, anh đã cược rằng Claude sẽ thắng.
Chỉ trong một ván đấu này, 1.000 đô la của anh đã biến thành 10.000 đô la.
Sau đó, tỷ lệ cược Claude thắng rất thấp, nhưng vốn ban đầu của anh đã lên tới 10.000 đô la, vì vậy anh đã thắng rất nhiều. Bây giờ anh có khoảng 30.000 đô la trong thẻ đó.
Họ có thể mua nhà rồi.
"Tương lai chúng ta sẽ có một ngôi nhà, một ngôi nhà thực sự thuộc về chúng ta." Trình Hào mỉm cười nói.
Lâm Vũ Tầm có chút sửng sốt. Trước kia cậu không phát hiện điều này... Bây giờ nghe Trình Hào nói "nhà của chúng ta", trong lòng cậu rất vui mừng, mắt lóe lên: "Đúng vậy!"
"Qua năm mới, chúng ta cùng nhau đi tìm nhà rồi chọn một căn." Trình Hào nói rồi hôn Lâm Vũ Tầm.
Khuôn mặt của Lâm Vũ Tầm lập tức đỏ lên.
Tuy rằng anh và Lâm Vũ Tầm đã xác lập quan hệ, nhưng lúc đầu Trình Hào bị thương, sau đó lại ra ngoài trước khi vết thương lành hẳn, hai người chưa từng gần gũi nhau, một nụ hôn đã là hành động gần gũi nhất mà họ từng làm.
Lấy hết can đảm, Lâm Vũ Tầm cũng hôn Trình Hào.
Trình Hào bị hôn, cười cười, ôm lấy Lâm Vũ Tầm, hôn lên môi cậu.
Trong khi mối quan hệ giữa Trình Hào và Lâm Vũ Tầm ngày càng thân thiết thì ở phía bên kia, lão George lại...