62. Chương 62: Viện Cứu

Tôi Nuôi Lớn Tỷ Phú Thế Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tuy rằng Alex đã gọi xe cứu thương rất sớm, nhưng Trình Hào vẫn phải đợi một lúc, xe cứu thương mới đến. Sau đó, anh liền được Claude bế lên.
Vóc dáng của anh cao hơn Claude một chút, bị người ta bế kiểu công chúa thật sự rất quái dị. May mà Claude buông anh xuống rất nhanh...
Trình Hào nằm trên cáng cứu thương, mỗi lần hít thở đều đau vô cùng. Thân thể không ngừng run rẩy, trong miệng còn có vị tanh của máu.
Lúc mới xuyên việt tới, anh đã trúng hai dao, sau đó không bị vết thương nào nghiêm trọng như thế nữa. Thực sự là cảm giác đã lâu không gặp.
"Trình, chịu đựng lại!" Lão George theo sau, nói với Trình Hào.
Trình Hào liếc nhìn hắn, không lên tiếng.
Trước đó anh còn có thể kiên cường chống đỡ mà nói chuyện, nhưng sau khi xác nhận mình đã an toàn, anh liền bình tĩnh lại, không trò chuyện, ngay cả hít thở cũng không muốn..
Được rồi, hít thở là nhất định phải làm.
Không chỉ có vậy, đầu anh choáng váng.
Trình Hào nhắm mắt lại, mất đi ý thức.
"Trình!" Lão George sợ hãi kêu lên.
Alex nói: "Cậu ta không sao cả, cậu ta rất thông minh, luôn biết bảo vệ mình."
Sau khi Trình Hào bị đánh ngã, cước đầu tiên mà Trâu Điên đá trúng anh, nhưng sau đó vài cước sau đã bị Trình Hào dùng tay đeo găng chặn lại. Vì vậy thương thế của Trình Hào không nghiêm trọng lắm, thậm chí còn có thể kiên cường chống đỡ mà đứng dậy.
Lão George không lên tiếng, hắn biết Trình Hào hẳn là không có việc gì lớn, nhưng hắn vẫn không nhịn được lo lắng, tim đập càng lúc càng nhanh.
Thậm chí hắn có hơi hối hận vì đã mang Trình Hào đến tham gia thi đấu Hắc quyền.
Hắn cần để Trình Hào tiếp tục rèn luyện, đa số các võ sĩ quyền anh đều phải huấn luyện vài năm mới lên võ đài, không phải sao?
Thời gian sau này, Trình Hào vẫn nên tiếp tục rèn luyện thì tốt hơn!
Lão George nghĩ như thế, liền cười khổ một cái.
Chưa chắc Trình Hào còn nguyện ý tiếp tục đánh quyền đâu.
Cậu ta là người rất thông minh, hơn nữa không có thói quen gì, sẽ không tiêu xài hoang phí. Coi như không đánh quyền, cũng có thể tìm được công việc khác, nói không chừng còn có thể đi thi đại học...
Vậy đối với Trình Hào mà nói, hẳn là lựa chọn tốt hơn.
Cảm xúc của lão George có chút sa sút, mà rất nhanh sau đó, tâm trạng như vậy của hắn liền biến mất.
Tiếng khóc của Claude khiến tâm trạng của hắn từ sa sút biến thành táo bạo.
"Hu hu... Trình Hào không sao chứ? Hu hu..." Claude khóc rất thương tâm.
Lão George lãnh khốc vô tình quát cậu ta: "Ngậm miệng!"
Claude không dám nói tiếp nữa, khóc thút thít, vươn tay muốn chạm vào Trình Hào.
Lão George nói: "Cậu cút xa một chút cho tôi!" Hiện tại tâm trạng hắn không tốt, không thèm để ý Claude.
Claude bị mắng, chỉ có thể tội nghiệp mà đứng cách lão George xa một chút, tiếp tục khóc thút thít.
Alex thấy cảnh này, khóe miệng giật một cái. Cái tên Claude này xảy ra chuyện gì? Coi như có quan hệ tốt với tiểu tử cuồng bạo, cũng không cần khóc lóc như vậy chứ?
Hoặc phải nói... đàn ông trưởng thành bình thường sẽ không khóc như thế.
Lên xe cứu thương, không chỉ có Trình Hào, mà còn có Trâu Điên nữa.
Tình hình của Trâu Điên cũng khá thảm, hắn cũng cần được trị liệu.
Bên phía Trình Hào có lão George và Claude, còn bên phía Trâu Điên cũng có người đại diện cùng trợ lý của hắn.
Nhân viên y tế đã bắt đầu làm sơ cứu đơn giản cho Trình Hào và Trâu Điên. Người đại diện của Trâu Điên để trợ lý chăm sóc cho hắn, nhìn về phía Claude bị lão George răn dạy: "Này, cậu tên là gì?"
"Claude." Claude ngoan ngoãn trả lời.
"Lúc nãy biểu hiện của cậu đặc biệt xuất sắc! Cậu thật sự phi thường mạnh mẽ! Cậu là một tay đấm xuất sắc!" Người đại diện kia nói.
"Trình cũng nói như vậy!" Claude ưỡn ngực.
"Cậu có hứng thú hợp tác với tôi không? Cậu hẳn phải biết tôi, tôi là người đại diện của Trâu Điên, trong tay tôi từng có rất nhiều tay đấm nổi tiếng..." Người này thao thao bất絶 một hồi, lấy ra một tờ danh thiếp đưa cho Claude.
Alex không nhịn được nói: "Ông cũng quá không biết xấu hổ đi?" Vậy mà lại đào góc tường trước mặt người đại diện khác!
"Claude, nếu cậu đi theo tôi, tôi nhất định sẽ tôn trọng cậu, chắc chắn sẽ không răn dạy cậu giống như ông ta. Tôi còn có thể cho cậu tài nguyên tốt nhất!" Người đại diện của Trâu Điên không nhìn những người khác, chỉ nói chuyện cùng Claude: "Tôi sẽ giúp cậu có rất nhiều tiền!"
Claude nhận lấy tấm danh thiếp kia.
Alex định nhắc nhở lão George một chút, bảo hắn trông chừng tay đấm của mình, liền thấy Claude cầm danh thiếp đưa cho lão George: "George, lão ta nói lão ta có thể cho tôi rất nhiều tiền, ông có muốn không?"
Người đại diện của Trâu Điên: "..."
Alex: "..."
Vì xe cứu thương không lớn, nên trên thực tế lão George nhìn thấy tất cả: "Ha ha!"
Lão George nhận lấy danh thiếp, nói với Claude: "Yên tâm, tôi sẽ khiến ông ta cho chúng ta rất nhiều tiền!" Hành vi vừa rồi của Trâu Điên quả thực là mưu sát, hắn nhất định phải đòi bồi thường!
Người đại diện của Trâu Điên ý thức được điểm này, mặt đều đen.
Bị chen vào như thế, Claude không còn thương tâm nữa, cũng không khóc, chỉ hỏi lão George: "George, Trình Hào thế nào rồi?"
"Cậu ta đang ngủ, cậu nhỏ giọng một chút, đừng quấy rầy cậu ta." Lão George nói.
Claude yên lòng, lần này không sốt ruột chút nào, bắt đầu hiếu kỳ đồ vật xung quanh, muốn đi sờ.
Lão George nói: "Đồ vật trên xe này đều không được sờ vào! Nếu cậu lộn xộn, sẽ bị bắt đi, không về được!"
Claude thu tay về ngay lập tức, không dám động.
Nhưng cậu ta quá nhàm chán, luôn muốn làm gì đó... Claude lấy tóc giả của Alex xuống, đội lên đầu mình, nói với lão George: "Lão George, cái này thật sự rất tuyệt, đeo lên rất ấm áp, tôi cũng muốn, tôi muốn màu đỏ."
Lão George đồng tình nhìn Alex trợn mắt ngoác mồm một cái, nói: "Cậu bảo Trình Hào mua cho cậu!"
"Được." Claude gật đầu, bắt đầu chơi với cái tóc giả kia.
Để tiện, cậu ta và lão George đều đầu trọc, hiện tại đội tóc giả lên rất ổn, chỉ là tóc giả màu vàng không hợp với màu da của cậu ta.
Về phần cậu ta muốn màu đỏ... Ạch...
Alex bị chọc tức, muốn đoạt lại tóc giả của mình, nhưng nhìn cánh tay tráng kiện của Claude, hắn không dám động.
Hắn vẫn nên yên tĩnh một chút thì tốt hơn.
Đây chính là người có thể đánh bay Trâu Điên...
Xe cứu thương cuối cùng cũng đến bệnh viện, Trình Hào và Trâu Điên đồng thời được đẩy vào phòng cấp cứu.
Xương sườn của Trình Hào bị gãy hai cái, xương trên ngón tay và cánh tay có chút nứt... Tổng thể mà nói thì vấn đề không lớn. Bác sĩ nói chi tiết cho lão George: "Tên tiểu tử này thân thể rất tốt, cậu ta còn trẻ, năng lực hồi phục cũng mạnh, chỉ cần một tháng, thân thể có thể khỏe hẳn."
Lão George nghe vậy có chút bận tâm: "Có di chứng không?"
"Không biết." Bác sĩ nói: "Ông hẳn phải biết, xương sườn là xương dài rất tốt." Xương trên đùi hoặc trên tay bị gãy rất phiền phức, nhưng xương sườn gãy rất đơn giản, có vài người xương sườn bị gãy không đến bệnh viện, bản thân cũng sẽ từ khỏi.
So với bên Trình Hào, bác sĩ của Trâu Điên bên kia thái độ hoàn toàn khác: "Anh ta điên rồi sao? Anh ta dùng thuốc cấm! Ngoại thương của anh ta không nghiêm trọng lắm, chỉ là mất vài cái răng, nhưng tôi tin rằng, đầu óc của anh ta đã bị thuốc cấm hủy diệt rồi! Thân thể của anh ta cũng sẽ trở nên kém hẳn!"
"Thật đáng sợ, lúc thi đấu dùng một chút thuốc kích thích thì thôi, anh ta lại dùng loại đó!"
"Quả thực là tên điên!"
...
Tất cả những điều này, Trình Hào đều không biết.
Khi anh tỉnh lại, đã nằm trong phòng bệnh. Mũi và tay đều được băng bó, ngực cũng có thứ gì đó... Hẳn là thứ dùng để cố định xương sườn của anh?
Mình bây giờ thực sự không thể động đậy được! Đương nhiên, đây không có gì, quan trọng nhất là anh rất đói.
"Trình Hào, cậu cảm thấy sao?" Lão George thấy Trình Hào tỉnh lại, quan tâm hỏi.
Trình Hào hơi quay đầu, nhìn về phía lão George: "Lão George, có gà rán không?"
Lão George: "... Chỉ có cơm dinh dưỡng thôi!"
Bệnh viện cung cấp cơm dinh dưỡng, chủng loại rất phong phú, nhưng bên trong không có gà rán. Phần cơm dinh dưỡng cũng không nhiều.
Không ai sẽ cho một người mới bị thương ăn thịt nướng, những vết thương kia cũng không ăn được...
Khi lão George đem cơm dinh dưỡng đến trước mặt Trình Hào, bác sĩ vừa đến, nói với Trình Hào: "Khi cậu hít thở sẽ có cảm giác hơi đau, cũng sẽ không muốn ăn gì cả, đây là hiện tượng bình thường, nhưng cậu vẫn nên ăn nhiều một chút, điều này có thể giúp cậu hồi phục nhanh hơn."
Khi bác sĩ nói, Trình Hào thúc giục lão George cho mình ăn: "Nhanh lên!" Tay bị thương, không thể cầm muỗng ăn cơm, mà lão George còn đút rất chậm...
Bác sĩ nhìn người ăn từng ngụm rất ngon lành, có ngạc nhiên.
Trình Hào lại nói: "Tôi cũng nghĩ mình cần ăn nhiều hơn... Còn nữa không? Một phần cơm dinh dưỡng tôi ăn không đủ."
Bác sĩ nói: "Chờ chút... Nếu có dư cơm dinh dưỡng, có thể đưa cho cậu."
"Cảm ơn." Trình Hào nói.
Bác sĩ: "Không cần cảm ơn... Khẩu vị của cậu thật tốt."
Trình Hào ăn sạch một phần cơm dinh dưỡng.
Cơm dinh dưỡng rất ngon, Trình Hào ăn rất hài lòng, chính là ăn xong vẫn còn đói bụng: "Lão George, tôi nhớ chỗ ông có sô cô la?"
Lão George bất đắc dĩ lấy ra sô cô la mà hắn đã chuẩn bị, vốn định khi Trình Hào thi đấu kết thúc sẽ đưa cho cậu ấy ăn.
Trình Hào ăn rất thỏa mãn.
Cảm ơn nước Mỹ này, không có tập tục khi ốm chỉ có thể ăn canh với cháo!
Bác sĩ kia rất "có trách nhiệm", sau khi Trình Hào ăn xong sô cô la, thật sự có người đưa đến vài phần cơm dinh dưỡng: "Quý ngài dùng thuốc bậy ở phòng bệnh bên cạnh còn chưa tỉnh, cơm dinh dưỡng của anh ta cho các người, còn có của người khác... Đứa nhỏ đáng thương, nhanh ăn đi!"
Xương bị gãy, mũi cũng lệch, lúc này cả người đều đau, vẫn nghĩ đến ăn, ngay cả cơm dinh dưỡng của bệnh viện cũng thích như thế... Đứa nhỏ này đáng thương biết bao!
Y tá nhìn Trình Hào bằng ánh mắt rất dịu dàng.
Lão George bất đắc dĩ tiếp tục đút cơm cho Trình Hào: "Trước đây tôi chưa từng đút cơm cho ai cả."
"Vậy nên tôi giúp ông có trải nghiệm mới nè? Có phải rất tuyệt không?" Trình Hào hỏi.
"Nhanh ăn đi!" Lão George nói, múc một muỗng cháo yến mạch nhét vào miệng Trình Hào.
Đang ăn, hắn vừa ngẩng đầu, liền thấy Claude nhìn phần cháo yến mạch bằng hai mắt sáng lên, vẻ mặt rất muốn ăn thử.
Sao hắn lại ký hợp đồng với hai tay đấm như thế chứ!?