74. Chương 74: Chức vô địch

Tôi Nuôi Lớn Tỷ Phú Thế Giới

Chương 74: Chức vô địch

Tôi Nuôi Lớn Tỷ Phú Thế Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Trình Hào trở về chỗ của Gibbs, tiếp tục luyện tập.
Các võ sĩ ở chỗ của Gibbs thấy họ không thể tập luyện nhiều như Trình Hào, hầu hết đều bỏ qua việc luyện tập cùng anh, nhưng vẫn có hai người theo sát anh —— Claude và Galton, vẫn luyện tập cùng Trình Hào như trước.
Hai người này đều không thể theo hết toàn bộ quá trình tập luyện, họ chỉ ở bên cạnh hỗ trợ, lúc mệt thì nghỉ ngơi... Về cơ bản, Claude dành nhiều thời gian luyện tập hơn thời gian nghỉ ngơi, còn Galton... Thời gian nghỉ ngơi của hắn lại nhiều hơn thời gian luyện tập.
Nhưng hắn vẫn kiên trì tập luyện, và thậm chí không còn mặc quần áo đến phòng tập nữa.
Hắn cũng không như lúc đầu, nhìn thấy người da đen bên cạnh rồi mắt trừng trừng, mũi nhăn nhăn.
Thói xấu của tiểu thiếu gia này đã thay đổi nhiều.
Trình Hào để ý đến điểm này, nhưng cũng chẳng thèm đếm xỉa đến hắn, vì anh quá bận rộn...
Đến tám giờ tối hôm đó, Trình Hào mới hoàn thành toàn bộ buổi tập. Anh đi tắm rửa xong, rồi đến hòm thư ở cửa.
Anh tìm thấy trong hòm thư vài bức thư gửi cho mình, đều là thư của Danny và Lâm Vũ Tầm gửi khi anh tham gia thi đấu.
Trình Hào cầm thư về phòng, vừa tới cửa thì cửa tự động mở ra, lão George bước ra từ bên trong, nhìn chằm chằm vào thư trên tay anh: "Lại có thư của Danny?"
"Đúng, ông muốn xem không?" Trình Hào mời lão George.
"Cậu để tôi xem một chút." Lão George trả lời thận trọng.
Trình Hào thấy dáng vẻ của lão như vậy, có chút bất đắc dĩ.
Thư của Danny, lão George cũng nhất định phải xem qua.
Anh tin chắc rằng, lão không quan tâm đến Danny, mà quan tâm đến tình hình của Monica trong thư của Danny.
Thật ra lão rất quan tâm đến Monica, nhưng nhất định không chịu liên lạc với cô... Tất nhiên, Monica cũng chẳng hề liên lạc với lão George. Mỗi tuần Danny đều viết thư cho Trình Hào, nhưng Monica chưa bao giờ viết thư hay gọi điện cho lão.
Giữa hai cha con đã có vấn đề, nhưng Trình Hào cũng chẳng thể can thiệp nhiều.
Trong thời gian Trình Hào thi đấu, Danny gửi tới hai bức thư, kèm theo nhiều bức vẽ và ghi chú ngắn.
Danny nói rằng mẹ nó cho nó đồ ăn vặt, nói người phụ nữ da đen mới đến phụ trách nấu ăn nấu rất ngon, nói Arabella mua cho nó một cái bàn vẽ, và nói nó rất nhớ Trình Hào.
Trình Hào tưởng tượng ra hình ảnh của Danny, lòng cảm thấy dễ chịu.
Sau khi xem xong, anh đưa thư của Danny cho lão George, rồi sửa lại bức ảnh chụp hồi thi đấu xong, bắt đầu viết thư trả lời Danny: "Danny thân mến, anh cũng rất nhớ em..." Bức thư của Trình Hào không dài, viết xong anh cầm bút lên, ở khoảng trống của giấy thư vẽ một bức tranh.
Kỹ năng của nguyên chủ để lại cho anh, anh chưa bao giờ quên, điều này thật tốt.
Trình Hào vẽ xong, bỏ thư và bức ảnh vào chung một phong thư. Lúc này, lão George cũng đã đọc xong thư của Danny.
Lão thả lá thư xuống rồi rời đi. Đợi lão George đi khỏi, Trình Hào mới đọc thư của Lâm Vũ Tầm.
Thư của Lâm Vũ Tầm viết bằng tiếng Trung, đại khái là từ trước tới nay, cậu chỉ đọc duy nhất một cuốn sách tiếng Trung là "Tam Quốc Diễn Nghĩa", nên văn chương có chút cổ kính.
May mà không ảnh hưởng đến việc đọc.
Trong thư, cậu toàn viết những chuyện nhỏ nhặt, nhưng đủ khiến người ta cảm thấy ấm lòng... Trình Hào đọc xong, cảm thấy dù có mệt mỏi thế nào, cũng đáng.
Trình Hào đang suy nghĩ cách hồi âm, cửa phòng đột nhiên bị gõ vang.
Anh đứng dậy mở cửa, thấy Galton đứng đó.
Tiểu thiếu gia Galton mặc chiếc áo sọc dọc, tóc chải ngược về phía sau, trông như chuẩn bị đi dự tiệc... Trình Hào nhíu mày: "Có chuyện gì không?"
"Cha mẹ tôi gửi bằng đường hàng không đến một chút hải sản tươi cho tôi, anh có muốn nếm thử không?" Galton tỏ vẻ cao ngạo nhìn từ trên cao xuống.
"Không muốn." Trình Hào định đóng cửa, lúc này anh chỉ muốn ngủ, không có hứng thú với hải sản tươi.
"Chờ đã!" Galton đưa tay chặn cửa: "Từ nhỏ anh sống ở khu ổ chuột, chưa từng ăn hải sản tươi đúng không? Chỗ tôi có tôm hùm lớn..."
"Tôi thật sự không có hứng thú." Trình Hào dùng sức đóng cửa —— sức mạnh của anh hơn hẳn Galton!
Anh không ghét hải sản tươi, cũng thấy hải sản tươi ăn rất ngon, nhưng không cảm thấy nó ngon đến mức tuyệt vời, thậm chí còn cảm thấy loại đồ ăn này không no mà giá lại đắt, vô cùng không kinh tế.
Đừng nói khẩu vị của anh đời này, ngay cả đời trước... Anh từng ăn qua tôm hùm lớn đến hơn trăm con.
Trở về phòng, Trình Hào viết thư hồi âm ngắn gọn, rồi ngả đầu ngủ.
Ngoài cửa, Galton lại tức giận.
Hắn chuẩn bị đủ thứ, mới hạ giá mời Trình Hào ăn cơm cùng, kết quả Trình Hào hoàn toàn không để mắt đến hắn!
Trong nửa tháng tiếp theo, Trình Hào vẫn mải miết luyện tập.
Ban đầu, mấy ngày đó, buổi tối sau khi kết thúc luyện tập, anh vẫn tắm rửa đọc thư rồi ngủ, nhưng sau này... Thời gian đọc thư của anh đều chuyển sang sáng sớm.
Buổi tối anh thực sự không còn sức.
Thậm chí, sáng sớm anh có chút không dậy nổi.
Nhưng anh vẫn sẽ thức dậy.
Mà biểu hiện của anh cũng khiến Gibbs kinh ngạc: "Trình, tôi cứ nghĩ cậu sẽ không thể kiên trì nổi, không ngờ cậu còn tiếp tục... Cậu thật là một người thần kỳ."
"Cảm ơn." Trình Hào nói. Lão già da trắng này trước đây còn muốn làm huấn luyện viên cho anh, trông hiền lành, nhưng đối xử với anh thật sự rất nghiêm khắc!
Nhưng cũng là vì tốt cho anh... Mấy ngày nay Gibbs dành nhiều thời gian hơn trên người anh, so với những người khác.
"Cậu sẽ trở thành vô địch thế giới." Gibbs lại nói: "Cậu có thiên phú như vậy, cũng nguyện ý nỗ lực vì nó."
"Tôi cũng cảm thấy vậy." Trình Hào cười rộ lên.
"Cố gắng lên! Trước tiên cậu phải trở thành quán quân hoàn mỹ của giải thi đấu quyền anh thanh thiếu niên toàn nước Mỹ." Gibbs nói.
Nói chuyện xong, Trình Hào lập tức lên đường thi đấu lần nữa.
Lần này, không phải ở thành phố mình sinh sống, thậm chí phải đến một bang khác.
Lão George quyết định đưa Trình Hào đi tàu hỏa —— lão có chút ghét máy bay, nghe nói là bởi từng tận mắt nhìn thấy máy bay rơi.
Thấy tận mắt máy bay rơi, cũng xem như là kinh nghiệm khó có được...
Trước đây ở Trung Quốc, Trình Hào đi tàu hỏa và tàu cao tốc, các loại kiểm tra đều khá nghiêm ngặt, nhưng ở Mỹ thì kiểm tra chẳng hề nghiêm ngặt, mua vé cũng dễ dàng.
Trước khi lên tàu, lão George nhắc nhở Trình Hào phải chú ý mấy tên móc túi, nhưng sau khi nhắc xong, lão dừng lại: "Được rồi, trên người cậu cũng không có cái gì có thể để cho người ta trộm..."
"Đúng, tôi rất nghèo." Trình Hào xách hành lý lên tàu hỏa.
Lần này đi thi đấu, tổng cộng có bốn người: Trình Hào, Bob, lão George và Claude.
Tàu hỏa phải đi mười mấy tiếng, lão George rất hào phóng đặt giường nằm. Sau khi lên tàu, Trình Hào ngủ một giấc, giữa chừng tỉnh rồi ăn chút gì đó, rồi lại tiếp tục ngủ.
Năng lực hồi phục của anh thật sự rất mạnh, trên tàu ngủ một đường, đến khi thi đấu, đã không còn mệt mỏi.
Đối thủ lần này của Trình Hào mạnh hơn những đối thủ trước đó.
Anh phát hiện, tập huấn của Gibbs rất hữu ích, luyện tập gian khổ ngày qua ngày, nhiều động tác đã trở thành bản năng, đôi khi không cần suy nghĩ, đã biết nên ra quyền ra sao.
Nếu như trước khi tập huấn, anh muốn thắng một hiệp cũng không dễ dàng, nhưng bây giờ... Anh thắng cả một trận.
Lão George lo lắng trọng tài không công bằng, yêu cầu anh phải đánh bại đối thủ, đời trước quả thật anh đã từng thấy các võ sĩ miêu tả việc trọng tài không công bằng trong tự truyện, vì vậy chỉ cần có thể đánh bại đối thủ, thì nhất định không thể bỏ qua.
Vì vậy danh hiệu "Tiểu tử cuồng bạo", càng ngày càng vang dội.
Một ít đối thủ chưa đối chiến với anh, cũng đã bỏ thi đấu.
Trình Hào hầu như không có chút hồi hộp nào, giành chức vô địch hạng cân 75 kg.
Những người khác vẫn chưa kết thúc thi đấu, Trình Hào vẫn chưa được nhận cúp, nhưng tâm tình của anh đã rất tốt —— Lâm Vũ Tầm nói sẽ đến tìm anh.
Lúc này, Lâm Vũ Tầm đã đi tới bên ngoài nhà thi đấu.
Thành phố Trình Hào tham gia thi đấu có chút xa, theo lý thì cậu không nên ngàn dặm xa xôi tới đây tìm Trình Hào, nhưng cậu vẫn phải đến.
Lần trước Trình Hào giành chức vô địch khu vực, lúc cậu đi tìm Trình Hào, Trình Hào rõ ràng là rất vui mừng... Cậu muốn làm cho Trình Hào vui vẻ.
Đương nhiên, quan trọng nhất, cậu yêu Trình Hào.
Cậu muốn gặp Trình Hào.
Dù cậu không dám để Trình Hào biết tình cảm của mình, nhưng vẫn muốn đối xử tốt với Trình Hào, tốt thêm từng chút một, muốn gần gũi với Trình Hào.
Lần trước Lâm Vũ Tầm đi tìm Trình Hào, không liên lạc với anh, dù sao đó là ở thành phố của mình, cậu biết chính xác thời gian thi đấu, cho dù không tìm được Trình Hào, nhiều nhất cũng chỉ là về nhà một mình, cũng không quá lo lắng.
Nhưng lần này không giống vậy.
Cậu chạy thật xa, nếu không thấy Trình Hào, vậy thì quá thiệt thòi.
Sau khi Trình Hào đến thành phố này thi đấu, gọi điện thoại tới cho cậu, mà buổi tối trước ngày cậu khởi hành, cậu cũng gọi điện thoại, nói cho Trình Hào biết cậu muốn đến.
Trình Hào cũng không đồng ý, nhưng cậu rất kiên định, cuối cùng vẫn ngồi tàu hỏa.
Lâm Vũ Tầm mua vé ngồi, cậu ngồi mười mấy tiếng mới đi đến thành phố Trình Hào thi đấu, sau đó hỏi người qua đường rồi lên xe công cộng.
Xe taxi cũng hơi rẻ, nhưng cậu không muốn lãng phí tiền.
Về phần có chút lãng phí thời gian... Lúc ngồi xe, cậu cũng có thể học.
Hiện tại cậu thiếu nhất chính là các loại tri thức, mà lần này ra ngoài, cậu mượn vài cuốn sách mang theo, luôn luôn xem trên đường.
Lúc Lâm Vũ Tầm đến chỗ cử hành thi đấu, là ba giờ chiều.
Lúc ngồi trên xe cậu không dám mua đồ ăn, ăn đồ mình mang theo, nhưng bây giờ, đồ ăn đã ăn hết rồi.
Tàu hỏa thêm cả xe công cộng, cộng lại thì cậu đã ở trên đường hai mươi tiếng, vừa mệt vừa đói, mà lúc nhìn thấy nhà thi đấu, cậu cảm thấy tất cả những thứ này đều đáng giá.
"Tony!" Bob gọi Lâm Vũ Tầm.
Sau khi biết chuyện Lâm Vũ Tầm muốn tới, Trình Hào liền để Bob đi ra cửa chờ, hiện tại vừa vặn đón Lâm Vũ Tầm.
"Bob!" Lâm Vũ Tầm chạy tới: "Thi đấu còn chưa kết thúc phải không? Tôi có thể nhìn thấy Trình Hào thi đấu không?"
"Thi đấu chưa kết thúc, nhưng cậu không được nhìn thấy Trình so tài rồi! Trước khi thi đấu, đối thủ của cậu ấy bị thương, ngày hôm nay trực tiếp rút khỏi thi đấu." Bob nói.
Không thể nhìn thấy Trình Hào thi đấu, Lâm Vũ Tầm cũng không cảm thấy tiếc, ngược lại là có cảm giác nhẹ nhõm.
Thi đấu rất nguy hiểm, nếu có thể, cậu hi vọng Trình Hào vĩnh viễn không phải tham gia thi đấu.
"Tuy rằng cậu không nhìn thấy thi đấu, nhưng cậu có thể nhìn thấy nghi thức trao giải!" Bob lấy ra một tấm giấy thông hành đưa cho Lâm Vũ Tầm: "Chúng ta vào thôi!"
Lâm Vũ Tầm treo giấy thông hành lên cổ, đi vào trong.
Cậu bị dẫn tới chỗ Claude, không được nhìn thấy Trình Hào ngay lập tức, một lát sau, nghi thức trao giải bắt đầu, Trình Hào đi lên sân khấu lĩnh thưởng.
Người nhận được giải vô địch có rất nhiều, trong đó có người da trắng cũng có người da đen, nhưng Trình Hào là người da vàng duy nhất, đặc biệt thu hút sự chú ý, người xung quanh hầu như đều nhắc tới anh: "Tên tiểu tử cuồng bạo kia, quả nhiên là quán quân!"
"Hắn biểu hiện rất tốt, sau này phỏng chừng sẽ là võ sĩ chuyên nghiệp."
"Giới quyền anh chuyên nghiệp lại sắp có thêm một tiểu tử lợi hại rồi."
...
Lâm Vũ Tầm nghe thấy những lời bàn tán như thế, trong lòng nóng hầm hập, khi giới thiệu đến Trình Hào, cậu và các khán giả khác lớn tiếng mà gào lên.
Lúc cậu gào, còn có cảm giác —— Trình Hào đang nhìn cậu!
Này có lẽ chỉ là ảo giác của cậu, nhưng cậu nguyện ý tin tưởng, Trình Hào thật sự đang nhìn cậu!
Lâm Vũ Tầm quơ hai tay, chờ nghi thức trao giải kết thúc, cậu cùng đoàn người chen qua, đi nghênh đón những quán quân kia: "Trình Hào! Trình Hào!"
Cậu hô vài tiếng, sau đó liền thấy Trình Hào cười cười với cậu, chạy tới cho cậu một cái ôm, còn đem cúp nhét vào trong ngực của cậu: "Thật vui vì cậu tới, tôi đưa cúp cho cậu!"