76. Chương 76: Tiếng đàn

Tôi Nuôi Lớn Tỷ Phú Thế Giới

Chương 76: Tiếng đàn

Tôi Nuôi Lớn Tỷ Phú Thế Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiểu thiếu gia Galton không thể tự sửa lại quần áo của mình.
Mấy ngày qua nhìn thấy Trình Hào miệt mài luyện tập không ngừng, dù mệt mỏi thế nào cũng không bỏ cuộc, trong lòng y bắt đầu có chút kính trọng với Trình Hào.
Nhưng Trình Hào chẳng hề để ý đến y, khiến Galton thấy hơi khó chịu.
Y quyết định thể hiện chút tài hoa của mình, để Trình Hào nhìn mình khác trước.
Kết quả... Trình Hào chẳng có phản ứng gì!
Không, Trình Hào vẫn có phản ứng... Y nhìn về phía Galton: "Mấy thứ này đều là để chúng tôi ăn sao?"
Galton gật đầu: "Đúng thế..."
"Cảm ơn." Trình Hào nói.
Lúc này, Trình Hào cảm thấy tiểu thiếu gia gia tộc Galton cũng chẳng tồi, ít nhất y đã mang về nhiều món ngon cho bọn họ.
Nguyên liệu châu Phi rất phong phú, nơi đây có đủ loại hải sản tươi ngon, cùng vô số trái cây, buổi tiệc hôm nay bày rất nhiều món ăn được vận chuyển từ xa đến.
Trình Hào cầm một trái bơ, cắt ra ăn.
Đời trước, bác sĩ dinh dưỡng của anh thường xuyên cho anh ăn loại quả này, ban đầu anh chẳng thích, dần dần lại thấy nó ngon.
Ngoài ra, bưởi ruột đỏ ăn cũng rất hợp khẩu vị, cam thì càng không cần nói, còn có hải sản tươi... Tôm hùm nướng, ăn thật ngon miệng.
Trình Hào vui vẻ bắt đầu ăn.
Claude theo sát sau, không ngừng hỏi: "Trình, đây là cái gì?"
"Trình, cái này ăn thế nào?"
"Trình, cái này cũng ăn được hả?"
...
Trình Hào giải thích từng loại cho cậu ta, dạy cậu cách thưởng thức.
Dù Claude như đứa trẻ, nhưng trước đây cậu đã sống quá khổ, nên không bao giờ lãng phí đồ ăn. Dù thích hay không, cậu đều ăn hết, nếu thích món nào thì ăn nhiều hơn.
Trình Hào có nhiều chọn lựa hơn cậu, anh biết rõ mình không thích món gì trong đống đồ ăn này.
Trong khi Trình Hào cùng Claude ăn, các võ sĩ khác cũng bắt đầu thưởng thức.
Họ chẳng biết hết các loại món ăn, nhưng đều biết đây là thức ngon, nên ăn rất ngon miệng.
Chẳng ai để ý đến Galton.
Tiểu thiếu gia Galton đứng lẻ loi bên cạnh: "..."
Mấy người này ăn uống ồn ào, Galton thấy chán chường, không muốn ăn cùng họ, bèn đến bên cạnh, mở chiếc piano cũ, bắt đầu chơi đàn.
Người đưa nguyên liệu nấu ăn cũng thuận tiện mang đến cho y vài thứ cần thiết, như quần áo mới hay cây đàn piano.
Dù cha mẹ Galton rất yêu thương y, nhưng từ nhỏ y được học rất nhiều thứ, trong đó có piano.
Y ngồi trước cây đàn đã được chỉnh dây, bắt đầu chơi.
Tiếng đàn piano tao nhã xen lẫn tiếng ăn uống ồn ào của đám võ sĩ, ngay cả quần áo họ cởi ra, lộ ra nửa người trên trắng trẻo nhưng chẳng hợp chút nào. Chẳng ai nghe Galton chơi đàn.
Dù vậy... Đa số võ sĩ gia cảnh đều không khá giả, chỉ có vài người có xuất thân khá hơn, nhưng sau khi chọn võ sĩ, họ dành toàn bộ thời gian cho quyền anh, ai còn rảnh học nhạc?
Galton chơi đàn rất lâu, cuối cùng chỉ có người bên cạnh y vỗ tay khen: "Thiếu gia quá tuyệt vời! Thiếu gia đàn thật hay!"
Mấy người này vẫn lặp đi lặp lại như vậy, Galton chẳng có chút hứng thú nào, y ngưng tay, nhìn về phía đám võ sĩ...
Trình Hào đang ăn sushi, vừa ăn vừa trò chuyện: "Cá sống tôi không thích ăn, nhưng sushi cá sống tôi rất thích."
Claude không trả lời, cậu ta cầm một miếng sushi ném vào miệng, nhai nhai nói: "Vẫn là cơm rang trứng ăn ngon."
Trình Hào: "..." Anh cũng cảm thấy cơm rang trứng không tồi, nhưng sushi rất đắt, hiếm khi được ăn... Vẫn ăn nhiều sushi đi.
"Trình Hào!" Galton đột nhiên gọi.
"Có chuyện gì sao?" Trình Hào hỏi.
"Tôi đang chơi đàn, anh có muốn nghe không? Có muốn nghe bài nào không?" Galton hỏi.
"Không." Trình Hào nói. Anh vốn chỉ là kẻ thô lỗ, chẳng thưởng thức nổi loại nhạc này.
Trình Hào tỏ ra lạnh nhạt, Galton không vui: "Anh nên nghe một chút! Người lớn lên ở khu ổ chuột như anh nhất định chưa từng nghe người khác chơi đàn piano tại chỗ! Tôi chơi cực kỳ giỏi, nghe tôi chơi đàn là vinh hạnh của anh!"
"Galton," Trình Hào đột nhiên nhìn về phía Galton.
"Sao vậy?" Galton hỏi.
Trình Hào nói: "Cậu nên học cách tôn trọng người khác."
"Anh đang chỉ trích tôi sao?" Galton không vui: "Một tên... Dựa vào cái gì chỉ trích tôi?"
Trình Hào tiến thẳng đến chỗ Galton: "Cậu tránh ra."
Trình Hào khí thế mạnh mẽ, trước đây Galton từng bị Trình Hào đánh ngã nhiều lần... Nên y theo bản năng lùi ra, hỏi: "Anh muốn làm gì?"
Trình Hào nhìn Galton ngoài mạnh trong yếu, ngồi trước cây đàn.
Nguyên chủ vốn biết chơi đàn, thậm chí còn chơi rất giỏi, dù sao cha mẹ hắn đều là nghệ sĩ, không chỉ vậy, cha mẹ hắn còn đào tạo hắn từ nhỏ.
Nếu mẹ hắn không mất sớm, cha hắn không rời đi, được họ dạy dỗ, hắn nhất định sẽ trở thành một nghệ sĩ, sau đó làm vài việc về thiết kế đồ trang sức, thiết kế nội thất... Nguyên chủ cảm thấy rất hứng thú với thiết kế châu báu và phòng ốc.
Nhưng sau khi cha hắn rời đi, cuộc đời của hắn rẽ sang hướng khác.
Ban đầu, hắn chỉ là học sinh hư, trốn học đánh nhau, chờ bị Trình Hào xử trảm... Hắn liền quyết tâm trở thành võ sĩ quyền anh.
Từng học qua những kỹ năng đó, ngay cả vẽ tranh Trình Hào cũng dùng được, những thứ khác cũng không quên.
Bây giờ là cây đàn piano...
Trình Hào ngồi trước cây đàn, nhìn chằm chằm vào nó một phút, rồi đưa ngón tay ấn xuống phím.
"Anh muốn làm gì?" Galton hỏi.
Vừa hỏi xong, y thấy Trình Hào bắt đầu chơi.
Trình Hào chơi một bản luyện tập quen thuộc, ban đầu anh không thuần thục, chơi đi chơi lại, dần quen tay, chơi lần hai.
Galton: "..."
Trình Hào chơi khá bình thường, còn lâu mới giỏi như y, nhưng Trình Hào biết chơi!
Galton cảm thấy như bị slapped, trước đây y còn muốn dùng piano để thể hiện mình khác biệt, kết quả... Người ta cũng biết chơi!
"Tôi học piano mười năm, dù mấy năm không chơi, nhưng vẫn nhớ vài bản." Trình Hào nói.
Galton: "..." Học piano không chỉ cần thời gian, còn cần tiền, không phải Trình Hào xuất thân từ khu ổ chuột sao? Làm sao còn có thể chơi đàn?
Không chỉ Galton ngạc nhiên, ngay cả lão George cũng kinh ngạc không thốt nên lời.
Trước đây lão vẫn cảm thấy Trình Hào không giống người lớn lên ở khu ô chuột, nhưng không ngờ, Trình Hào còn biết chơi đàn, thậm chí học mười năm.
Biết vẽ tranh thì thôi, Trình Hào còn biết âm nhạc!
Rốt cuộc anh có lai lịch gì?
Lão George tò mò vô cùng, lúc này Claude cũng vỗ tay: "Êm tai!"
Mấy võ sĩ khác cũng nói: "Cậu chơi đàn thật hay."
"Không ngờ cậu còn có thể chơi đàn, thật lợi hại."
"Trình, cậu quá tuyệt vời!"
"Cảm ơn." Trình Hào mỉm cười đáp.
Thấy vậy, Galton không nhịn được hỏi: "Sao anh biết chơi đàn?"
Galton tỏ vẻ tức giận, Trình Hào đột nhiên muốn trêu y: "Cha mẹ tôi đều là quý tộc gốc Hoa, từ nhỏ tôi được giáo dục theo nền giáo dục quý tộc, biết vài loại nhạc cụ, còn biết vẽ tranh."
"Vậy sao anh lại đánh quyền? Trong nhà của anh..." Có phải gia đình Trình Hào gặp chuyện không?
Trình Hào nói: "Nhà tôi rất tốt, tôi rất thích đánh quyền, nên rời nhà ra ngoài."
Trước đây Galton vẫn luôn coi thường Trình Hào, giờ nghe lời này, lại cảm thấy kính trọng hơn: "Anh thích quyền anh, nên mới làm vậy sao? Anh thật khiến người ta khâm phục..."
Chưa nói xong, y phát hiện Trình Hào đã quay đi ăn tiếp.
Galton: "..."
Lão George đến cạnh Trình Hào, ánh mắt phức tạp nhìn anh: "Lúc trước tôi cảm thấy kỳ quái, cậu và Lâm Vũ Tầm, Danny không giống anh em.. Cậu rời nhà trốn đi, rốt cuộc là chuyện gì?" Trình Hào và Lâm Vũ Tầm kém nhau bảy, tám tháng, trước lão còn tưởng họ lộn tuổi, giờ mới biết không phải.
Họ vốn chẳng phải anh em ruột!
"Chúng tôi xác thực không phải anh em ruột." Trình Hào nói: "Nhưng tôi cũng không phải rời nhà trốn đi... Là họ không cần tôi nữa."
"Họ không cần cậu nữa?" Lão George hỏi.
"Đây là chuyện khiến người ta đau lòng... Đừng hỏi." Trình Hào nói.
Lão George: "..."
Lão George sợ Trình Hào đau lòng thật, cuối cùng không hỏi thêm.
Buổi tiệc hôm nay, mọi người chơi rất vui, quan trọng nhất là được ăn ngon.
Điều đáng tiếc là không có rượu.
Gibbs không cho võ sĩ uống rượu, sợ sẽ ảnh hưởng đến công việc.
Nhưng mọi người không uống rượu, Galton quay về phòng riêng, lại uống say.
Y cảm thấy mình thật vô dụng.
Trước đây tuy rằng y thấy Trình Hào rất lợi hại, nhưng vẫn có chút ngạo mạn, cảm thấy mình hơn Trình Hào, kết quả sao? Trình Hào chẳng thua kém gì y!
Tiểu thiếu gia Galton không nhịn được, uống say sưa, sáng hôm sau tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao.
May mà Gibbs chẳng màng y.
Galton rời giường, rửa mặt, quyết định đi theo Trình Hào luyện tập.
Kết quả, vừa ra ngoài, y phát hiện Trình Hào đã đi rồi.
"Trình Hào đi rồi?" Galton sửng sốt: "Anh ta không ở lại luyện tập sao?"
"Cậu ta không cần tôi giám sát luyện tập." Gibbs nói: "Cậu ta yêu cầu bản thân rất nghiêm khắc, không bao giờ lười biếng, kỹ xảo cũng rất thuần thục... Tôi cảm thấy cậu ta học quyền anh ít nhất mười năm, cần có cao thủ chuyên nghiệp chỉ điểm."
Trước đây Gibbs rất tò mò tại sao Trình Hào hiểu nhiều về quyền anh như vậy, giờ đã hiểu rõ.
Gia đình Trình Hào rất giàu có!
Có lẽ trước đây, Trình Hào cũng giống Galton, thuê nhiều người dạy.
Nhưng hai người này khác biệt lớn, hẳn là Trình Hào học rất chăm chỉ, nên tiến bộ nhanh, còn Galton... Y chỉ biết mấy trò vớ vẩn.
Gibbs nhìn Galton, thở dài thất vọng.
Galton đối diện ánh mắt của Gibbs, cảm thấy vô cùng phiền muộn —— dù Gibbs không nói, y vẫn hiểu ý.
Gibbs lại nói: "Đúng rồi, cậu ta nhờ tôi nói với cậu lời cảm ơn, tối hôm qua đồ ăn rất ngon."
Galton tức giận.
Trình Hào cùng lão George, sáng sớm hôm nay rời khỏi nông trại của Gibbs.
Đêm qua Galton chuẩn bị rất nhiều thức ăn, căn bản ăn không hết, đặc biệt là trái cây... Mấy võ sĩ cũng không thích.
Trình Hào bèn gói một ít.
Anh xếp mít vào một hộp cơm, cầm một quả bưởi hồng, mấy trái bơ, cùng vài loại trái cây khác khó kiếm ở đây, và một ít quả có vỏ cứng hiếm thấy.
Những thứ này, sợ là Lâm Vũ Tầm và Danny chưa từng ăn.
Trình Hào định đem về cho họ.