Tôi Nuôi Lớn Tỷ Phú Thế Giới
Cuộc Sống Gia Đình
Tôi Nuôi Lớn Tỷ Phú Thế Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 88: Cuộc Sống Gia Đình
Galton dẫn Lâm Vũ Tầm đến một nhà ăn trong trường – không phải quán quen thuộc mà Lâm Vũ Tầm hay ghé, mà là một nơi khác hoàn toàn. Những lúc bận rộn, cậu thường mua đồ ăn ở quán kia, nơi mà đồ ăn được mang từ bên ngoài vào, chỉ cần hâm nóng lại rồi bán cho sinh viên. Nhưng nhà ăn này thì khác: mọi món ăn đều được chế biến tươi, tự tay làm ngay tại chỗ.
Vừa ngồi xuống, có người liền đưa thực đơn tới tận tay Galton. Nơi này chẳng khác gì một nhà hàng đắt tiền ở ngoài kia.
Galton gọi liền một loạt món, mãi sau mới nhớ ra Lâm Vũ Tầm, quay sang hỏi cậu muốn ăn gì.
Lâm Vũ Tầm liếc thực đơn, gọi một phần mì Ý.
"Chỉ gọi mỗi một món chính thôi á?" Galton nhíu mày, rồi quay sang nhân viên phục vụ: "Món chính của cậu ấy là spaghetti, các anh chị thêm vài món phụ đi."
"Vâng, thưa ngài." Nhân viên rời đi, không lâu sau bưng ra một loạt món tinh tế: ngoài mì Ý, Lâm Vũ Tầm còn có salad trái cây, súp nóng, thịt nướng – đủ món nhưng khẩu phần vừa phải, vừa ăn no mà không ngán.
Lâm Vũ Tầm nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn."
"Không cần khách sáo." Galton liếc cậu: "Đừng có vẻ quê mùa như chưa từng ra phố lần nào vậy."
Lời nói có phần sắc lạnh, nhưng Lâm Vũ Tầm chẳng bận tâm. Cậu hỏi: "Anh nói Trình Hào sắp thi đấu, là đấu cái gì vậy?"
Mắt Galton lập tức sáng lên: "Anh ấy sắp có một trận tỷ thí với ngài Jim Hobart! Trước giờ tôi chưa được xem đấu trực tiếp, lần này nhất định phải đi! Cậu có muốn đi cùng không?"
"Tất nhiên là muốn." Lâm Vũ Tầm trả lời ngay.
Galton rõ ràng rất vui: "Vậy chúng ta cùng đi! Tôi chưa từng đến nơi như thế, nên không rõ đường đi nước bước... để lát nữa tôi hỏi người khác xem sao..."
"Tôi từng đi rồi, tôi biết đường." Lâm Vũ Tầm nói.
"Cậu biết hả?" Galton ngạc nhiên.
Lâm Vũ Tầm gật đầu: "Trước đây Trình Hào từng thi đấu ở đó. Chúng tôi còn xem cả trận đấu của Bart và Trâu Điên ở chỗ đó nữa."
"Sao cậu chưa từng kể tôi nghe chuyện này!" Galton hào hứng: "Trời ơi! Tôi từng xem video đấu của Trâu Điên, rồi cả trận đấu với Trình Hào… Trình Hào thật sự quá đỉnh!"
Lâm Vũ Tầm vốn còn nhiệm vụ học tập, nhưng Galton đã đồng ý đưa cậu đi xem Trình Hào thi đấu – vậy thì cũng nên tranh thủ kể vài chuyện cho anh ta nghe.
Cậu bắt đầu thuật lại trận đấu đó.
Galton chăm chú lắng nghe, mắt sáng lấp lánh như sao.
Lâm Vũ Tầm vừa dứt lời: "Tôi kể xong rồi, đi trước đây." Nói xong, cậu cầm sách lên, nhanh chân rời khỏi.
Galton nhìn đĩa thức ăn của Lâm Vũ Tầm – sạch bong không còn một miếng – chỉ biết lặng lẽ nhìn theo: "..."
Sau khi rời khỏi Galton, Lâm Vũ Tầm đi thẳng đến chỗ giáo sư Chapman.
Cậu đã mua một chiếc xe đạp để tiện di chuyển trong trường. Những ngày không có lớp, cậu đều đến đây.
Trình Hào hiểu rất nhiều thứ, cả về máy tính. Những ý tưởng về công nghệ mà anh từng nhắc tới, Lâm Vũ Tầm đều ghi nhớ cẩn thận. Cậu nghĩ, có lẽ mình có thể thử làm ra thứ mà Trình Hào từng ao ước.
Bình thường, mỗi lần Trình Hào ra sân đấu, chủ yếu là để biểu diễn Hắc Quyền – thắng thua không quan trọng. Nhưng trận đấu với Jim Hobart lần này lại khác.
Lão George đặt rất nhiều kỳ vọng vào trận này, mong Trình Hào chiến thắng. Từ khi trận đấu được xác nhận, ông đã ngưng mọi lịch đấu khác, giảm nhẹ nhiệm vụ huấn luyện của Trình Hào.
Sáng hôm đó, lão George không bắt anh tập luyện, chỉ dặn nghỉ ngơi thật tốt.
Trình Hào liền đến phòng Danny, dạy cậu bé vẽ.
Trình độ vẽ của Danny giờ đây đã gần ngang Trình Hào. Thay vì nói là dạy, chi bằng nói họ đang dùng bút để trò chuyện.
Vừa nói chuyện, Danny xé một mảnh giấy đã dùng, giơ lên, ra hiệu bảo Trình Hào gấp giấy.
Có lẽ vì lần đầu gặp nhau, Trình Hào đã gấp máy bay giấy cho cậu, nên Danny đặc biệt thích trò này. Dù tự gấp được, nhưng cậu vẫn muốn Trình Hào làm cho mình.
Trình Hào mỉm cười, tay thoăn thoắt gấp một chiếc máy bay giấy. Danny reo lên vui sướng.
Nhìn cậu bé hớn hở, Trình Hào bỗng nhớ tới lúc mình gấp thuyền giấy cho Lâm Vũ Tầm – khuôn mặt ngơ ngác, ngốc nghếch của cậu làm anh không nhịn được cười. Nhưng cười xong, lại thấy lòng rối bời.
Từ khi Lâm Vũ Tầm tỏ tình, anh cứ hay nghĩ về cậu. Mỗi lần như vậy, trong lòng lại dấy lên cảm giác khó chịu, thật sự rất bối rối.
Đang miên man, Trình Hào thấy Danny nhìn mình, rồi chỉ tay ra cửa – ý bảo xuống dưới lầu chơi. Phòng quá chật để bay máy bay giấy.
Danny cầm máy bay, vụt chạy ra ngoài.
Trình Hào đi theo sau. Vừa ra tới nơi, Danny suýt đâm vào Claude – lúc đó đang hít đất – khiến Claude giật mình nhảy dựng lên, rồi lập tức hò reo đuổi theo: "Tôi cũng muốn chơi! Tôi cũng được chơi!"
Lão George – đang giám sát Claude tập luyện – lập tức nổi giận: "Claude! Quay lại ngay! Tiếp tục huấn luyện!"
"Tôi chỉ chơi một chút thôi!" Claude kêu lớn. Cậu ta vốn chẳng bao giờ tập trung, cũng vì thế mà Gibbs chẳng thèm huấn luyện cho cậu.
"Hoàn thành huấn luyện mới được chơi!"
"Tôi chơi xong rồi tập!" Claude vẫn tiếp tục đuổi theo Danny.
Lão George tức điên, giơ cây thước lên định đánh.
Claude lập tức chạy trốn, lão George đuổi theo phía sau!
Cảnh tượng hỗn loạn đến mức Trình Hào chỉ biết lắc đầu. Bỗng nhiên, lão George dừng lại, hét lớn: "Claude! Dừng lại ngay! Không thì tối nay không được ăn cơm!"
Câu nói như dao đâm tim Claude – cậu ta lập tức dừng bước, ngoan ngoãn quay lại: "Tôi không chạy nữa… Ông đánh tôi vài cái, xong rồi cho tôi chơi được không?"
"Không được! Mà chơi nữa, tối nay không cho ăn thịt!"
Claude đành ấm ức quay lại hít đất. Nhưng ngay lúc đó, thấy Trình Hào đứng trên cầu thang, chưa chịu xuống, cậu ta liền mách lẻo: "Trình ơi! Trình ơi! George nói không cho tôi ăn thịt!"
"Thịt trong nhà là tiền lão George mua. Ông ấy không cho cậu ăn, tôi cũng chẳng thể nào." Trình Hào nhún vai.
Claude càng buồn bã hơn.
Danny thì không nghe được gì, chẳng hiểu chuyện gì xảy ra. Cậu bé tưởng cả ba đang chơi cùng mình, thấy không ai theo, liền tự chơi một mình.
Lúc đó, Monica dắt con gái đi xuống từ tầng trên.
Đứa bé đã biết bò, biết kêu a a a, được Arabella và Monica chăm sóc kỹ lưỡng – da trắng, mập mạp, má phúng phính, ai nhìn cũng muốn véo một cái.
"Monica, sao con lại dậy trễ vậy?" Lão George thấy con gái, lập tức càu nhàu: "Tối qua ba đi vệ sinh, thấy đèn phòng con vẫn sáng. Có phải con mải xem ti vi không? Con đã lớn rồi, sao không biết đi ngủ sớm?"
"Con không ngủ được!" Monica bực tức cãi lại.
"Không ngủ được thì đọc sách! Ba cho con đi học, nhưng con chẳng bao giờ động vào sách vở!" Lão George nổi giận: "Sao con không học hỏi Lâm Vũ Tầm? Hè năm rồi, thằng bé suốt ngày cầm sách đọc!"
"Con không thích đọc sách!"
"Ai thích đọc sách chứ? Nhưng muốn có bản lĩnh, thì phải học! Con nên cố gắng hơn..."
"Ba thích đứa trẻ chăm học vậy thì đi nhận con khác đi!" Monica hét lên.
Lại một trận cãi vã nổ ra.
Trước khi dọn nhà, Trình Hào từng nghĩ cách để lão George xin lỗi Monica, hàn gắn quan hệ cha con. Nhưng hai người tính tình giống hệt nhau – cùng nóng nảy, cùng bướng bỉnh – nên cãi nhau là chuyện thường ngày.
Trước kia Monica từng nói muốn làm minh tinh… Trình Hào nghĩ, với tính cách này, thật sự không hợp làm nghệ sĩ chút nào.
Chửi nhau một hồi, cuối cùng hai cha con cũng làm lành. Lão George ôm lấy cháu gái, vừa dỗ vừa đút ăn. Monica thì ngồi ăn sáng.
Ở siêu thị nơi này, Trình Hào chưa từng thấy bột gạo, nhưng các loại thực phẩm dành cho trẻ em như bánh quy, bột rau củ thịt cá thì đầy rẫy.
Đứa bé này ghét bột thịt rau – chẳng ăn nổi vài thìa. Nhưng trái cây nghiền thì khác, một lần có thể ăn hết cả hộp.
Trình Hào nghĩ, nếu anh là trẻ con, anh cũng sẽ chọn như vậy. Thịt băm nhạt nhẽo, thật sự chẳng ngon tí nào!
Trước kia, lão George chẳng bao giờ thèm bế đứa cháu ngoại – nhưng sau khi nghe Trình Hào khuyên, ông thử bế… và rồi hối hận vì không làm sớm hơn. Từ đó, ông cứ bế cháu suốt ngày, khiến Monica có thêm thời gian rảnh, có thể đi chơi.
Tuy nhiên, Monica không biết lái xe, nên chỗ cô đi được cũng chỉ loanh quanh khu gần nhà...
Gia đình ồn ào, náo nhiệt cho đến giữa trưa, lão George mới lái xe, chở Trình Hào đến địa điểm thi đấu.
Monica cũng muốn đi, nhưng lão George từ chối thẳng thừng: "Gái thì không được đến những chỗ như vậy!"
Monica tức giận trừng cha một cái, ôm con đi lên lầu.
Cuối cùng, lão George chỉ dẫn theo Trình Hào, Claude và Bob.
Trình Hào từng đến đây một lần, nên rất quen đường. Bob thì khác – lần đầu tiên tới, mắt không ngừng dáo dác nhìn người qua lại.
Sống chung với Bob đã một năm, Trình Hào và anh ta khá thân: "Cảm thấy nơi này thế nào? Có gì đặc biệt không?"
"Có chứ! Những món ăn kia nhìn ngon quá, lại còn nhiều mỹ nữ nữa." Bob cười toe toét, ánh mắt cứ lia lia qua các cô gái xung quanh.
"Đúng vậy," Trình Hào cười khẽ, "nhưng dù là đồ ăn hay phụ nữ, giá cả ở đây đều đắt đỏ kinh khủng."
Bob gật gù: "Cho nên tôi chỉ dám nhìn, chứ không dám đụng!"
Hai người vừa nói vừa cười, lão George thỉnh thoảng chen vào vài câu dạy đời – nhưng hôm nay, ông im lặng lạ thường.
Trình Hào liếc sang, bỗng nhận ra sắc mặt ông không ổn.
Lúc rời nhà, tâm trạng lão George vẫn tốt. Nhưng giờ đây, ông tái mặt, đang trừng trừng nhìn một người đàn ông đứng cách đó không xa.