Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Chương 22: Mâu Thuẫn Giữa Lý Trí và Cảm Tính (2)
Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Họ không quan tâm, không lo lắng, Tô Du cũng đành chịu. Bị nói mát một hồi, cô chỉ còn cách lạnh lùng quay về nhà mình. Thời điểm mở cửa, cô còn nghe thấy Đỗ Tiểu Quyên hỏi: “Cô ta nói gì với mày đấy?”
“Đồ thần kinh.” Tô Du thầm mắng một tiếng. Bản thân cũng là phụ nữ mà lại đối xử tệ bạc với con gái.
Hứa Viễn vẫn đang ngủ. Tô Du vào gọi nhóc dậy, trẻ con ngủ nhiều, nếu không gọi dậy thì có thể ngủ đến tối mịt, rồi tối lại không ngủ được.
Hứa Viễn bị gọi dậy còn đang ngơ ngác, ngồi trên bậc cửa nhìn chằm chằm ra cổng. Đến khi Tô Du cuốc đất được một lúc thì nhóc mới tỉnh táo, chạy lại hỏi: “Mẹ, mẹ cuốc đất ngoài sân làm gì vậy?”
“Trồng rau.” Tô Du định mở một vườn rau nhỏ dọc theo chân tường, trồng một ít hành, tỏi, rắc ít hạt giống củ cải, cải thảo. Mỗi bữa đỡ phải mua rau, cũng không thể cứ về nhà mẹ đẻ mà mang rau về mãi được, sợ chị dâu lại có ý kiến.
Đến hai giờ rưỡi, trong ngõ bắt đầu nhộn nhịp. Tô Du cũng đặt cuốc xuống, chuẩn bị đi làm. Trước khi đi, cô dặn dò Hứa Viễn: “Ra ngoài nhớ khóa cửa, chìa khóa đeo ở cổ đừng làm mất. Không được xuống nước, tuyệt đối không được xuống nước! Sông trong trấn sâu lắm, rơi xuống là không tìm thấy người đâu. Con mà rơi xuống thì mẹ sẽ không gặp lại con được nữa đâu.”
“Vâng.” Nhóc đồng ý. Sau khi mẹ ra khỏi cửa, nhóc kéo cái cuốc ra tiếp tục đào đất. Người còn chưa cao bằng cái cuốc, nhóc đứng lên nhún nhảy trên cán cuốc, để cuốc cắm sâu vào đất, dùng cả thân mình đè lên cán gỗ ấn xuống, hì hục làm đến nỗi tóc ướt đẫm mồ hôi mà tinh thần vẫn hăng hái.
Tô Du tan ca trở về thì khoảnh đất đào dọc chân tường đã dài thêm một đoạn bằng cánh tay so với lúc cô đi. Cô đặt ổ bánh ngô mang từ căng tin về vào bếp, cùng với hai củ khoai tây. Đây đều là những thứ cô thấy người khác lấy thì cô cũng lấy theo, dù sao cô không lấy thì cũng chỉ làm lợi cho người khác. Đều là công nhân làm việc, cô đâu có dại dột mà chịu thiệt thòi.
Bữa tối, cô nấu cháo ngô tấm, bánh ngô cắt lát chiên giòn, xào khoai tây chua cay và phần cơm đậu đũa còn lại từ buổi trưa. Cô gọi hai đứa trẻ đang đào đất ngoài sân: “Ăn cơm thôi, dọn bàn ghế ra.”
“Đây, cơm đậu đũa buổi trưa con chưa ăn, bên trong có thịt lát đấy.” Tô Du đưa cơm chiên cho Ninh Bình An. Thấy cậu bé cười toe toét, cô nói với cậu: “Sau này dù con đi ăn cơm ở nhà bà nội, nhà cô út hay nhà bà ngoại, đều phải nói với mẹ một tiếng. Nếu không, nhà có làm đồ ăn ngon cũng sẽ không để dành cho con nữa đâu.”
“Con bảo Hứa Viễn nói rồi mà.” Cậu cãi lại.
“Là mẹ nấu cơm cho con ăn hay Tiểu Viễn nấu? Cái này gọi là tôn trọng, con có biết không? Nếu con không nói với mẹ một tiếng, sau này nếu nhà có hầm thịt, hầm gà, mẹ cũng sẽ không nói với con. Mẹ chỉ nói với Tiểu Viễn một tiếng, còn nó có nói với con hay không thì tùy nó có muốn hay không.”
“Trừ phi mẹ đi ăn trộm, mẹ mới có thể hầm thịt hầm gà. Mẹ mà khoe khoang thì cũng không sợ bị người ta chê cười à?” Cậu bĩu môi khinh thường.
Tô Du nhai miếng bánh ngô khô khốc, tơi tả, nghẹn ứ nơi cổ họng mà chẳng có mùi vị gì. Giống như lời nói của Bình An, khiến người ta nghẹn lại, chẳng còn chút hứng thú nào. Cô trước đó thấy cậu cũng giúp đào đất mở vườn rau, còn nghĩ đứa trẻ này chỉ là tính cách ương bướng, nảy sinh chút ý định muốn dạy dỗ cậu bé. Giờ đây, bị cậu nói móc một câu, mọi suy nghĩ đều tan biến, cô đành mặc kệ cậu.
Sau đó Tô Du không để ý đến cậu nữa, nhưng cậu vẫn vô tư chạy ra chạy vào, rủ bọn trẻ trong ngõ vào sân chơi trốn tìm. Tô Du thở dài. Trẻ con ở tuổi này thường bị chó ghét mèo chê, sức phá hoại lại lớn, cô cũng thấy bất lực vì không thể kiên nhẫn dạy dỗ chúng.
Nếu cô xuyên không đến và tiếp nhận hai đứa bé sơ sinh, cần bế, cần dỗ, cần chăm sóc thì cũng chỉ là lao động chân tay. Nhưng trẻ con một tuổi đang ở giai đoạn đáng yêu và dễ thương nhất, cô sẽ thiết lập tình cảm với bé, có lẽ là đánh thức bản năng làm mẹ, hẳn sẽ không như bây giờ, cứ động một chút là muốn nuôi thả trẻ con.
Cô tự tìm lý do cho sự nản lòng tạm thời của mình, làm theo đề nghị của Hệ thống, đập vỡ những cục đất đã đào lên, rồi tưới nước. Tro bếp trong lỗ nồi cũng rắc nửa giỏ, nói là để diệt côn trùng.
Hôm sau trời còn chưa sáng cô đã tỉnh giấc, mặc quần áo đầy những vết vá, nhẹ nhàng đi ra khỏi nhà. Đến khi trời gần sáng, cô cuối cùng cũng tìm thấy chợ đen trong truyền thuyết, nhưng hình như đã tan họp. Cô vào xem thì không còn nhiều người bán đồ.
Vội vàng mua hai cân dưa chuột không cần phiếu. Đi ngang qua quán ăn quốc doanh thì mua thêm năm cái quẩy. Về nhà, cô đun ba bát nước sôi rồi tùy tiện ăn qua loa một bữa, vì lười chạy đi cả buổi sáng rồi mà còn phải về làm cơm.
Trên đường đi làm, cô thầm hỏi trong lòng: “Cây Khắp Sườn Đồi, chủ nhân trước của cậu kiếm tiền bằng cách nào vậy?”
“Tôi chỉ biết chữa bệnh cho cây. Nếu cô hỏi tôi cây hay rau trồng xuống có sống hay chết thì tôi biết, nhưng kiếm tiền làm giàu, tư vấn tình cảm cá nhân thì tôi thật sự không biết.” Cây Khắp Sườn Đồi lặp lại với chủ nhân này. Nó bị làm cho sợ rồi, nó có não đâu mà lại làm khó nó.
“Tôi chỉ muốn tham khảo thôi mà.” Tô Du giải thích.
“Cây di chuyển thì chết, người di chuyển thì sống. Tôi không phải là người, cô đừng hỏi tôi!” Nó tránh còn không kịp.
Thôi được rồi, cô tạm thời không trông mong gì vào cái hệ thống nhỏ này nữa. Nơi trồng được cây ăn quả lại ở trấn khác, cô muốn mèo mù vớ phải chuột chết, nhưng chuột chết cũng chê cô.
Buổi trưa, cô vừa nấu cơm xong thì cửa lớn đã bị đẩy ra. “Bình An, bà nội luộc trứng gà cho cháu rồi, còn nhỏ ba giọt dầu mè, thơm lắm. Đi, về nhà bà nội ăn cơm.” Triệu Quế Hương đứng ngoài cổng gọi, không thèm nhìn hai người khác trong sân.
Tô Du biết bà ta muốn cô lập và gây khó chịu cho cô. Ha, rảnh rỗi sinh nông nổi, còn tưởng đang đóng phim trạch đấu đấy à.